Tác giả: Ngạn Thiến
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342050
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2050 lượt.
, bác sĩ Bạch, chúng tôi sẽ chú ý.” Đới Tư Dĩnh gật đầu nói.
“Tư Dĩnh, tốt lắm, tôi còn có việc phải đi trước, gặp lại sau.” Bạch Vân Phi nói xong, xoay người rời đi.
“Cảnh Hiên, đừng ép em, để em từ từ suy nghĩ lại đã, nghĩ xem em nên làm thế nào, để mọi người đều tốt, lại nên làm thế nào để được chị tha thứ.” Đới Tư Dĩnh cảm thấy mệt mỏi quá, cả thể xác và tinh thần đều rất mệt mỏi, cô không biết cuộc sống của cô vì cái gì mà hỏng bét, người thân nhất của cô, người cô yêu nhất và người thật lòng yêu cô, bọn họ đều bị tổn thương, chỉ vì cô.
“Được, anh đưa em về nhà.” Hàn Cảnh Hiên cũng không có gắt gao bức bách cô, anh biết cô cần thời gian.
“Vâng, cảm ơn anh, Cảnh Hiên.” Cô thật sự cảm động, Hàn Cảnh Hiên luôn ở bên cô những lúc đau khổ nhất, tại những thời điểm bất lực nhất.
Trong phòng bệnh, Đới Tư Giai chầm chậm mở to mắt, nhìn thấy dung nhan quen thuộc, ngửi thấy mùi vị quen thuộc, cô biết, đây chính là bệnh viện, nhưng vì cái gì mà tỉnh lại? Vì sao không ngủ mãi mãi, tỉnh lại, cô phải đối mặt với người yêu và người thân của cô như thế nào?
“Tư Giai, em tỉnh rồi, có muốn uống nước không, cảm thấy như thế nào?” Long Ngạo Phỉ thấy cô mở mắt, quan tâm hỏi.
“Phỉ, anh đi đi, em muốn yên tĩnh một mình suy nghĩ.” Mặt Đới Tư Giai không thay đổi nói, trong lòng lại vô cùng thống khổ.
“Tư Giai, cho dù em không nghe, anh cũng phải nói, em chắc phải biết người anh yêu là em, lòng luôn vui mừng chờ đợi ngày được cùng em đi vào lễ đường kết hôn, cho em trở thành cô dâu đẹp nhất của anh, nhưng, anh trăm ngàn lần không ngờ, chờ đợi của anh lại là em cùng người đàn ông khác bỏ trốn, anh bị thù hận làm cho mù quáng, anh muốn giết em, cũng cực kỳ hận em, bởi anh yêu em như vậy, em lại lừa gạt anh, sau đó, Tư Dĩnh vào, nguyện ý thay em hoàn thành hôn lễ này. Dù biết cô ấy vô tội, nhưng anh bị cừu hận che mất hai mắt, anh muốn trả thù em, trả thù sự vô tình của em, trả thù sự phản bội của em, cho nên, anh liều mạng trả thù Tư Dĩnh, em biết không? Lúc đó, anh cũng nghĩ đến ngàn vạn khả năng em mất tích, nhưng chỉ có nguyên nhân này lại không nghĩ đến….” Long Ngạo Phỉ thống khổ kể lại.
“Trả thù rồi thành yêu, có phải không?” Tư Giai cười thê thảm, đây là một lý do thật hay.
“Tư Giai, anh biết trong lòng em đang hận anh, oán anh, nhưng em muốn hận, muốn trách, thì cứ hận, cứ trách anh thôi, anh có lỗi với hai chị em em.” Long Ngạo Phỉ thống khổ nắm lấy tay cô tự trách.
Đới Tư Giai nằm trên giường bệnh, cắn chặt môi, cuối cùng vẫn bật ra tiếng khóc.
“Long Ngạo Phỉ, anh đi đi, tôi không muốn nhìn thấy anh ở đây, tôi hận anh, tôi hận anh.” Đới Tư Giai không khống chế được cảm xúc, dùng tay liều mạng đấm vào người anh.
“Tư Giai, anh sẽ không đi, bởi vì anh đã bỏ lỡ một lần, anh không thể sai lần thứ hai.” Long Ngạo Phỉ lại gắt gao đem cô ôm vào trong lòng, để mặc cô tùy ý đánh.
“Tại sao? Tại sao lại như vây?” Đới Tư Giai điên cuồng lớn tiếng.
Long Ngạo Phỉ chỉ ôm chặt lấy cô, trong lòng mình tự hỏi, vì sao lại như vậy?
Đới Tư Dĩnh tới trước biệt thự Long gia, nửa muốn vào nửa không, chị có muốn gặp cô không, hít một hơi thật sâu, vẫn là đi bộ vào, cô muốn cùng chị nói rõ ràng, dù cô vẫn sẽ không tha thứ cho mình.
“Chào Đới tiểu thư.” Thím Trương lễ phép chào hỏi, bà đã biết phu nhân có một em gái song sinh.
Đới Tư Dĩnh khẽ gật đầu, trực tiếp nhẹ nhàng bước lên lầu, nhẹ nhàng đến trước cửa phòng: “Chị, em có thể vào không?”
Trong phòng không có tiếng đáp lại, “Chị, em có thể vào không?” Đới Tư Dĩnh lại nhẹ nhàng hỏi, trong phòng vẫn không có tiếng đáp lại.
Không có cách nào, Đới Tư Dĩnh đành phải mở cửa phòng, nhìn thấy chị ngồi dựa lưng trên giường, ánh mắt vô hồn trống rỗng nhìn về phía trước, dường như cũng không nghe thấy tiếng cô gõ cửa.
Đới Tư Dĩnh đau lòng tiến đến, nắm lấy tay cô, gọi một tiếng: “Chị.”
Bốp một tiếng, một cái tát mạnh giáng xuống mặt cô, cô ngây ngốc nhìn ánh mắt đột nhiên trở nên sắc bén hung ác của chị, một dòng máu tươi theo khóe miệng chảy xuống.
---
Chị em đoạn tình
“Đau không?” Đới Tư Giai như đột nhiên tỉnh lại, đưa tay vuốt khuôn mặt sưng đỏ của Đới Tư Dĩnh, nhẹ nhàng hỏi.
“Không đau, chị, không đau.” Đới Tư Dĩnh ra sức lắc đầu, đặt tay lên tay chị, nếu một cái tát có thể đổi lấy sự tha thứ của chị, cô thấy cũng đáng giá.
Đới Tư Giai lại đột nhiên rút tay về, chỉ vào ngực mình, “Nhưng chỗ này của tôi đau quá, lòng tôi đau quá, có biết không?”
“Em biết, em biết, xin lỗi, xin lỗi, chị đánh em đi, đánh em đi.” Đới Tư Dĩnh nói xong cầm lấy tay chị tự vả vào mặt mình.
“Buông tay.” Đới Tư Giai lạnh lùng nói: “Cô cho là làm như vậy tôi có thể tha thứ cho cô, có thể bỏ qua chuyện cô phản bội tôi? Vô dụng, bất luận cô làm thế nào, làm cái gì, cũng không có cách nào bù đắp được thương tổn mà cô đã gây ra cho tôi.”
“Chị, vậy chị nói cho em biết, muốn em làm thế nào chị mới tha thứ cho em?” Đới Tư Dĩnh vừa nắm chặt tay chị vừa khóc. Chỉ cần chị có thể tha thứ, bất kể bảo cô làm gì cô đều có thể đáp ứng.
“Thu hồi nước