Tác giả: Ngạn Thiến
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342053
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2053 lượt.
ờng bệnh. Vừa định ngồi dậy liền phát hiện tay mình đang bị Cảnh Hiên nắm chặt lấy. Nước mắt lại trực trào ra, mỗi lần như thế này, người duy nhất luôn ở bên cạnh cô, chỉ có Cảnh Hiên.
Đang ngủ say Hàn Cảnh Hiên bỗng nhiên giật mình tỉnh giấc, mơ mơ màng màng ngẩng đầu lên. Đới Tư Dĩnh vội vàng lau đi nước mắt, khóe miệng nở ra một nụ cười, “Cảnh Hiên, anh tỉnh rồi à?”
“Tư Dĩnh, em có sao không?” Miệng hỏi, tay sờ lên trán của cô, sau đó mới yên tâm nói: “Hết sốt rồi, em có thấy đói bụng không? Có muốn ăn gì không?”
Đới Tư Dĩnh thấy Hàn Cảnh Hiên quan tâm mình như vậy, lắc đầu, nhào vào trong ngực anh khóc ròng, nói: “Cảnh Hiên, sao lại tốt với em như vậy? Vì sao? Em phải làm thế nào để báo đáp được cho anh?”
“Ừm, đẹp đấy, nhưng cậu không nên hỏi mình, người cậu cần hỏi phải là Cảnh Hiên chứ, nhưng mình tin anh ấy sẽ thích, trông thế này mới thật gợi cảm……”Trong lời nói của Trịnh Vũ Văn có chút ái muội.
“Vũ Văn……”
“Ừ, ừ… coi như mình không nói.”
Từ Tây Bác trực tiếp đi vào văn phòng của Long Ngạo Phỉ, tự động ngồi xuống “Ngạo Phỉ , vấn đề của cậu cuối cùng đã có thể giải quyết?”
“Cái gì?” Long Ngạo Phỉ đang vùi đầu vào đống văn kiện, bỗng ngẩng đầu lên khó hiểu nhìn Tây Bác.
“Cậu chưa biết gì sao?” Từ Tây Bác có vẻ kinh ngạc “Tư Dĩnh sẽ kết hôn với Cảnh Hiên, bọn họ chưa nói gì với cậu sao?”
“Kết hôn? Ai muốn kết hôn?” Long Ngạo Phỉ túm lấy áo Tây Bác.
“Ngạo Phỉ, buông ra, sao cậu lại kích động như vậy, Tư Dĩnh sẽ kết hôn với Cảnh Hiên không phải là chuyện tốt sao?” Từ Tây Bác lấy tay khoát tay Long Ngạo Phỉ đang túm lấy áo mình
Long Ngạo Phỉ đột nhiên xoay người bước đi.
“Này, Ngạo Phỉ, cậu định đi đâu thế ?” Từ Tây Bác từ phía sau kêu lên, nhưng trả lời anh chỉ là một tiếng đập cửa thật mạnh.
Tiếng chuông cửa vang lên không ngừng khiến Đới Tư Dĩnh vội vàng chạy từ phòng ngủ ra, cô chắc rằng Hàn Cảnh Hiên cho người mang đồ tới .
Cửa vừa mở, cô không khỏi sửng sốt, đứng trước cửa là Long Ngạo Phỉ với vẻ mặt âm trầm, thấy cô ra mở cửa, không nói hai lời liền trực tiếp bước vào.
Đới Tư Dĩnh đóng cửa lại cẩn thận rồi mới theo anh bước vào trong nhà.
Nhìn thấy trong phòng dán chữ hỉ đỏ thẫm, trên ghế sopha còn có thiệp mời đang viết dở, nhìn vào trong phòng ngủ thấy váy cưới trắng muốt, lại nhìn thấy khuôn mặt cô có vẻ vui sướng rõ ràng, Long Ngạo Phỉ cuối cùng không thể kìm nén, đem cơn giận bùng phát.
“Em sắp kết hôn, phải không?” Anh bước từng bước đến gần cô.
“Anh đã biết… .” Đới Tư Dĩnh hơi ngây người một chút, giống như mỉm cười, cô cũng không muốn gặp anh.
“Tại sao? Tại sao em lại kết hôn với anh ta? Không được, không thể được, anh không đồng ý…” Long Ngạo Phỉ dùng sức lay vai cô, anh không thể để cô lấy người khác.
“Anh bình tĩnh lại đi, anh dựa vào điều gì mà không cho em kết hôn?” Đới Tư Dĩnh đẩy tay anh ra, anh luôn như vậy, không hề để ý đến cảm xúc của cô.
Long Ngạo Phỉ lảo đảo về phía sau vài bước. Phải, anh dựa vào cái gì mà không cho cô kết hôn.
“Anh đừng như vậy ?” Đới Tư Dĩnh nhìn khuôn mặt anh tràn ngập sự thống khổ, thương tâm, giọng nói cũng dịu đi rất nhiều.
“Tư Dĩnh, tại sao em lại làm thế với anh? Đừng lấy anh ta được không?” Long Ngạo Phỉ đột nhiên ôm lấy cô, anh không thể chịu đựng được khi nghe tin cô sẽ lấy người khác
“Bỏ em ra, đừng như thế, đừng đối với em như vậy nữa? Đây sẽ là cách giải quyết mọi vấn đề, không phải sao?” Đới Tư Dĩnh nhẹ nhàng đẩy anh ra.
“Em yêu anh ta sao?” Long Ngạo Phỉ đột nhiên nhìn cô chằm chằm.
Đới Tư Dĩnh hơi sửng sốt, sau đó gật đầu: “Yêu.”
“Em lừa anh, mà cũng là lừa dối chính mình, nếu yêu, em sẽ không do dự như thế.” Long Ngạo Phỉ không chút lưu tình liền vạch trần cô.
“Chuyện này không quan trong, quan trọng là Cảnh Hiên yêu em, anh ấy sẽ đối xử tốt với em.” Đới Tư Dĩnh đối với quyết định của mình không hề có chút hối hận.
“Còn anh, em đã từng nghĩ cho anh chưa?” Long Ngạo Phỉ vẫn không thể chấp nhận chuyện cô sẽ lấy Hàn Cảnh Hiên.
“Vậy còn anh, anh đã từng nghĩ cho em chưa? Anh đã nghĩ cho chị em chưa? Vì thế, anh đừng ích kỷ như vậy nữa.” Đới Tư Dĩnh sâu sắc nhìn anh.
Long Ngạo Phỉ cứng người, cô nói anh ích kỷ, là anh đã ích kỷ sao?
---
Hôn lễ bị cắt ngang
Hàn Cảnh Hiên nhìn Đới Tư Dĩnh đang bận rộn, nhẹ nhàng đi qua, ôm lấy cô từ phía sau khiến cô hơi cứng người lại nhưng không cự tuyệt, cô phải dần thích ứng, bởi vì về sau anh sẽ là chồng, là người yêu, cô phải quen dần với sự gần gũi của anh.
“Tư Dĩnh, em sẽ lấy anh sao?” Hàn Cảnh Hiên dường như vẫn chưa thể tin đây là sự thật, mơ màng trong hạnh phúc hỏi thầm…
“Ngốc ạ, anh đã hỏi đến mấy trăm lần rồi , anh mà hỏi nữa, em đổi ý không lấy anh nữa bây giờ .” Đới Tư Dĩnh làm bộ uy hiếp anh.
“Không hỏi , anh không hỏi nữa.” Hàn Cảnh Hiên vội vàng nói, sau đó thì thào: “Anh chỉ thấy hạnh phúc của anh đến quá nhanh, anh lại có chút hoảng hốt. Ngày mai, em sẽ trở thành cô dâu của anh thật sao?”
“Cảnh Hiên , đừng nghĩ nữa. Ngày mai em sẽ là cô dâu của anh, sự thật này không gì có thể tha