Tác giả: Ngạn Thiến
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342056
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2056 lượt.
mắt của cô, làm như cô chịu uất ức lắm vậy, tôi không có tư cách để cô phải làm gì vì tôi. Nhưng từ nay về sau, chúng ta không còn là chị em. Tôi, Đới Tư Giai từ nay về sau cũng không có người thân.” Trong mắt Đới Tư Giai không có chút tình cảm nào, nếu có chỉ là tuyệt tình thù hận.
“Chị, chị đừng làm như vậy, chị có thể làm gì cũng được? Nhưng xin chị đừng không để ý đến em.” Đới Tư Dĩnh cố nén nước mắt không để nó rơi xuống.
Đới Tư Giai lại đột nhiên đứng dậy, lấy từ trong tủ quần áo ra hộp quà tặng, bên trong rút ra một tấm ảnh hai chị em chụp chung, lưỡng lự một chút, xé đôi tấm ảnh. Cầm lấy nửa tấm có Tư Dĩnh, thuận tay ném đi, tiếng nói tuyệt tình lạnh như băng truyền đến tai Tư Dĩnh.
“Từ nay tình nghĩa chị em của chúng ta giống như tấm ảnh này, cắt đứt quan hệ, cô đi đi, tôi không muốn nhìn mặt cô.”
Tư Dĩnh nhìn thấy nửa tấm ảnh chụp mình chậm chậm bay xuống, toàn thân run rẩy nhặt nó lên, nhìn chị quyết ý tuyệt tình, sắc mặt lạnh lùng, cô biết, chị thực sự kiên quyết.
Tinh thần sa sút men theo tay vịn cầu thang xuống dưới, đầu đột nhiên va đầu vào Long Ngạo Phỉ.
“Tư Dĩnh, em làm sao vậy?” Long Ngạo Phỉ đau lòng nhìn một bên má của Tư Dĩnh bị sưng đỏ, khóe miệng còn dính vết máu, muốn giúp cô lau đi.
Đới Tư Dĩnh lại quay đầu né tránh, cô không muốn cùng Long Ngạo Phỉ có bất gì gút mắt nào, cũng không nên có quan hệ cùng tiếp xúc, nên tiếp tục đi ra ngoài.
Long Ngạo Phỉ từ phía sau nắm lấy khuỷu tay cô, “Tư Dĩnh, em làm sao vậy?”
Đới Tư Dĩnh lại gạt tay anh ra, không nói gì, như cũ tiếp tục bước ra ngoài.
Long Ngạo Phỉ nhìn theo bóng dáng cô đơn tịch mịch của cô, xoay người chạy về phòng, mở cửa phòng, hướng Tư Giai đang nằm trên giường quát: “Tư Giai, vì sao phải làm như vậy? Tổn thương Tư Dĩnh như vậy, em sẽ không đau lòng, em sẽ không đau lòng sao?”
Đới Tư Giai quay đầu lại lạnh lùng nhìn toàn thân Long Ngạo Phỉ tản ra tức giận, châm chọc nói: “Sao? Đau lòng, cô ta chẳng qua là bị thương bên ngoài, anh liền đau lòng, còn em, anh có từng thấy vết thương của em, có thấy lòng em rớm máu?”
“Được, Tư Giai, anh không nói với em, anh biết em đang bị kích động, chờ em bình tĩnh một chút, em sẽ tự mình nghĩ ra, em làm tổn thương mình như vậy, tổn thương Tư Dĩnh như vậy, tội tình gì chứ?” Long Ngạo Phỉ buồn bực xoay người đi ra.
Đới Tư Giai nhìn bóng dáng anh đi ra khỏi cửa, nhịn không được, ôm đầu nằm vật ra giường khóc rống lên. Cô không muốn thương tổn bất kì ai, nhưng chính cô không có cách nào tha thứ cho em mình, nhìn thấy nó, trong lòng cô trào lên thù hận…
Đới Tư Dĩnh ngồi ở bồn hoa ven đường, nhìn nửa tấm ảnh chụp trong tay, rút cuộc cũng khóc rống lên…
Một trận gió lạnh đột nhiên thổi đến, trên trời bỗng dưng mây đen dày đặc, sấm chớp cuồn cuộn, người đi trên đường đều vội vã tìm chỗ trú, chỉ có Đới Tư Dĩnh một mình ngồi đó, dường như không hề cảm nhận được điều gì, ngây ngốc ngồi nhìn nửa tấm ảnh.
Một hạt mưa lớn rơi xuống, Đới Tư Dĩnh thấy hạt mưa rơi trên tấm ảnh, vội vàng thu tấm ảnh lại, mặc cho mưa đập vào người mình. Ngẩng đầu lên, cô muốn mưa lớn hơn chút nữa, có thể làm cho cô thanh tỉnh một chút.
Long Ngạo Phỉ từ trong nhà chạy ra tìm kiếm, mặc cho mưa xối tầm tã lên người, anh thực sự lo lắng cho Tư Dĩnh. Từ xa nhìn thấy cô đứng dưới mưa cười bi thảm.
“Tư Dĩnh, em đang làm gì? Đi, không thì em sẽ ốm mất.” Long Ngạo Phỉ đi đến, giữ chặt lấy cô, muốn đưa cô đến một cửa hàng để trú mưa.
“Buông ra, để cho em hứng mưa, chuyện của em không cần anh quản, chính là anh, đều là anh nên chị mới hận em như vậy.” Đới Tư Dĩnh nhìn vào mắt anh, giãy dụa, tâm trạng kích động không cho anh ôm lấy mình.
“Phải, phải, đều tại anh, chúng ta trú mưa trước có được không?” Long Ngạo Phỉ đau lòng ôm lấy cô, mưa không chút lưu tình quất vào hai người.
Hàn Cảnh Hiên gọi điện thoại cho Đới Tư Dĩnh, nhưng luôn trong tình trạng tắt máy, trong lòng không khỏi lo lắng. Đến nhà gõ cửa, rất lâu không thấy phản ứng, lo lắng chậm rãi lái xe trên đường tìm kiếm, đột nhiên phát hiện hai thân ảnh đang ướt mưa trên đường.
Vội vàng xuống xe, đẩy Long Ngạo Phỉ ra, đem Tư Dĩnh ôm vào trong lòng, chất vấn: “Long Ngạo Phỉ, anh còn muốn dây dưa với Tư Dĩnh sao? Anh làm cô ấy bị tổn thương còn chưa đủ?”
“Cảnh Hiên, là anh, anh đã đến rồi.” Đới Tư Dĩnh ngẩng đầu nhìn anh, trên mặt không rõ là mưa hay nước mắt, quay đầu đi, ngất xỉu trong lòng anh.
“Tư Dĩnh!” Long Ngạo Phỉ hoảng hốt hô lên một tiếng, muốn tiến lên đỡ lấy cô.
“Cút ngay, Long Ngạo Phỉ, anh tốt nhất nên tránh xa Tư Dĩnh một chút, anh đừng quên anh còn có trách nhiệm với Tư Giai.” Cảnh Hiên nói xong, liền ôm Đới Tư Dĩnh lên xe.
Long Ngạo Phỉ ngơ ngác đứng trong mưa, phát ra một tiếng thét dài. Anh cũng không hiểu được anh tại sao lại bức mình, bức Tư Dĩnh đến nước này.
Nhất định phải hạnh phúc
Đới Tư Dĩnh mở to mắt, nhìn xung quanh, phát hiện mình đang ở trong bệnh viện, lại thấy Hàn Cảnh Hiên đang gục đầu ngủ bên giư