Tác giả: Ngạn Thiến
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342275
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2275 lượt.
kiên quyết của cô, có lẽ hai người nên tách nhau mội thời gian, để cô có thì giờ suy nghĩ thật kĩ, có lẽ sẽ tốt cho cả hai người.
“Nếu em đã quyết, được thôi, anh sẽ đưa em đi. Em nhớ gọi điện thoại cho anh, anh sẽ cho thím Trương đi theo chăm sóc em, thỉnh thoảng anh cũng sẽ ghé qua thăm em.” Trầm mặc một chút, anh rốt cuộc cũng đáp ứng, hiện tại anh cũng không biết mỗi ngày mình nên đối mặt với cô như thế nào.
“Cám ơn anh.” Đới Tư Giai không từ chối lời đề nghị của anh, quả thật hiện tại cô cũng cần có ở bên người chăm sóc.
Chậm rãi lê bước rời biệt thự, cô chỉ cảm thấy đau lòng, chính cô cũng không ngờ có ngày mình lại chủ động rời xa khỏi người mà mình đã yêu đến bất chấp tính mạng này.
---
Anh tin em
Trong siêu thị, Đới Tư Dĩnh chậm rãi đẩy xe đi chọn đồ, đột nhiên có một người đứng chắn trước mặt cô, cô ngẩng đầu lên, nhận ra đó là Long Ngạo Phỉ. Cô không khỏi thắc mắc tại sao anh lại ở đây? Chẳng lẽ chị cô hiện giờ cũng ở đây sao? Sắc mặt cô có chút không tự nhiên, ngó xung quanh, thế nhưng vẫn không phát hiện ra bóng dáng của chị.
“Thật trùng hợp.” Cuối cùng cũng có người lên tiếng.
“Tư Giai không có ở đây.” Long Ngạo Phỉ thấy cô nhìn xung quanh thì biết ngay cô đang tìm Tư Giai .
“À, vâng.” Cô nhẹ nhàng nói.
“Tư Dĩnh, tìm chỗ nào đó chúng ta nói chuyện.” Long Ngạo Phỉ không cho cô cơ hội phản đối, liền xoay người ra ngoài trước.
Tư Dĩnh ở phía sau có chút do dự, liền lôi di động ra…………
Trong quán cafe, Đới Tư Dĩnh ngồi đối mặt với Long Ngạo Phỉ, không khí có chút ngượng ngùng.
“Tư Dĩnh, em vẫn tốt chứ?” Long Ngạo Phỉ lên tiếng phá vỡ không khí trầm mặc.
“Vâng, em tốt lắm. Anh với chị vẫn ổn chứ ?” Đới Tư Dĩnh nhẹ nhàng gật đầu.
“Tư Giai về nhà rồi .” Long Ngạo Phỉ trầm mặc nói.
“Về nhà?” Đới Tư Dĩnh ngẩng đầu, nhìn anh, chưa hiểu được ý tứ trong lời nói.
“Ngay sau hôm em kết hôn, Tư Giai liền nói với anh cô ấy muốn quay về nhà, cô ấy muốn có thời gian yên tĩnh, không muốn nhìn thấy anh, anh đã đồng ý vì anh cũng muốn có chút thời gian để suy ngẫm lại, nhưng em yên tâm đi, anh đã để thím Trương đến chăm sóc cô ấy.” Long Ngạo Phỉ sợ cô lo lắng, vội vàng giải thích.
Đới Tư Dĩnh trầm tĩnh một chút, đôi mắt nhìn thấp xuống “Như vậy cũng tốt, chị cũng có thể bình tĩnh lại. Nhưng anh hãy thường xuyên đến thăm chị ấy, em nghĩ chị ấy không muốn nhìn thấy em đâu.”
“Được .”
Không khí lại trở lên yên lặng, dường như hai người bọn họ không tìm thấy đề tài gì để nói nữa.
Long Ngạo Phỉ lại nhìn cô hỏi: “Em và Hàn Cảnh Hiên có hạnh phúc không?”
Cô có chút sửng sốt, sau đó giống như cười nói: “Hạnh phúc, hiện giờ em vô cùng hạnh phúc.”
“Em lừa anh, em không hề yêu Hàn Cảnh Hiên, làm sao có thể hạnh phúc được?” Long Ngạo Phỉ đột nhiên giữ chặt tay cô.
Đới Tư Dĩnh mỉm cười bỏ tay anh ra,“Anh không phải là em, làm sao anh biết em không hạnh phúc? Nói cho anh biết, em yêu Cảnh Hiên, nếu không em đã không chấp nhận lấy anh ấy.”
“Tư Dĩnh, đừng lừa anh, bởi vì ánh mắt em không biết nói dối, chính nó đã cho anh thấy, em không hề yêu Hàn Cảnh Hiên.” Long Ngạo Phỉ gắt gao giữ đầu cô.
Đột nhiên, Tư Dĩnh nhìn thấy người ở cửa vừa bước vào, vui mừng kêu: “Cảnh Hiên, anh đến rồi à?”
Hàn Cảnh Hiên chậm rãi bước vào, mỉm cười ngồi xuống cạnh Tư Dĩnh, vừa chào Long Ngạo Phỉ: “Anh rể , chào anh.”
Long Ngạo Phỉ hơi cứng người, sắc mặt cứng ngắc buông một câu: “Chào cậu.”
“Tư Dĩnh, nhân tiện hôm nay gặp mặt, chúng mình mời anh rể dùng cơm đi.” Hàn Cảnh Hiên nhìn cô nói.
“Vâng.” Giờ phút này, Đới Tư Dĩnh đột nhiên biến thành một cô vợ hiền lành.
“Anh rể, anh có rảnh thì cùng ăn cơm với vợ chồng em? Hôm em với Tư Dĩnh kết hôn còn chưa mời anh.” Hàn Cảnh Hiên một điều anh rể, hai điều anh rể, dường như cố ý nhắc nhở thân phận hai người.
“Không cần, tôi còn có việc, để hôm khác tôi sẽ mời hai người, hai người kết hôn tôi vẫn chưa tặng quà cưới mà .” Long Ngạo Phỉ đứng lên, anh không muốn phải ở lại đây thêm một khắc nào nữa, để nhìn bọn họ vợ chồng hòa hợp, ân ân ái ái.
“Nếu vậy thì bọn em cũng không miễn cưỡng anh nữa, để hôm khác vậy.” Hàn Cảnh Hiên cũng đứng lên, ôm lấy thắt lưng Đới Tư Dĩnh.
Đi đến cửa quán cafe, Long Ngạo Phỉ đột nhiên nhìn Hàn Cảnh Hiên nói: “Tôi có thể nói chuyện với Tư Dĩnh một chút được không?”
Hàn Cảnh Hiên nhìn Tư Dĩnh, mỉm cười, “Đương nhiên, để tôi đi lấy xe.”
Thấy Hàn Cảnh Hiên đã đi xa , Long Ngạo Phỉ mới nhìn cô nói : “Tư Dĩnh, ngày em kết hôn anh cũng đã đến .”
Đới Tư Dĩnh ngạc nhiên nhìn anh, hôm ấy, anh cũng đến?
Hàn Cảnh Hiên nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, thâm tình nói : “Tư Dĩnh, anh yêu em, cho nên anh sẽ tin tưởng em, anh sẽ không hiểu lầm bất cứ chuyện gì vì anh biết em không như vậy”
“Cảnh Hiên, anh đừng tốt với em thế ? Em sợ em không thể báo đáp nổi.” Một giọt nước mắt rơi xuống mu bàn tay anh.
“Ngốc à, anh sẽ đỗi xử với em tốt, em là vợ yêu của anh mà.” Hàn cảnh hiên cố ý muốn điều chỉnh bầu không khí ngột ngạt.