XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Vợ Thay Thế

Người Vợ Thay Thế

Tác giả: Ngạn Thiến

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342063

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2063 lượt.

ai, em biết không? Bác sỹ nói với anh Tư Dĩnh đã có thai một tháng, nhưng do va chạm mạnh mà đứa bé không còn , nhưng còn tồi tệ hơn hết thảy là sau này Tư Dĩnh không thể mang thai nữa ………”
“Cái gì? Đây không phải là sự thật chứ?” Đới Tư Giai khiếp sợ kêu lên.
Long Ngạo Phỉ chỉ có thể thống khổ gật đầu: “Tất cả đều là sự thật.”
Đới Tư Giai khẽ lấy tay che miệng, nước mắt không ngừng tuôn trào, cho dù cô hận Tư Dĩnh , nhưng là chị em, khi biết được sự thật tàn khốc này, cô vẫn không khỏi đau lòng.
“Anh đã vô cùng áy náy, vô cùng hối hận, vì muốn bù đắp những sai lầm của chính mình, anh dần dần thay đổi thái độ với Tư Dĩnh, thử chấp nhận cô ấy, yêu thương cô ấy, nhưng anh cũng chưa từng nghĩ đến, sau này, anh đã yêu cô ấy, đúng lúc mọi chuyện tình cảm của bọn anh suôn sẻ thì em đột nhiên quay lại, anh không muốn chấp nhận nhưng khi biết rõ nguyên nhân em bỏ đi, bọn anh đã vô cùng kích động, Tư Dĩnh nói, anh nhất định phải yêu thương em vì muốn em sống một cuộc sống hạnh phúc, mà anh cũng không thể bỏ mặc em, nhất là hiện tại, dù sao anh cũng đã từng rất yêu em, anh cũng đã từng tự nói với bản thân mình, anh yêu Tư Dĩnh vì cô ấy có khuôn mặt giống với em, nhưng sau này khi đón em về ở chung, anh mới hiểu được em và Tư Dĩnh không giống nhau, hoàn toàn không giống nhau, anh vô cùng tức giận vì sao không phân biệt được rõ ràng như vậy? Tự khiến mình đau khổ. Tư Giai , em biết không ?” Long Ngạo Phỉ đột nhiên ngẩng đầu hỏi cô
“Sao ?” Đới Tư Giai nghi hoặc nhìn anh…
“Thực ra, chuyện em muốn có con, em định lấy sinh mạng mình để đổi lấy đứa con, bọn anh đều biết, bác sỹ Bạch đã nói với Tư Dĩnh, Tư Dĩnh không thể để em làm thế, cô ấy muốn em sống thật hạnh phúc? Vì thế cô ấy đã nói cho anh biết không được để em có thai, cô ấy muốn chị mình được sống.”
Đới Tư Giai mở lớn mắt nhìn anh, hóa ra, cô không thể mang thai, chính là do anh cố ý.
“Tư Dĩnh đã vì em rất nhiều, nhưng em không hề biết, cô ấy lấy Hàn Cảnh Hiên là để khiến em yên tâm, vì muốn phân biệt rõ ranh giới với anh, nhưng em đã giận dữ kích động mà hiểu lầm cô ấy.” Long Ngạo Phỉ nói những lời này với cô là mong cô có thể hiểu được mà tha thứ cho Tư Dĩnh .
“Phỉ, anh có hận em không, Tư Dĩnh liệu có hận em không?” Đới Tư Giai nghẹn ngào hỏi.
“Sao lại thế được? Anh không hận em, anh hận là hận chính mình, đã khiến cả hai chị em em đau khổ, Tư Dĩnh cũng sẽ không hận em, cô ấy hiểu suy nghĩ của em, hiểu tâm sự của em, cô ấy chỉ hy vọng em tha thứ cho cô ấy, biết em không muốn gặp, cô ấy đã nói với anh, muốn anh thường xuyên đến thăm em.” Long Ngạo Phỉ cười khổ, hiện tại anh có tư cách gì mà đi trách người khác.
Đới Tư Giai trầm mặc một lúc lâu, sau đó mới nhẹ nhàng nói: “Phỉ, cảm ơn anh đã nói những chuyện này với em, anh đi đi, giờ em muốn có thời gian suy nghĩ mọi chuyện.”
“Được rồi, em nhớ giữ gìn sức khỏe, sau này anh sẽ lại đến thăm em, tạm biệt em.” Long Ngạo Phỉ đứng lên, đi ra ngoài.
“Tạm biệt.”
---
m mưu của Hạ Thần
Trên mặt Hạ Thần nở ra một nụ cười đắc ý, tin Đới Tư Dĩnh không thể mang thai, đối với cô mà nói là một tin tức vô cùng tốt, chỉ với tin này, Hàn Cảnh Hiên nhất định sẽ là của cô, anh nhất định sẽ quay lại bên cô.
Nhưng cô cũng cần phải chuẩn bị một kế hoạch thật hoàn hảo, để Cảnh Hiên phải tình nguyện chấp nhận sự thật, cần phải tìm những người có thể lợi dụng, dần dần một kế hoạch thâm hiểm hình thành trong đầu cô.
Đới Tư Dĩnh mang theo một bao lớn đựng thứ gì đó trở lại trước cửa nhà mình, những bước chân dường như có chút do dự, cô không biết chị cô có còn giận cô không, hay có khi chị cô không muốn gặp lại cô nữa…?
Sau một phút do dự, cô cũng lấy hết can đảm bấm chuông.
“Tiểu thư, chào cô.” Thím Trương ra mở cửa, thấy một người có khuôn mặt giống hệt phu nhân thì nhận ra ngay đó là em gái của Tư Giai.
“Chào thím, thím Trương, để thím vất vả chăm sóc chị cháu, thật làm phiền thím quá .” Đới Tư Dĩnh khách sáo nói, sau đó đưa đồ cho thím Trương, “Cháu gửi thím một ít đồ bồi bổ sức khỏe cho chị ấy, thế chị ấy có khỏe không ?”
“Phu nhân khỏe lắm, tiểu thư, mời cô vào nhà? Phu nhân đang ở trong phòng.” Thím Trương thấy cô chỉ định đứng ở cửa liền cất tiếng mời.
Đới Tư Dĩnh lắc đầu: “Cháu không muốn quấy rầy chị ấy nghỉ ngơi, phiền thím quan tâm chị cháu nha, thím cũng đừng nói với chị ấy có cháu tới .”
Thím Trương nghi hoặc nhìn cô, không hiểu sao cô lại làm thế? Đã đến tận đây mà không muốn gặp phu nhân, nhưng bà cũng biết mình không nên hỏi nhiều, vì thế chỉ gật đầu chào: “Được, tôi biết rồi, tiểu thư.”
“Cám ơn thím, chào thím.” Đới Tư Dĩnh nhẹ nhàng xoay người rời đi.
Thím Trương cầm mấy thứ đồ Tư Dĩnh vừa mang đến, quay vào định đóng cửa, thì Đới Tư Giai từ trong phòng bước ra chỉ vào những đồ trên tay thím Trương hỏi: “Ai đến vậy bác ?”
“Không có ai cả, tôi vừa đi chợ về đấy mà…..” Thím Trương nhớ lời Tư Dĩnh dặn dò, đành nói dối.
“Ừm…” Đới Tư Giai không muốn hỏi nhiều, vừa nãy cô rõ ràng nhìn thấy có người ở cửa, bóng dáng người đó rất quen thuộc , rõ ràn