Tác giả: Ngạn Thiến
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342256
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2256 lượt.
thực sự rất kích động, nhưng chị không cần lo lắng, tôi sẽ thuyết phục được bọn họ.” Hàn Cảnh Hiên hiểu cô lo lắng cha mẹ mình sẽ gây khó dễcho Tư Dĩnh.
“Cảnh Hiên, anh có thể thuyết phục được bọn họ không? Kỳ thật, tôi cũng biết anh thực sự yêu Tư Dĩnh, nhưng đôi khi, hôn nhân không phải chỉ cần yêu là có thể sống cùng nhau, nếu cha mẹ anh vĩnh viễn không thể chấp nhận, anh có thể nguyện ý vì Tư Dĩnh mà xung đột với cha mẹ mình không?” Đới Tư Giai thẳng thắn chỉ ra vấn đề.
“Nói đi, chị tìm tôi là có ý gì?” Hàn Cảnh Hiên trầm mặc đã lâu mới lên tiếng. Anh không thể trở mặt với cha mẹ, nhưng cũng không thể buông tay Tư Dĩnh, anh hiện cũng không hiểu được Tư Giai rốt cuộc là muốn nói cái gì…
“Cảnh Hiên, nếu anh thật sự yêu Tư Dĩnh, hãy ly hôn đi, đừng làm con bé thấy khổ sở, khó xử hay thương tâm thêm nữa. Anh như vậy càng làm nó thêm áy náy.” Đới Tư Giai cũng không ngần ngại, trực tiếp nói ra ý kiến của mình.
“Ly hôn?” Ánh mằt sắc lạnh của Hàn Cảnh Hiên nhìn chằm chằm cô, ngữ khí lạnh như băng : “Đây là Tư Dĩnh chuyển lời chị nói với tôi sao?”
“Không phải.” Đới Tư Giai lắc đầu: “Con bé không biết tôi tìm anh, nhưng anh có biết Tư Dĩnh đã mang trong lòng bao nhiêu thương tâm, khổ sở không? Anh có thể nhẫn tâm nhìn con bé như vậy sao?”
“Đó là chuyện của chúng tôi. Ly hôn ư? Tôi sẽ không bao giờ đồng ý. Nếu không còn chuyện gì nữa, tôi đi trước, tạm biệt.” Hàn Cảnh Hiên cố nén lửa giận, lạnh lùng nói. Nếu không phải thân thể cô không tốt, anh nhất định sẽ không khách sáo như vậy.
Nhìn bóng dáng Cảnh Hiên giận dữ bỏ đi, Tư Giai có chút lo lắng, không biết liệu Tư Dĩnh còn phải chịu bao nhiêu giày vò từ chỗ cha mẹ anh nữa?
Đới Tư Dĩnh thất thần ngồi ở sôfa, thầm nghĩ cách mở miệng nói với Cảnh Hiên chuyện ly hôn. Cô hối hận vì chính mình đã lỗ mãng, lúc trước đã vội vàng quyết định kết hôn cùng Cảnh Hiên… Nếu không phải bản thân nhất thời xúc động, thì sẽ không tạo thành tình huống khó xử như hôm nay.
Ầm, cửa bị xô mạnh một tiếng, Hàn Cảnh Hiên vẻ mặt âm trầm đi vào.
“Cảnh Hiên, anh làm sao vậy?” Đới Tư Dĩnh nhìn anh, quan tâm hỏi.
Hàn Cảnh Hiên đi vào, hai tay nắm chặt lấy bả vai cô, âm trầm nhấn mạnh từng chữ một : “Tư, Dĩnh, anh, sẽ, không, bao, giờ, cho, em, cơ, hội, ly, hôn.”
Hạ dược
Hàn Cảnh Hiên vừa bước vào nhà đã nắm lấy vai Tư Dĩnh âm trầm nói từng chữ: “Tư, Dĩnh, anh, sẽ, không, bao, giờ, cho, em, cơ, hội, ly, hôn.”
Đới Tư Dĩnh sửng sốt nhìn anh, tại sao anh lại đột nhiên nói vậy? Làm sao mà anh biết được suy nghĩ ly hôn trong cô?
“Tư Dĩnh, có phải cha mẹ anh đã nói gì với em không? Nói cho anh biết đi, chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt, cùng nhau vượt qua tất cả.” Hàn Cảnh Hiên nhìn cô, chân thành tiếp tục nói.
“Cảnh Hiên, anh đã biết rồi? Vậy chúng ta bây giờ cần thật sự bình tĩnh, nghiêm túc thẳng thắn nói chuyện được không?” Đới Tư Dĩnh giữ chặt tay anh, cùng nhau ngồi vào sôfa .
Hạ Thần đợi một thời gian, dường như cũng không nhìn ra dấu hiệu Hàn Cảnh Hiên và Tư Dĩnh có ý định ly hôn, nhíu mày một chút, xem ra cô nhất định phải ra tuyệt chiêu … Vừa hay ngày mai có cơ hội thuận tiện.
Hạ Thần ăn mặc khêu gợi, ngẩng cao đầu thướt tha bước vào văn phòng của Cảnh Hiên, Hàn Cảnh Hiên đang chìm trong suy nghĩ về khúc mắc giữa Tư Dĩnh và cha mẹ, hoàn toàn không hề chú ý tới cô đang tiến vào.
Nhìn vẻ mặt Hàn Cảnh Hiên thống khổ khó xử, Hạ Thần cười lạnh, nếu anh khó xử như vậy, chi bằng để cô giúp anh một tay sớm quyết định đi.
“Anh Cảnh Hiên.” Cô lả lướt đi qua, ngọt ngào kêu một tiếng.
“Hạ Thần, ngồi đi, có việc gì?” Hàn Cảnh Hiên ngẩng đầu nhìn cô, muốn tỏ ra tươi cười, đáng tiếc cười không nổi, anh đã sớm bị cha mẹ cùng Tư Dĩnh bức đến điên rồi.
“Anh Cảnh Hiên, anh quên hôm nay là sinh nhật của em sao? Em đến là muốn mời anh buổi tối cùng em đi ăn mừng một chút, anh sẽ không cự tuyệt chứ?” Hạ Thần dường như có chút bất mãn nói .
“Hôm nay?” Hàn Cảnh Hiên nhìn lịch công tác để trên bàn, nhất thời sơ sót: “Đúng thật, em xem gần đây anh bận quá, cho nên quên, em nói đi muốn có quà tặng gì nào?”
“Bận quá? Chỉ sợ là rất phiền thì đúng hơn!” Hạ Thần thầm nghĩ trong lòng, trên mặt lại vẫn giữ vẻ tươi cười: “Em không cần quà tặng, chỉ cần anh tối nay đi uống rượu chúc mừng với em, em đã đủ hạnh phúc lắm rồi.”
“Được rồi, anh sẽ đến.” Hàn Cảnh Hiên suy nghĩ, chính mình quả thật cũng cần thả lỏng một chút.
“Được, tối nay gặp, em chờ anh.” Hạ Thần nói xong, xoay người ra khỏi văn phòng, trên mặt mang theo vẻ tươi cười khi âm mưu được thực hiện.
Ban đêm, tại quán bar, náo nhiệt lạ thường. Cả ngày bận rộn công tác, cả đàn ông và phụ nữ đều đến đây khiêu vũ, uống chút rượu, thả lỏng tâm tình.
Trong ánh sáng mờ mờ ảo ảo của quán bar, Hàn Cảnh Hiên liếc mắt một cái thấy ngay nơi Hạ Thần đang chờ, liền đi qua. Kỳ quái hỏi: “Tại sao không thấy bạn bè của em đến đây?”
“Em chỉ cần mình anh Cảnh Hiên chúc mừng là đủ rồi, ngồi đi, chúng ta uống rượu nhé.” Hạ Thần dịch sa