Tác giả: Quân Tử Hữu Ước
Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341749
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1749 lượt.
rồi, lại trắng trợn mất đi một cơ hội, đợi chút. . . . . Đoạn Thừa Phong? Đoạn Thừa Phong? Đây không phải chủ nhân của trận huyên náo mấy ngày nay sao? Tổng giám đốc tập đoàn Đoạn Thị, trời ạ, cô cứ như vậy liền để mất trắng một cơ hội tốt đến vậy, tức chết cô mà.
Trong lâu đài, Hoàng Phu Tuyệt thận trọng đỡ Thủy Băng Nhu xuống cầu thang, vốn là anh muốn bế cô đi, ai ngờ Thủy Băng Nhu nói muốn luyện thể lực một chút, nếu không đến lúc sinh sẽ rất khổ cực, Hoàng Phu Tuyệt cảm thấy cô nói có lý, liền theo ý cô, nói là theo ý cô, nhưng là anh cũng không nhịn được kè kè ở bên cạnh chống đỡ cho cô, chính là lo lắng cô bởi vì sức nặng trong bụng càng lúc càng lớn mà không cẩn thận ngã xuống.
"Bé cưng, cẩn thận, không cần đi bước dài như vậy."
"Em đã đi rất chậm rồi." Thủy Băng Nhu bất đắc dĩ nói, người đàn ông ở trước mặt này có phải là đã quá khẩn trương hay không, theo cái bụng ngày càng lớn lên của cô, thì anh ấy giống như là cũng càng ngày càng trở nên cận thận hơn rồi, thật không biết rốt cuộc là cô mang thai hay anh mang thai nữa.
"Cẩn thận một chút, bụng của em nặng như vậy, có thể rất vất vả hay không, anh giúp em đỡ bụng." Hoàng Phu Tuyệt đặt tay xuống dưới bụng Thủy Băng nhu nâng lên, làm nhẹ bớt sức nặng ở bụng cho Thủy Băng Nhu.
"Hắc hắc, như vậy có phải là đỡ khổ cực hơn rồi không." Hoàng Phu Tuyệt mặt hả hê nhìn Thủy Băng Nhu, hi vọng cô có thể tán thưởng sự thông minh của anh, cho anh một cái hôn ngọt ngào.
"Tuyệt, anh đang làm cái gì vậy? Như vậy thì em đâu có cách nào đi bộ được, trong bụng chính là bảo bảo, không phải dưa hấu, làm sao anh có thể nâng lên như vậy." Thủy Băng Nhu thở phì phò oán thán, chỉ là trong mắt cô chưa đựng đầy sự ngọt ngào.
"Không thể đỡ như vậy sao? Nhưng em sẽ rất khó chịu, bảo bảo nặng như vậy, để anh bế em đi." Hoàng Phu Tuyệt mặt đầy lo lắng nói.
"Không có việc gì ..., phụ nữ nào mang thai cũng đều như vậy cả, huống chi cũng sắp tới phòng ăn rôi." Thủy Băng Nhu cười nói.
Hoàng Phu Tuyệt nhìn một chút phòng ăn đang ở trước mắt, vì vậy liền thôi, anh thận trọng đỡ Thủy Băng Nhu, chỉ là cũng không có làm động tác nào khoa trương như lúc vừa rồi.
Vì vậy trong lâu đài ngày ngày đều tái diễn một màn như vậy, đối với sự khẩn trương của ông chủ, người làm trong lâu đài cũng chỉ có thể chau chau mày, bày tỏ không thể làm gì.
Hoàng Phu Tuyệt đỡ Thủy Băng Nhu ngồi xuống trước bàn ăn xong, sau đó mới ngồi xuống bên cạnh cô.
“Uống bát canh tẩm bổ này trước đi" Hoàng Phu Tuyệt dùng cái muỗng múc một thìa canh thổi thổi cho nguội, sau đó đưa tới trước miệng Thủy Băng Nhu, dụ dỗ nói, biết cô ăn nhiều thứ canh tẩm bổ này cũng ngán, nhưng là không có biện pháp, uống nhiều canh chút, phụ nữ có thai và đứa bé mới có thể khỏe mạnh hơn.
Thủy Băng Nhu nhìn tròng mắt anh lo lắng, khéo léo uống.
"Thật biết nghe lời, rất đáng được thưởng." Hoàng Phu Tuyệt thấy canh đã thấy đáy chén rồi, để thìa xuống nói, miệng nhẹ nhàng đặt lên khóe miệng cô một nụ hôn
"Đây là cá chép hôm nay mới cho người ra sông đánh bắt được, em nếm thử một chút xem có ngon không?" Hoàng Phu Tuyệt dùng chiếc đũa gắp lên đĩa cá chép trên bàn ăn thoạt nhìn rất ngon mắt, tỉ mỉ gỡ xương cá cho Thủy Băng Nhu, cho đến khi xác định đã không có xương cá rồi mới đặt vào đĩa trước mặt cô, sau đó anh lại tiếp tục giúp cô chuẩn bị các món ăn khác.
"Sao? Ăn ngon không?" Hoàng Phu Tuyệt mong đợi hỏi, trên sách nói phụ nữ có thai bình thường đều thích những món ăn mới mẻ, hơn nữa hơi có vị chua, cho nên anh mới kêu người làm cho thêm một chút xíu dấm vào thức ăn, hi vọng cô sẽ thích, không vì cái gì khác, anh chính là muốn sủng cô lên tạn trời mà thôi, bởi vì đó là người phụ nữ anh yêu sâu đậm nhất, mặc dù về phương diện ăn uống cô chưa có được dạy nhiều, mà không đơn thuần là ở phương diện ăn uống, liền những phương diện khác cũng không có học qua, cho nên liền không nhìn được giúp cô chuẩn bị cho thất tốt mọi thứ, tất cả tất cả đều muốn tốt nhất.
"Ừm, ăn thật ngon, nếu tăng thêm một chút dấm nữa thì càng ngon hơn." Thủy Băng Nhu thở dài nói, nghe nói là cá này anh đặc biệt cử người đi bắt về, hơn nữa từ hương vị cá này có thể thấy bên trong nó đã đặt vào không ít tâm tư, trong lòng của cô giờ phút này cảm thấy đặc biệt ngọt ngào.
"Còn chưa đủ chua sao? Để anh nếm." Hoàng Phu Tuyệt đối với điều Thủy Băng Nhu nói cảm thấy nghi ngờ, anh đã để cho người ta tăng thêm không ít dấm, chẳng lẽ còn không đủ? Hoàng Phu Tuyệt dùng chiếc đũa dính một chút nước cá, bỏ vào trong miệng nếm nếm.
"Ưm. . . . . . Quá chua." Hoàng Phu Tuyệt nhíu mặt cầm ly nước để ở bên canh lên uống, chua như vậy, bảo bối của anh còn nói không đủ chua, trời ạ, liền hàm răng cũng muốn mềm nhũn luôn rồi, bảo bối của anh sao có thể ăn được như vậy đây.
"Ha ha ha. . . . . . Rất nhiều phụ nữ có thai đều là ăn tương đối chua , đặc biệt là những phụ nữ có thai mà nôn nghén ." Nước Băng Nhu cười nói.
"Bé cưng không thấy khó ăn sao?" Hoàng Phu Tuyệt hỏi, ăn nhiều dấm như vậy đối với bảo bảo và phụ nữ có thai có sao kh