Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Yêu Của Tổng Giám Đốc Xã Hội Đen

Người Yêu Của Tổng Giám Đốc Xã Hội Đen

Tác giả: Quân Tử Hữu Ước

Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341683

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1683 lượt.

t anh tuấn phong cách thân sĩ, một người khác là vẻ cuồng dã phong tình lưu manh. Mấy người ưu tu này xuất hiện nhất thời khiến quầy rượu nhàm chán sôi trào một hồi.
"Lăng Tâm, không nên nói lời nhu vậy, nếu như có một vài con ruồi khiến cho người ta ghét liều mạng dính tới đây, chẳng lẽ Nghê có muốn ói cũng phải nhịn xuống đi hôn nó một cái hay sao?" Tư Đồ Huy đứng ở bên cạnh cười trêu nói.
"Người . . . Các người là ai?" Bọn họ dám nói cô là con ruồi làm người ta ghét?
Cô gái diêm dúa lòe loẹt ngồi dưới đất vốn là bởi vì An Đông Nghê không để ý tới cô ả, trong lòng đã rất tức giận, đột nhiên thấy hai người đàn ông xuất sắc như vậy xuất hiện, trong lòng một hồi vui mừng, hi vọng khơi dậy lòng thương hương tiếc ngọc của bọn họ, không không ngờ bọn họ lại không lựa lời chửi xéo ả như vậy, thật khiến cho cô ả không thể nhịn được nữa, đảo mắt nhìn đến hai cô gái ưu tú bên bên cạnh hai gã kia, khiến cho ả cảm giác mình thật giống một tên hề, nhất thời tức giận trợn trừng mắt nhìn họ trút giận.
"Tôi nha, tôi dĩ nhiên chính là của hắn nữ. . . . . . là bằng hữu, ha ha ha. . . . ." Lăng Tâm chìa một bàn tay về phía cô ả kia, ngón tay kia chỉ An Đông Nghê cười khanh khách nói.
Mà Tư Đồ Huy và Âu Dương Tuấn thì hai tay khoanh trước ngực nhàn nhạt cười nhìn màn kịch trước mắt, hai người liếc mắt nhìn nhau, tiểu tử tinh quái như Lăng Tâm sẽ tốt bụng vươn tay? Trong này nhất định có quỷ kế.
"Cô nhanh lên một chút đưa tay cho tôi, bởi vì tôi tính phí theo giây nha." Lăng Tâm tốt bụng nói.
"Tính phí theo giây?" Cô gái trước mắt này đang nói cái gì khó hiểu như vậy?
"Đúng nha, nếu không cô cho rằng tôi là rảnh rỗi không có việc gì làm sao? Cái người này sao nặng quá vậy, kéo cô một cái cũng phải mất rất nhiều tinh lực của tôi đấy có biết không hả?" Ánh mắt Lăng Tâm một bộ "Tôi bại bởi cô" nói.
"Không hiểu ra sao?." Cô ả trên đất giận dữ nói một câu liền bỏ đi như chạy.
"Ai, Cô còn chưa có trả tiền tôi nha?" Lăng Tâm la lớn theo phía sau cô ả kia, nhất thời tất cả mọi người trong tiệm nhìn bóng lưng đang chạy đi của cô ả diêm dúa kia, chỉ chỉ chõ chõ.
Tư Đồ Huy cùng Âu Dương Tuấn liếc mắt nhìn nhau, trong mắt có nụ cười thấu hiểu.
Lý Hiếu Huyên bất đắc dĩ lắc đầu, sau đó đi về phía bên cạnh An Đông Nghê.
"Đừng uống nữa!" Lý Hiếu Huyên đoạt lấy ly rượu trong tay An Đông Nghê nói.
"Cô là ai? Tiểu Nhu? Có phải Tiểu Nhu hay không? . . . . Ha ha ha. . . . Tôi. . . . Cũng biết. . . . em không phải. . . . Không để ý tới tôi, đừng kết hôn với hắn có được hay không. . . . . Không muốn không để ý tôi. . . . . Tôi yêu em, Tiểu Nhu. . . ." An Đông Nghê đột nhiên ôm Lý Hiếu Huyên nói.
"Cậu đến tột cùng uống bao nhiêu rượu? Cậu say rồi." Lý Hiếu Huyên đỡ hắn nói.
"Tôi không có say. . . . Tôi mới không có say, Tiểu Nhu. . . . Đừng rồi xa anh. . . ." Mặt An Đông Nghê từ từ đến gần Lý Hiếu Huyên, đột nhiên gương mặt tuấn mỹ bị người hung hăng nện cho một quyền.
"Cậu đã tỉnh táo lại chưa? Cô ấy không phải Tiểu Nhu của cậu." Tư Đồ Huy kéo Lý Hiếu Huyên ra phía sau hét lớn, thật khiến cho hắn vô cùng tức giận, cô ấy vẫn còn yêu Nghê sao? Tại sao lúc Nghê đến gần cô ấy không có đẩy ra, Tư Đồ Huy đau lòng nghĩ.
"Được rồi, được rồi, Nghê không phải say rồi sao, khiêng cậu ấy về đi rồi hãy nói!" Âu Dương Tuấn lên tiếng, nếu còn như vậy, rất khó bảo đảm Tư Đồ tiểu tử này sẽ không làm thịt Nghê. Thật là, sức ghen của tiểu tử này thật rất lớn, cậu ta nhất định còn không có phát giác đi!
Âu Dương Tuấn liền đỡ An Đông Nghê đi ra ngoài.
"Không, tôi không đi. . . . Tôi muốn uống rượu, say. . . . Tiểu Nhu sẽ. . . . Xuất hiện, tôi muốn thấy Tiểu Nhu. . . ." An Đông Nghê ôm bình rượu nói.
"Tốt, tốt, tốt, mình dẫn cậu đi tìm Tiểu Nhu của cậu." Âu Dương Tuấn dụ dỗ nói.
"Tiểu Nhu? Thật. . . . Đi tìm Tiểu Nhu? Đi. . Đi, đi tìm Tiểu Nhu. . . . Ách. . . ." An Đông Nghê liêu siêu theo Âu Dương Tuấn đi ra ngoài.
Lý Hiếu Huyên và Lăng Tâm khó hiểu liếc mắt nhìn Tư Đồ Huy, sau đó liền đi theo ra cửa quán bar.
Lưu lại một mình Tư Đồ Huy đứng tại chỗ ảo não cào cáo mái tóc ngắn xanh đen, sau đó cũng đi theo ra khỏi cửa chính quán bar.






Ăn? (1)
Trải qua một ngày lao lực vì tiệc rượu kết hôn xong, Hoàng Phu Tuyệt ôm Thủy Băng Nhu với gương mặt mệt mỏi ngồi trên xe hoa, vốn là những loại tiệc rượu như thế này đều không cần họ tự mình tham dự, ai ngờ Thủy Băng Nhu nói hi vọng có thể được thể nghiệm hình thức hôn lễ của người bình dân.
Hoàng Phu Tuyệt cưng chiều cô như mạng dĩ nhiên sẽ làm theo ý cô, cho nên mới có thể bọn họ sau khi rời khỏi giáo đường liền đến khách sạn mời rượu tân khách, cho đến đêm mới kết thúc tiệc rượu.
"Mệt mỏi sao? Tựa vào trong lòng anh ngủ chút đi, đợi về đến nhà anh sẽ đánh thức em, được không?" Hoàng Phu Tuyệt ôm Thủy Băng Nhu, cưng chìu hôn một cái lên cái trán trơn bóng của cô.
"Ừm, lát nữa anh nhớ đánh thức em đó! Phải nhớ đó nha." Thủy Băng Nhu mơ mơ màng màng tựa vào trong ngực anh n


XtGem Forum catalog