Tác giả: Quân Tử Hữu Ước
Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341686
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1686 lượt.
ó chỗ nào không khiến cho anh điên cuồng.
Cô một thân da thịt được tạo hóa ưu ái, da như mỡ đông, khinh thường sương tuyết, ở dưới ánh đèn giống như Ngọc Thạch ôn nhuận từ từ tán phát ánh sáng.
Ánh mắt Hoàng Phu Tuyệt từ từ di chuyển, đó là một loại khiêu khích không tiếng động. Mắt cá chân mảnh khảnh, chân thon dài thẳng tắp, mông mượt mà khéo léo, eo vừa đầy một nắm tay, sau đó là bộ ngực sữa trổ mã tốt đẹp. Hai điểm đỏ hồng bởi vì anh nhìn chăm chú mà run rẩy, run rẩy, sau đó dựng thẳng đứng.
"Em thật là đẹp!" Tự đáy lòng anh than nhẹ, sau đó thân mình cúi xuống, bắt đầu từ cổ ngọc trắng như tuyết của cô, ấn xuống từng cái từng cái hôn.
Ở trên cổ cô không ngừng liếm hôn, mút vào, lưu lại vô số ấn ký màu đỏ. Anh cảm thấy thân thể của cô trở nên lửa nóng, nhẹ nhàng run rẩy. Một đường xuống phía dưới, anh rốt cuộc đã đi đến trước ngực của cô, dừng lại.
Trổ mã tốt đẹp chính là rất tròn cực kỳ mê người, khiến cho thân thể anh căng thẳng đến đau đớn.
"Nhìn anh!" Anh dịu dàng nói, đối diện với đôi mắt của cô, một tay anh đặt lên ngực phải cô, nhẹ nhàng vuốt ve điểm phấn hồng, sau đó tà tà mỉm cười, vừa nhìn cô, vừa ngậm bên ngực trái vào trong miệng, khẽ cắn.
"Ô!" Thủy Băng Nhu chưa bao giờ trải qua trêu đùa như vậy, phát ra một tiếng rên rỉ đầy nhục dục, khoái cảm mãnh liệt khiến cả thân thể cô cong lên, nhưng không ngờ như vậy lại khiến bầu ngực sữa càng thêm đưa tới trên môi anh.
Ăn? (3)
Hoàng Phu Tuyệt dùng một cái tay giữ lấy eo nhỏ của cô ngăn cản cô lui về phía sau, một cái tay khác cùng môi càng thêm không chút kiêng kỵ giày xéo nơi tròn trịa của cô. Nhẹ nhàng cắn nuốt, mạnh mẽ mút vào, trên ngón tay vuốt ve vỗ về chơi đùa, không chỗ nào không kêu gọi Thủy Băng Nhu điên cuồng.
"Không cần. . . . . . Không cần. . . . . ." Cô dùng một cái tay bịt miệng mình lại, nhưng vẫn là không cách nào ngăn trở tiếng rên rỉ của mình. Cô cảm thấy thần trí dần rời xa cô, thân thể nóng giống như muốn bốc cháy, máu dường như đã sôi trào.
Thật khó chịu, cô muốn anh dừng lại, nhưng dường như lại cảm thấy như trống rỗng, cần anh tới lấp đầy. Cô không biết nên làm sao nữa, trong lúc vô tình lại nhẹ nhàng khóc sụt sùi.
Anh nghe thấy cô khóc thút thít, lại hôn lên môi của cô, nhưng tay ở phía dưới đang chòng ghẹo một chút cũng không có dừng lại.
"Ngoan, đừng sợ?" Anh khẽ cắn vành tai của cô, thuận thế liếm láp, thanh âm đã khàn đục.
"Nhìn anh! Thật tốt nhìn!" Anh mỉm cười nói với cô.
Vì vậy Thủy Băng Nhu cứ như vậy nhìn anh, thong thả ung dung bắt đầu cởi quần áo.
Hoàng Phu Tuyệt cho tới bây giờ vẫn luôn là người đàn ông tuyệt đỉnh tuấn mỹ, nhưng lại chưa bao giờ mê người như lúc này. Mắt của anh híp lại, mang theo vẻ quyến rũ như nước, đôi môi đỏ tươi có đường cong của nụ cười, ngón tay thon dài trắng nõn từ từ cởi bỏ vạt áo trên người. Anh cố ý trêu đùa, từ từ, từng từng chút từng chút cởi bỏ vạt áo choàng tắm ra.
Áo choàng tắm màu xanh dương chậm rãi từ trên người tuột xuống, lồng ngực tinh tráng triển lộ ở trước mặt cô. Không có bắp thịt rối rắm khoa trương, thân thể của anh ưu nhã mà cường tráng, cũng là vô cùng lịch sự xinh đẹp, da thịt khẽ phập phồng, giống như ẩn chứa lực lượng vô hạn.
Lướt qua hông thon nhỏ mà có lực của anh, sau một khắc anh hoàn toàn lõa thể ở trước mắt cô. Thủy Băng Nhu kinh ngạc thở gấp một hơi, bởi vì thân thể tràn đầy hấp dẫn cùng khổng lồ không thể tưởng tượng nổi mà giật mình, hai gò má đỏ có thể rỉ máu.
"Ngoan!" Anh thở dốc thật sâu, bởi vì cọ sát với đôi môi anh đào của cô, nên câu nói thốt ra cũng không được rõ ràng. "Đừng sợ, anh sẽ không làm em bị thương."
Bàn tay lại bắt đầu yêu thương thân thể cô, từ trên xuống dưới chung quanh chạy một lượt, không buông tha một tấc nào.
Lại chòng ghẹo như vậy rất lâu, vừa cảm thấy được phía dưới của cô gái non nớt đã hoàn toàn trở nên mềm mại, cũng là lúc anh cảm giác mình đã đau đớn đến muốn nổ tung, anh rốt cuộc phát ra một tiếng gào thét thật thấp.
Anh muốn cô! Muốn đi vào cô! Anh cũng không nhịn được nữa!
Cơ hồ là có chút thô bạo đem lấy hai chân của cô mở rộng thêm, anh đặt thân mình ở giữa hai chân cô, lửa nóng kia, thẳng đứng chống đỡ chỗ tư mật hết sức chặt chẽ kia của cô.
"Có thể. . . . . ." Anh nằm ở bên tai cô thở hổn hển, ngay cả nói chuyện cũng cảm thấy phải cố sức, nhưng lại là muốn trấn an cô, "Sẽ có chút đau, bảo bối, không phải sợ."
"Không sợ. . . . . . Em, không sợ." Cô đưa tay nắm ở trên cổ của anh, run rẩy đáp lại anh. Nhưng là cô nói dối, cô đang rất sợ.
Hoàng Phu Tuyệt rốt cuộc không thể nhẫn nại hơn nữa, đem sắp bạo phát xâm nhập vào trong cơ thể cô, quá chặt!
Cô nhỏ hẹp căn bản không cách nào dung nạp anh, lối vào thật chặt khít bóp chặt lấy anh, mặt của Thủy Băng Nhu đã trở nên trắng như tuyết, cắn chặt môi dưới hòng giảm bớt khổ sở ở thân dưới.
"Ngoan, thả lỏng, đau thì cắn anh!" Anh gấp đến sắp thốt không nên lời rồi, ngón tay ở phần eo của cô không ngừng xoa nắn giúp cô