Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Yêu Của Tổng Giám Đốc Xã Hội Đen

Người Yêu Của Tổng Giám Đốc Xã Hội Đen

Tác giả: Quân Tử Hữu Ước

Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341691

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1691 lượt.

m, đợi buổi tối trở về phòng xem anh trừng phạt em thế nào! Hừ hừ ——" Hoàng Phu Tuyệt giả giọng ác nói, cô gái bé bỏng của anh càng ngày càng thích chơi đùa, cô rốt cuộc có biết hay không cô lơ đãng trêu đùa khiến cho anh lửa dục khó nhịn, nhưng mà bây giờ không cần lo lắng, cô đã trở thành vợ của anh, không cần giống như trước đây, một mình nhẫn nại.
"Tuyệt, mau buông em xuống, em muốn cảm thụ nước biển mát mẻ thoải mái." Thủy Băng Nhu vừa thấy nước biển bên dưới thật hưng phấn cực kỳ.
"Ha ha ha. . . . . Tốt, cẩn thận đứng ngay ngắn!" Xác nhận nước biển vừa vặn đến trên bắp chân cô, không có bất kỳ nguy hiểm nào, Hoàng Phu Tuyệt mới từ từ để cô xuống.
Hoàng Phu Tuyệt vừa để Thủy Băng Nhu xuống, cô liền giống ngựa hoang đứt cương, ở trong nước chạy tới chạy lui, thỉnh thoảng dùng chân nhỏ hoặc là tay nhỏ bé té té nước biển.
Hoàng Phu Tuyệt cứ như vậy đứng ở bên cạnh, cưng chìu nhìn bộ dáng như trẻ nhỏ của cô, bởi vì sự vui vẻ của cô mà tâm tình anh cũng thật tốt, anh sẽ luôn luôn như vậy cưng chiều cô, mỗi ngày sẽ đều để cho cô có thể nở nụ cười tươi như thế.
"Ha ha ha. . . . . Tuyệt, anh mau ra cùng chơi đi, nước biển mát thật nha, mau!" Thủy Băng Nhu nhìn anh đứng một mình ngây ngốc cười, không nhịn được chạy tới kéo anh vào trong nước.
"Ha ha ha. . . . Được!" Hoàng Phu Tuyệt để mặc cho cô lôi kéo anh.
"Anh ngây ngốc làm gì? Hi hi hi. . . . . Tiếp chiêu ——" Thủy Băng Nhu đột nhiên vục nước biển dội lên người Hoàng Phu Tuyệt, sau đó cười hì hì lùi ra xa.
"A, giỏi lắm! Dám dội vi phu, xem anh đây! Ha ha ha. . . . ." Hoàng Phu Tuyệt cũng lấy tay vục nước biển lên dội về phía cô.
"Ha ha ha. . . . . Dội không tới! Dội không tới em rồi! Hi hi hi. . . . . ." Thủy Băng Nhu cười không ngừng né tránh.
Cứ như vậy hai người điên điên khùng khùng ở trong nước chơi, tiếng cười của bọn họ thậm chí át đi cả tiếng gió biển, du khách đi ngang qua không khỏi quay đầu nhìn về phía bọn họ, dù sao một đôi nam nữ anh tuấn xinh đẹp nhường này bọn họ rất ít gặp qua, xa xa nhìn lại giống như là thần tiên đang chơi đùa ở nhân gian vậy.
"Ha? Bị anh tóm được rồi nhé! Hừ hừ ——" Hoàng Phu Tuyệt bước nhanh tới, hung hăng ôm cô vào trong ngực, miệng khẽ cắn vàng tai của cô nói.
"Hi hi hi. . . . . Thật là nhột đó!" Thủy Băng Nhuquay đầu cười nói, sau đó hai người vừa đúng miệng chạm miệng.
Hoàng Phu Tuyệt ôm thật chặt hông của cô, nhẹ nhàng chiếm lấy môi cô, lưỡi ấm nóng cương quyết cạy răng ngọc của cô ra, chui vào trong miệng cô, tận tình thưởng thức ngọt ngào. Điên cuồng thăm dò, chiếm đoạt mỗi một tấc trong miệng cô, cùng với cô môi lưỡi tận lực dây dưa.
"Ưm?" Thủy Băng Nhu lơ đãng rên một tiếng, sau đó xoay người lại, đối diện với anh, tay của cô từ từ treuf lên cổ của anh, ôm anh thật chặt, dùng cách này để cho hai chân đã mềm nhũn của cô không đến nỗi tê liệt trên mặt đất.
Anh hôn cô đến cơ hồ không thở nổi, cho đến trước khi một tia thần chí sau cùng cũng biến mất, anh mới buông cô ra. Cô gục đầu trên vai của anh thở hổn hển.
"Bé cưng, em thật ngọt!" Hồi lâu sau, Hoàng Phu Tuyệt mới buông cô đang thở hổn hển ra, sau đó thở dồn dập, khàn khàn giọng rì rầm, trong đáy mắt bình thường thâm trầm như giếng sâu không đáy dâng lên ánh sáng của ham muốn nhục dục.
Anh hung hăng áp cô thật chặt vào trong ngực, cố gắng đè xuống dục tình đang mãnh liệt như thủy triều. Cô gái bé bỏng này đúng là khắc tinh của anh, thật không ngờ có thể khiến cho anh dễ dàng mất khống chế như vậy.
Hiện tại thời gian địa điểm đều không đúng, shift, anh khẽ nguyền rủa một tiếng, sớm biết thế ngay từ ban đầu anh đã lựa chọn địa điểm cho chuyến du lịch trăng mật tại một hòn đảo riêng của anh, nếu như vậy, cũng không cần chịu đựng nhiều khốn khổ thế này.
"Ha ha ha. . . . . Chúng ta còn chưa có chụp ảnh đấy? Ngoan ngoãn, đứng ngay ngắn ở đây, anh muốn chụp cho em một tấm hình!" Hoàng Phu Tuyệt nhìn cô hơi thở đã bình ổn rất nhiều, rồi mới lên tiếng.
"Được, em sẽ tạo dáng đẹp nhất!" Thủy Băng Nhu ngay lập tức đem toàn bộ tinh lực đặt vào việc chụp hình này.
"Tốt, rất tốt, Ngoan, mỉm cười, anh chụp đấy...!" Hoàng Phu Tuyệt lấy máy ảnh từ trong ngực ra hướng máy về phía Thủy Băng Nhu nói.
Chụp cho Thủy Băng Nhu rất nhiều ảnh đứng một mình, Hoàng Phu Tuyệt liền cầm máy ảnh chạy về phía đám người đứng cách đó không xa.
Không lấu sau lập tức có một cô bé thật thà theo anh đi đến, anh đưa máy ảnh cho cô gái ở đằng sau, nhanh bước đi đến bên cạnh Thủy Băng Nhu.
"Ha ha ha. . . . . Chụp hình nào...!" Hoàng Phu Tuyệt từ phía sau ôm Thủy Băng Nhu thật chặt, cằm gác ở trên vai của cô.
Nhìn thấy bộ dáng thân mật của bọn họ, cô bé cầm máy ánh giúp anh chụp hình không thích ứng kịp, gương mặt đỏ hồng lên, vội vàng giúp bọn họ chụp hình, dù sao một đôi trước mắt này là vợ chồng mới cưới, xem bộ dạng bọn họ thật sự rất ân ái, thật làm cho người ta hâm mộ!
Mà Hoàng Phu Tuyệt thấy vậy một chút phản ứng lại cũng không có, ngược lại càng thân mật hơn với Thủy Băng Nhu, vừa mới bắt đầu Thủy Băng Nhu vẫn còn giãy g