Tác giả: Quân Tử Hữu Ước
Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341689
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1689 lượt.
thì lại cố tình muốn ở lại chỗ này hưởng thụ phong cảnh mỹ lệ.
Hoàng Phu Tuyệt hết cách với cô, không thể làm gì khác hơn là bước nhanh đi lấy thức uống.
Đột nhiên, Thủy Băng Nhu bị ôm ngang bế bổng lên, cô kêu lên một tiếng, hai tay ôm thật chặt cổ của Hoàng Phu Tuyệt.
"Cám ơn ý tốt của anh, chẳng qua vợ yêu của tôi đã có đồ uống ưa thích rồi." Hoàng Phu Tuyệt lạnh lẽo nói, sau đó mắt lạnh quét một cái về bốn phía chung quanh, đại bộ phận đám đàn ông bị dọa sợ rối rít né ra.
Trời ạ, đây không phải người đàn ông đáng sợ bình thường! Cô gái xinh đẹp yểu điệu này đi theo bên cạnh anh ta không sợ sao? Chỉ cần một ánh mắt của anh ta đã khiến cho chân bọn họ mềm nhũn rồi! Thật là đáng sợ!.
Nhưng mà bây giờ không phải là lúc đi tìm hiểu vấn đề xem mỹ nhân có sợ hãi hay không, mà là vấn đề bảo vệ tính mạng của bọn họ, từ ánh mắt vừa rồi của người đàn ông kia, anh ta dường như muốn băm vằm bọn họ thành từng đoạn vậy!
Bọn họ đã phạm tội gì sao? Bọn họ chỉ là tới gần thưởng thức mỹ nhân mà thôi, chỉ là vừa rồi nghe anh ta gọi thì mỹ nhân kia vừa đúng lúc là vợ của anh ta.
"Ách, không. . . . . Không cần khách. . . Khách khí!" Nhận được ánh mắt lạnh lẽo của Hoàng Phu Tuyệt, đảo mắt thấy người chung quanh đều đã đi hết sạch, người đàn ông ấp a ấp úng nói xong, sau đó thật nhanh quay đầu bỏ chạy, giống như phía sau có sài lang hổ báo gì đuổi theo hắn vậy.
"Ha ha ha. . . . . Anh ta thật khôi hài, giống như phía sau quỷ đuổi theo anh ta vậy, ha ha ha. . . . ." Thủy Băng Nhu chỉ người đàn ông đang chạy thục mạng, không để ý hình tượng ôm bụng cười nói.
Hoàng Phu Tuyệt ngồi xuống cái ghế nằm ở bên cạnh, sau đó đặt Thủy Băng Nhu ở trên đùi của anh, u oán kéo khuôn mặt của cô, đối diện với anh, bá đạo nói: "Bà xã, không cho phép nhìn người đàn ông nào khác ngoài anh."
"Nhưng. . . . . Nhưng rất buồn cười! Phốc —— ha ha ha. . . . . Bộ dạng của Tuyệt rất đáng sợ sao? Em cảm thấy Tuyệt thật rất đáng yêu mà! Ha ha ha. . . . ." Thủy Băng Nhu cười đến khuôn mặt nhỏ bé đỏ bừng lên, rất là đáng yêu, nhưng vì vậy càng chọc cho người đàn ông ghen tức hơn.
Tiếng cười duyên lập tức bị môi nóng của anh ngăn lại, anh dùng sức ôm chặt cô vào trong ngực, giống như muốn đem cô nhập vào xương cốt vậy.
Anh đói khát cuồng nhiệt nóng bỏng hôn cô, lưu luyến mút thỏa thích mỗi một chút lãnh địa trong miệng cô, nụ hôn trừng phạt nóng bỏng bởi vì cô nhẵn nhụi ngọt ngào như cánh hóa mà thay đổi.
"Ha ha ha. . . . . . Bà xã, em thật đáng yêu." Hoàng Phu Tuyệt cắn cắn khuôn mặt nhỏ nhắn như trái trứng của cô, cười nói.
"Anh nghiêm chỉnh một chút..., Em đang nói chính sự." Nghe nói không phát tiết ra đối với thân thể thật không tốt.
"Đúng, đúng, dạ, bà xã đại nhân, vi phu hiện tại không sao, đợi buổi tối trở về, nhất định sẽ để phu nhân thật tốt ăn no, ha ha ha. . . . . ." Anh đương nhiên biết cô đang lo lắng cho anh, chỉ là dục vọng hiện tại anh còn có thể áp xuống được, dù sao thì so với thời điểm trước khi cưới cô, sự hành hạ ngọt ngào mà anh phải chịu còn quá mức hơn nhiều, cho dù hiện tại thật rất muốn ôm cô trở về phòng thật tốt thương yêu, nhưng cô vợ bé bỏng của anh giống như rất ưa thích phong cảnh nơi này, anh không nỡ để cho cô phải tiếc nuối dù chỉ một chút xíu.
"Anh. . . . Anh đang nói cái gì vậy?" Thủy Băng Nhu gắt giọng, người đàn ông này kể từ sau khi kết hôn dường như đã thay đổi, luôn nói những lời khiến người ta không được tự nhiên, chơi đùa giống như một cậu bé con vậy.
"Đúng, đúng, dạ, vi phu sai rồi, bà xã đại nhân! Chúng ta xuống nghịch nước biển đi!" Hoàng Phu Tuyệt cười dụ dỗ nói, từ lúc cô bắt đầu đến bãi biển, ánh mắt của cô vẫn sáng lấp lánh nhìn về phía biển, khiến cho anh lóa mắt, anh thừa nhận anh vô cùng ghen tỵ biển rộng có thể làm cho cô phát ra ánh mắt sáng chói như thế, nhưng anh vẫn hi vọng cô luôn vui vẻ, anh chỉ nghĩ cứ mãi cưng chiều cô như thế cho đến Thiên Hoang Địa Lão.
"Thật sự có thể sao?" Thủy Băng Nhu nghi ngờ hỏi lại, thật ra cô ngay từ đầu đã muốn xuống nước, chỉ là anh luôn luôn không để cho cô tham dự bất kỳ hoạt động nguy hiểm nào, cô cũng chỉ đành nhịn lại không nói ra, không nghĩ tới điều này cũng bị anh nhìn ra được, Thủy Băng Nhu cười ôm thật chặt đầu của anh, người đàn ông này, thế nhưng cưng chiều cô đến quá mức như thế.
"Dĩ nhiên rồi, nhìn xem, anh còn đem theo máy ảnh, ngoan, lát nữa nhất định phải nắm thật chặt tay anh, có biết hay không? Hả? Nếu như sóng biển quá lớn, chúng ta sẽ phải lập tức lên bờ." Hoàng Phu Tuyệt giơ giơ lên cái máy ảnh giắt ở trong ngực, sau đó ôm lấy cô đi về phía biển, mặc dù có thể có nguy hiểm nhất định, nhưng mà anh sẽ bảo vệ tốt cho cô.
"Ừ, được, cái gì cũng nghe Tuyệt, hi hi hi. . . . . Lão công, anh thật tốt! Em thật yêu anh!" Thủy Băng Nhu ở bên tai của anh, đùa dai đem khí nóng thổi đến trên lỗ tai anh, thành công cảm nhận được thân thể của anh khẽ run lên, quay đầu qua chỗ anh không thể nhìn thấy len lén cười.
"Tiểu nha đầu nghịch ngợ