Tác giả: Quân Tử Hữu Ước
Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341701
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1701 lượt.
ối.
"Ông chủ?" Quản gia run giọng mở miệng cắt đứt mạch suy nghĩ của Hoàng Phu Tuyệt.
Hoàng Phu Tuyệt vừa nhìn thấy bóng dáng quản gia, lập tức đi thật nhanh tới bên cạnh ông ta, cầm lấy cái hộp tinh xảo trên tay của ông, tay run rẩy từ từ mở hộp ra, mới vừa rồi trong điện thoại bọn cướp nói sẽ gởi một vật của bé cưng đến đây.
Gấp gáp, cũng nhanh thấy được, lòng của Hoàng Phu Tuyệt thình thịch nhảy không ngừng, anh bắt đầu sợ, đúng vậy, thủ lĩnh của bang phái xã hội đen đệ nhất thế giới, cái người không gì làm không được Ám Hoàng - Hoàng Phu Tuyệt, sợ, một cái hộp nhỏ như vậy, nó có thể chứa đủ cái gì? Anh lo lắng mở ra, không lẽ là một đầu ngón tay của bé cưng, nếu quả thật là như thế, bé cưng của anh làm sao có thể chịu đựng nổi, bình thường chỉ tiêm thôi, cô đều đã sợ đau đến sắp khóc, càng nghĩ tim của anh lại càng đau, trong lòng anh âm thầm hồi tưởng lại, hi vọng suy đoán của anh là sai lầm.
"Phù phù . . ." Hoàng Phu Tuyệt nhìn thấy nằm bên trong là nhẫn kết hôn của bọn họ, thở phào một hơi nhẹ nhõm, tâm đang đau đơn cũng chợt nhẹ bớt, may mắn không phải ngón tay của bé cưng.
Vừa rồi đúng là muôn lấy mất nửa cái mạng già của ông rồi, nhìn thấy biểu tình của ông chủ nghiêm túc như vậy, ông thật sự lo lắng về cái hộp không có tên người gửi này, sẽ có cái gì đó nhìn mà phát điên, nhưng khi thấy ông chủ thở phào nhẹ nhõm, tim của ông cũng theo đó buông lỏng, bằng vào năng lực của ông chủ, ngài nhất định có thể tìm được phu nhân, Quản gia ở bên cạnh thầm nghĩ.
Thủy Băng Nhu nhìn thấy khuôn mặt của người phụ nữ kia thì kinh ngạc kêu lên một tiếng, mà Hoàng Phu Tuyệt lại là mày đẹp lạnh lẽo nhăn lại, trong mắt sát ý càng đậm.
Trời ạ, người đàn bà này thế nhưng không hề xấu xí, thậm chí còn có thể nói là một giai nhân thanh tú, vậy cô ta sao phải mang mặt nạ? Giấu đi gương mặt đẹp như vậy để làm cái gì đây? Nhìn vẻ mặt của Thủy Băng Nhu và Hoàng Phu Tuyệt có thể thấy, bọn họ đều biết nhau, chẳng lẽ là tình yêu rối rắm? Nói như vậy, bắt cóc Thủy Băng Nhu không phải là muốn tống tiền, đáng chết, cô ta thế nhưng lại khiến cho Lâm Ngọc Lan cô mất toi bao công sức, giờ phút này trong lòng Lâm Ngọc Lan đang giận dữ ngút trời.
"Quan Dĩnh? Tôi với cô không thù không oán, cô tại sao muốn bắt cóc tôi? Còn tay của cô sao . . ." Thủy Băng Nhu lay lay một tay đang túm lấy mình của Quan Dĩnh chất vấn, kể từ sau lần cô bị ám sát đó, liền chưa từng nhìn thấy cô ấy, khi đó cô không có hỏi, cho là cô ấy bị Tuyệt phái đi làm chuyện khác, không nghĩ tới gặp nhau lần nữa, lại là cô ấy bắt cóc mình, cũng là bởi vì cô ấy yêu Tuyệt sao? Còn có một tay của cô ấy là vì sao lại thành tàn phế?
"Tại sao? Ha ha ha. . . Mày còn hỏi tao tại sao, đây tất cả không phải là nhờ mày ban tặng sao? Tao biến thành dáng vẻ quỷ quái như hôm nay đều là do mày làm hại, nhìn vào cánh tay tàn phế này của tao đi, nó là bởi vì mày mới bị đứt, anh ta tại sao yêu mày như vậy? Tại sao? Tao yêu anh ấy như vậy, thế nhưng lại đối xử với tao như thế, không công bằng! Không công bằng!" Quan Dĩnh giống như nổi điên lắc lắc người Thủy Băng Nhu quát.
"Tôi . . . . . Tôi không có. . . Tôi thật sự không biết tay của cô tại sao lại phải biến thành như vậy, thật không phải là tại tôi, cô có phải hiểu lầm cái gì rồi hay không?" Thủy Băng Nhu uất ức nói, cô bình thường nhìn thấy máu liền đầu óc choáng váng, làm sao có thể làm bị thương cánh tay của cô ấy chứ, huống chi họ mới biết nhau không tới một tuần lễ, cô ấy lại đột nhiên biến mất, nên cô ấy cũng không thể nào vì cô mà bị thương nha.
"Câm mồm! Đều là bởi vì mày, chỉ cần mày biến mất, anh ấy sẽ yêu tao, mày sao cứ phải cản trở hạnh phúc của tao như vậy?" Quan Dĩnh giống như nổi điên bắt đầu xuất ra tay đấm chân đá.
"Dừng tay, mau dừng tay, cái gì tôi cũng đồng ý với cô, chớ làm tổn thương cô ấy." Hoàng Phu Tuyệt nhìn tình cảnh Thủy Băng Nhu cắn môi nhịn đau, nhất thời mở miệng trấn an, anh không cách nào để cho bảo bối của anh phải chịu dù một chút đau đớn thương tổn nào, cho nên không thể làm gì khác hơn là tạm thời thỏa hiệp, tất cả đợi cứu được Nhu nhi rồi hãy nói.
"Ha ha ha. . . . Mày có nghe hay không? Anh ấy rốt cuộc đồng ý lấy tao rồi, ha ha ha. . . Thủy Băng Nhu, mày sẽ phải trở thành một người đàn bà bị chồng bỏ rồi, ha ha ha. . . . ." Quan Dĩnh nghe được lời anh nói, nhất thời vui vẻ cười nói, chỉ cần anh mở miệng đồng ý cưới cô, bất kể là bằng cách nào có được, cô đều không quan tâm, chỉ cần để cho cô ở lại bên cạnh anh là tốt rồi, một ngày nào đó cô sẽ chạm được đến trái tim của anh.
"Không, không thể, tôi không muốn Tuyệt cưới người khác, dù là nói dối cũng không được, bởi vì tôi sẽ ghen! Tuyệt, không cần chịu người khác uy hiếp, cũng không cần ăn nói khép nép như vậy đối với người khác, bởi vì em sẽ đau lòng, chúng ta liền ước hẹn kiếp sau, được không? Anh phải sống thật tốt, em sẽ luôn sống mãi trong anh, em yêu anh!" Thủy Băng Nhu cười nói, trong mắt toát ra một tia giảo hoạt, sau đó tránh khỏi