Tác giả: Quân Tử Hữu Ước
Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341705
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1705 lượt.
úc này của A Mao, nói với hắn.
"Thiếu gia, nhưng. . . Nhưng đó là một người chết, chúng ta. . . " A Mao còn chưa nói hết liền bị ánh mắt sắc bén của Đoạn Thừa Phong quét một lượt, khiến hắn chỉ đành ngoan ngoãn làm theo phân phó của cậu chủ, thật ra thì hắn muốn nói là "chúng ta nên trở về đi thôi", bất đắc dĩ bị ánh mắt của thiếu gia quét tới, khiến lòng hắn run sợ. Trời mới biết, mặc dù thiếu gia thân mang bệnh nan y, nhưng là từ khi còn rất ít tuổi đã tự mình quản lý công ty của gia đình, trong công ty một đám nhân viên không có ai không sợ ánh mắt sắc bén kia.
Rất nhanh, thuyền liền sáp lại gần vật thể màu trắng kia, Đoạn Thừa Phong vươn tay túm được vật thể màu trắng, không, phải nói là một người mặc quần áo màu trắng, hắn kéo người này lên thuyền.
"Hộc . . Hộc. . ." Cho đến khi người đang trôi lập lờ trên sông kia được kéo an toàn lên thuyền rồi thì Đoạn Thừa Phong mới đứng ở bên cạnh thở hồng hộc, đầu mày đẹp hơi cau lại, thân thể của hắn thật kém, chỉ là làm một chút chuyện nhỏ thế nhưng khổ cực đến như vậy.
"Thiếu gia, ngài không sao chứ?" giọng A Mao gấp gáp hỏi, thân thể thiếu gia luôn luôn không tốt, sớm biết thế sẽ không để ý tới cái người trôi sông kia rồi.
"Không có việc gì, ngươi xem một chút cô ta thế nào, còn có hơi thở không?" Đoạn Thừa Phong nói với A Mao, nếu như không phải là hắn mệt chết đi, hắn liền mình tự mình đi qua nhìn một cái.
"Nhưng. . . . . ." A Mao do dự nói, nếu như đây thật sự là người chết thì làm thế nào? Trong lòng hắn vô cùng sợ, nhưng lại ngại vì giọng nói cường ngạnh này của thiếu gia, hắn đành chầm chậm đi đến bên cạnh người mặc đồ trắng kia ngồi xổm xuống, sau đó nhắm mắt lại, đưa tay từ từ dò vào mũi của cô ta.
"Ah? Còn có hơi thở, thiếu gia, cô ấy còn chưa có chết!" A Mao nhất thời mở mắt kích động nói, khi ánh mắt vô tình tiếp xúc với dung nhan của Thủy Băng Nhu thì kêu lên một tiếng, sau đó gương mặt nhanh chóng đỏ bừng.
"Hả? Sao thế?" Đoạn Thừa Phong nghe được tiếng kêu của A Mao, lập tức đi tới bên cạnh hắn hỏi.
"Cô ấy, cô ấy . . ." A Mao đỏ mặt ấp úng nói, cô ấy thật là đẹp!
"Hả?" Đoạn Thừa Phong thấy A Mao ấp a ấp úng nói năng không rõ ràng, lập tức nhìn về phía Thủy Băng Nhu đang nằm trên sàn tàu.
Trời ạ, thiếu nữ này thật là đẹp, mới vừa rồi chỉ lo kéo cô ấy lên, không có nhìn kĩ, cô ấy giống như một búp bê xinh đẹp đến mức tận cùng, khiến cho người ta vô cùng kinh ngạc, một vài lọn tóc vương trên gương mặt trắng nõn tinh xảo của cô, chính như thế lại khiến lòng người ta mềm lại, lông mi giống như hai cây bàn chải nhỏ vừa cong vừa dài, quần áo màu trắng ướt bết dính vào trên người cô, làm lộ ra vóc người linh lung hấp dẫn, tim của hắn đột nhiên thình thịch nhảy lên thật nhanh, đây là việc hai mươi mấy năm qua chưa từng xảy ra.
Khi hắn thấy mặt đỏ của A Mao thì Đoạn Thừa Phong nhất thời không vui ôm lấy Thủy Băng Nhu đi vào trong khoang thuyền, hắn không muốn người khác nhìn thấy vẻ đẹp của cô, trong tâm tư không muốn.
Thủy Băng Nhu sau một hồi ngây ngẩn trong nước xong, cảm giác càng ngày càng mệt mỏi, hô hấp càng ngày càng khó khăn, cuối cùng lâm vào hôn mê, mặc cho nước sông nhấn chìm cô xuống.
"Ừ. . . Ừ. . . . Không. . . Không cần. . . Nhu nhi!" Hoàng Phu Tuyệt bừng tỉnh từ trong cơn ác mộng, nhìn một chút hoàn cảnh xung quanh, phát hiện hiện tại anh đang nằm ở trên giường của bọn họ, nhớ tới chuyện mới vừa xảy ra, anh giống như nổi điên lập tức muốn rời giường, lảo đảo té xuống đất, sau đó kinh hoảng đứng lên, chạy ra ngoài, hoàn toàn không để ý trên đường đi không cẩn thận đụng vào gì đó.
Quản gia và tổng đầu lĩnh thấy Hoàng Phu Tuyệt lảo đảo từ trên thang lầu chạy xuống, lập tức đi tới đỡ anh.
"Chủ tử, ngài vẫn là nên quay lại nghỉ ngơi đi! Cả đêm qua ngài cũng không có ngủ, chuyện của phu nhân ngài đừng lo, tất cả ám vệ đã đi tìm, tin rằng sẽ rất nhanh tìm được." Tổng đầu lĩnh cung kính nói, chủ yếu hắn lo lắng nhất là chủ tử vừa đến bờ sông lại không nhịn được nhảy xuống.
"Bụp. . Bụp. . .." Hoàng Phu Tuyệt nghe được hắn nói, lập tức tức giận vung tay táng cho tổng đầu lĩnh mấy quả đấm, túm cổ áo của hắn giận dữ hét: "Là ai cho phép ngươi làm như vậy? Ai cho phép ngươi đánh ngất ta? Khốn kiếp, ngươi có biết Nhu nhi chỉ có một mình sẽ rất sợ không? Cô ấy một mình sẽ rất sợ hãi, nếu như có chuyện gì không hay xảy ra với cô ấy, ta sẽ không tha cho ngươi. . . . ."
Lúc này, trên sông có rất nhiều thuyền tư nhân đang không ngừng tìm kiếm, những người đánh cá ở vùng lân cận cũng bị cấm chỉ tới chỗ này đánh cá, trận thế bày ra lớn như thế khiến đám người đánh cá kia có oán hận cũng không dám lên tiếng.
Hoàng Phu Tuyệt ở trên mặt sông không ngừng đảo qua đảo lại, không có chút động tĩnh nào, mặt sông phẳng lặng một chút động tĩnh cũng không có, lòng của Hoàng Phu Tuyệt càng ngày càng lạnh, tay anh buông ra tay lái của du thuyền, bủm một tiếng, nhảy vào lòng sông.
"Chủ tử. . . . . ." Khi thuyền bè của những ám vệ ở xung quanh thấy đ