Người Yêu Ngốc Nghếch Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Quân Tử Hữu Ước
Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341974
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1974 lượt.
đến tối Thủy Băng Nhu mới mệt mỏi đi vào trong phòng của Đoạn Thừa Phong, mà Đoạn Thừa Phong thì ngủ tại phòng khách.
Thủy Băng Nhu vừa tiến vào trong phòng liền ngửi thấy một mùi hương quen thuộc, cô cố gắng lắc lắc đầu, ở chỗ này làm sao có thể ngửi thấy hơi thở quen thuộc của Tuyệt cơ chứ? Là do cô quá nhớ anh thôi! Tay liền muốn bật đèn lên.
Nhất thời cô bị một cỗ lực hết sức mạnh mẽ kéo vào trong một lồng ngưc ấm áp, cô lập tức muốn tránh thoát, lại không ngờ môi của cô lập tức bị một vật thể nóng rực đè ép lên, eo cũng bị ôm càng ngày càng chặt, giống như muốn đem cô hòa vào trong cốt tủy.
Cho đến khi nhận ra được hơi thở quen thuộc, Thủy Băng Nhu ngưng phản kháng, hai tay từ từ đưa về phía cổ người kia ôm lấy, không lưu loát đáp lại nụ hôn nóng bỏng của người đó, hơi thở cả hai càng ngày càng hỗn loạn, nụ hôn bá đạo vừa rồi của đối phương cũng từ từ trở nên triền miên.
Môi lưỡi tùy ý dây dưa, từ khẽ mở của hàm răng ngọc tiến vào, cường hãn công thành đoạt đất. Mút lấy cái lưỡi của cô, đổi lấy là sự đáp lại vụng về, môi lưỡi nước miếng dây dưa, lửa dục dần dần thiêu hủy lý trí.
Là của anh! Là của anh! Rốt cuộc lại ôm vào trong lòng, phải, vĩnh viễn vĩnh viễn ôm vào trong ngực, chết cũng sẽ không buông ra!
"Ừm. . . . . . Ừm. . . . . . ." Thủy Băng Nhu bản thân bất lực rên ra tiếng, cánh tay dây dưa ôm càng chặt hơn.
Giây phút này Hoàng Phu Tuyệt hiểu được, mất đi cô, anh căn bản là không có cách nào sống tiếp, điên cuồng muốn, cái gì cũng đè nén không được. Chỉ cần có thể đem người trong ngực giữ ở bên người, cho dù xuống Địa ngục, anh cũng không chối từ.
Thật tốt, giờ phút này cô đang ở trong ngực của anh, anh không biêt có phải mình đang mơ không, chỉ biêt mút thỏa thích hương vị ngọt ngào của cô, tim của anh mới ngập tràn vui mừng như điên.
"Thuỷ - Băng - Nhu, da của em rất ngứa có phải hay không? Đợi xem trở về anh sẽ trừng phạt em thế nào? Không khiến cho em ba ngày không xuống giường được, thì anh không phải là Hoàng Phu Tuyệt, hừ! Hừ!" Hoàng Phu Tuyệt làm bộ tức giận nói.
Thuỷ Băng Nhu thời điểm vừa thấy anh gầm nhẹ cười muốn chạy, ai ngờ đi chưa được hai bước, thân thể nhỏ nhắn liền bị anh túm vào trong lồng ngực ấm áp.
Một tay anh vòng chắc thân thể nho nhỏ của cô, một tay nâng cằm cô lên, đặt một nụ hôn rất sâu lên đôi môi anh đào của cô. Nụ hôn bá đạo mang theo trừng phạt, Thuỷ Băng Nhu dần dần xụi lơ ở trước mặt anh, may nhờ Hoàng Phu Tuyệt ôm lấy cô, nên cô mới không có bị ngã xuống đất.
Bị hôn đến ý loạn tình mê, đột nhiên Thuỷ Băng Nhu cảm thấy một hồi đau đớn, mở mắt ra mới phát hiện Hoàng Phu Tuyệt đang gặm nuốt cổ ngọc của cô, đang một đường trượt dần xuống.
"Ừ. . . . . . Đừng làm rộn, em rất mệt." Thuỷ Băng Nhu nhịn xuống rung động trong lòng, nũng nịu nói, cô cũng không muốn làm cho lửa dục của anh bộc phát, bởi vì hôm nay không giống lúc trước, an toàn của bảo bảo phải được đặt lên hàng đầu, hơn nữa cũng là đang ở trong nhà người khác, rất bất tiện, về phần đứa bé, cô muốn cho anh một kinh hỉ, ha ha ha. . . . . . . .
"Hả? Mệt mỏi? Vậy bảo bối cứ việc ngủ cho tốt, để anh tự mình động thủ là được." Hoàng Phu Tuyệt cười tà nói, tay của anh giống như mang theo lửa bắt đầu ở trên người của cô xoa nắn, khiến cho cô không khống chế được yêu kiều ra tiếng.
Cốc cốc cốc. . . . . .
"Tiểu Nhu, cô đã ngủ chưa?" Một giọng nam trầm thấp từ bên ngoài truyền vào, trong giọng nói bao hàm nồng đậm quan tâm cùng lo lắng.
Thuỷ Băng Nhu kinh ngạc trợn tròn mắt, nhìn người đang làm chuyện xấu trên cần cổ mình, môi mím chặt, cố nén để không rên rỉ ra tiếng, đột nhiên, Hoàng Phu Tuyệt đem đôi môi bao trùm chặt chẽ lấy đôi môi của cô, ngăn trở hành động đang muốn tự ngược đãi đôi môi mình của cô.
Đoạn Thừa Phong đứng ở ngoài cửa rất lâu không thấy có tiếng trả lời, nghi hoặc tự lẩm bẩm: "Kỳ quái, vừa rồi hình như nghe được tiếng nói chuyện? Chẳng lẽ là mình nghe nhầm rồi sao?"
Đoạn Thừa Phong thất vọng xoay người rời khỏi cửa phòng, hắn chỉ là không ngủ được, nghĩ đến xem cô một chút, không nghĩ tới cô đã ngủ, trong sách nói phụ nữ có thai vốn là tương đối thích ngủ, xem ra phải đến ngày mai mới lại có thể thấy cô ấy.
Nghe được ngoài cửa phòng đã không có âm thanh nào nữa, Hoàng Phu Tuyệt mới thả miệng Thuỷ Băng Nhu ra.
"Bé cưng, ai cho em tự làm tổn thương mình? Về sau không được làm vậy nữa, có biết hay không? Có phải rất đau hay không? Hả?" Hoàng Phu Tuyệt thương tâm nhìn đôi môi đỏ rực lên của cô, ngón tay từ từ ma sát cánh môi của cô.
"Ừ, không sao." Thuỷ Băng Nhu nhẹ giọng nói ra, cô cũng không ngờ tới Đoạn Thừa Phong sẽ tới phòng của cô vào lúc này, mặc dù cô và Hoàng Phu Tuyệt là vợ chồng danh chính ngôn thuận, nhưng bị hắn nhìn thấy cũng không hay, vì dù sao thì Tuyệt cũng vào đây mà không được sự đồng ý của hắn, cô không muốn Tuyệt bị người ta chỉ trích.
"Này, bà xã đại nhân, hiện tại có phải là chúng ta nên về lâu đài của chúng ta rồi không hả?" Hoàng Phu Tuyệt