Tiểu Thư, Ăn Xong Xin Thanh Toán
Tác giả: Quân Tử Hữu Ước
Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341712
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1712 lượt.
rong phòng, sao có thể có bụi bậm, cô hầu gái này nói dối cũng không gặp dịp rồi.
"Tôi . . . . . Tôi biết sai rồi, lần sau. . . . . . Lần sau sẽ không dám vậy nữa, xin đừng đuổi tôi, tôi còn phải nuôi cả nhà, ô ô ô. . . . . ." Người nữ giúp việc nghe giọng điệu của Hoàng Phu Tuyệt, nhất thời bị sợ đến thân nhân cũng không nhận nổi, khóc nói.
Ông chủ thật là đáng sợ, trước kia chỉ là đứng từ xa ngắm nhìn ông chủ cũng cảm thấy thật hâm mộ tiểu thư, không nghĩ tới ông chủ thì ra là một người lãnh khốc như thế, tiểu thư ở bên cạnh ngài ấy thật đáng thương, trong lòng cô hầu gái âm thầm vì Thủy Băng Nhu mặc niệm , ô ô ô. . . . . . Cô thật là muốn ngay lập tức rời khỏi căn phòng này, lúc này quanh người ngài ấy tản mát ra khí tức thật đáng sợ, cô cảm thấy thật sự là sắp không thở nổi nữa rồi.
"Cô về sau không được phép vào đây nữa, đi ra ngoài!" Hoàng Phu Tuyệt lạnh lẽo nói, sau đó đi tới phòng thay quần áo, hoàn toàn không để ý tới người nữ giúp việc đang đứng bên cạnh.
"Ông chủ, xin ngài đừng đuổi tôi đi, tôi biết lỗi rồi!" Nữ giúp việc bộ dạng đáng thương nói với theo bóng lưng của Hoàng Phu Tuyệt, công việc ở trong lâu đài này được trả lương rất cao, hơn nữa cô cũng đã có tình cảm nhất định với tòa lâu đài này, giờ phút này rời khỏi đây, cô biết sống thế nào đây!
"Ha ha ha. . . . . . Thiếu phu nhân thật xinh đẹp, thiếu gia lại đặc biệt đẹp trai, bọn họ đúng là một đôi trời sinh, không bao lâu nữa sẽ có tiểu thiếu gia hoặc là tiểu thư rồi, thiếu gia sẽ không con cô đơn nữa, như vậy thì bệnh có phải cũng có cơ hội chữa khỏi hay không? Nghe một vài ông lão nói tâm tình tốt hoặc là có cái gì đó để mà nhớ nhung thì sẽ có động lực sống tiếp. . . ." Cô hầu gái vừa làm việc vừa lầm bầm lầu bầu nói.
Đột nhiên, lông mi của Thủy Băng Nhu khẽ động, người làm nữ đang vừa huyên thuyên vừa chuyên chú với công việc, nên cũng không để ý thấy.
"Được rồi, thiếu phu nhân, ngài nghỉ ngơi đi! Thiếu gia tới công ty, một lát sẽ trở lại."
"Cái đó. . . . . . Tôi. . . . . . Tôi có thể nghe một chút đứa bé trong bụng ngài có được không? Ngài không lên tiếng chính là không phản đối nha." Cô hầu gái vừa đi ra ngoài hai bước đột nhiên xoay người lại ấp úng hỏi, cô chỉ là tò mò mà thôi, bình thường lúc thiếu gia ở chỗ này, cô cũng không có gan này nha.
Người làm nữ tay chân lóng ngóng bò lên giường, dán lỗ tai lên bụng của Thủy Băng Nhu, nghiêm túc nghe.
"Ah, tại sao không có tiếng động gì hết vậy? Nhưng tôi nghe người ta nói thời điểm mang thai, bụng của phụ nữ có thai sẽ có tiếng động, chẳng lẽ là nói sai sao." Người làm nữ nghi hoặc lắc đầu một cái, sau đó đi ra khỏi phòng.
Chốc lát sau khi người làm nữ kia rời khỏi phòng, đôi mắt đen láy to tròn của Thủy Băng Nhu đột nhiên mở ra, thật ra thì cô đã tỉnh lại từ lúc người làm nữ kia còn đang lẩm bẩm làu bàu, nhưng vì chưa rõ đối phương là ai, nên cô tuyệt đối không thể lộ ra sơ hở.
Cô thoáng nhớ lại cái thời khắc từ bên sông nhảy xuống, sau đó ở trong lòng sông cô đột nhiên bị chuột rút, cuối cùng ngất đi, người cứu cô là bạn hay là thù, chẳng lẽ là Quan Dĩnh? Nhưng vừa rồi cô dường như nghe thấy thiếu gia, thiếu phu nhân thì phải, nói như vậy người khác sao? Một hồi nghi vấn hỗn độn trong đầu Thủy Băng Nhu.
Tay Thủy Băng Nhu từ từ đặt ở trên bụng của mình, nếu như vừa rồi cô không nghe lầm, cô gái kia nói về đứa bé của cô.
"Bé con, con phải cố gắng lên một chút, rất nhanh cha sẽ tìm được chúng ta, rất nhanh!" Thủy Băng Nhu nhẹ giọng nói ra.
Sau đó ánh mắt của cô bắt đầu quan sát cả căn phòng. Đại bộ phận đều là những vật dụng màu đen, tràn ngập hơi thở cường dương, xem ra chủ nhân của gian phòng này phải là một người đàn ông, Thủy Băng Nhu nhíu mày.
Một vật bằng pha lê trong suốt tinh xảo hấp dẫn lực chú ý của cô, cô từ trên giường đứng lên đi tới vật bằng pha lê trước mặt, lấy tay sờ sờ một cách đầy tôn sùng khối pha lê kia.
Thủy Băng Nhu yêu thích không buông tay nói: "Pha lê thật là tuyệt mỹ . . . ."
Bên trong phòng còn có rất nhiều tác phẩm nghệ thuật điêu khắc, gốm sứ, xem ra giá đều không rẻ.
"Không nghĩ tới chủ nhà rất có phẩm vị." Nhìn quanh một vòng, Thủy Băng Nhu tự lẩm bẩm.
"Ọc ọc ọc . . . ." Ngay vào lúc này, bụng của cô truyền đến một hồi tiếng réo.
"Bảo bảo, con cũng đói bụng sao?" Thủy Băng Nhu vuốt bụng, dịu dàng hỏi, sau đó lặng lẽ ra khỏi gian phòng .
Ở trên hành lang dài vô tận, khắp nơi đều trang hoàng xa xỉ, cho thấy thân phận hiển hách của chủ nhân, nhưng những thứ này Thủy Băng Nhu cũng không có để vào mắt, dù sao ở trong lâu đài, những thứ đồ như thế này cũng có thể tùy ý thấy được.
Trong hành lang không một bóng người, Thủy Băng Nhu tay chân bối rồi tiếp tục đi .
"Thiếu phu nhân? Ngài đã tỉnh rồi!" Một âm thanh vui mừng truyền đến từ sau lưng cô, Thủy Băng Nhu nhất thời sợ hết hồn, xoay người nhìn về phía âm thanh phát ra, ai mà ngờ người vừa phát ra tiếng cũng đã sớm không thấy tăm hơi đâu nữa rồi.
"Ah. . . . . . Vừa rồi không phải rõ ràng là tiếng người sao? Sao giờ lại không thấy đâu rồ