Tác giả: Đan Phi Tuyết
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1341054
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1054 lượt.
.
“Tại sao?”Cô nhướn mày hỏi.
Ánh mắt của anh sâu trầm. “Anh rất ít nói chuyện phiếm với phụ nữ, ở cùng phụ nữ, anh bình thường cũng không nói lời nào” Anh cười ám muội.
Mặt cô đỏ như lửa, cái tên không đứng đắn này.
“Em muốn biết cái gì?” Tiếng nói thấp trầm của anh chậm rãi mê hoặc lòng cô.
“Ví dụ như cuộc sống của anh này, công việc của anh này ~~” Mọi điều của anh cô đều muốn nghe.
“Hiện nay đang bận rộn nghiên cứu một phần mềm mới”. Cô “Wow” một tiếng, anh bật cười. “Sao? Còn muốn anh nói sao? Hỏi nữa đi”
“Không” Cô láu lỉnh nháy mắt nhìn anh. “Nói cho em biết về phần mềm này đi”
“Chờ anh nghiên cứu ra, nó sẽ tạo thành cải cách mới trong giới. Em rất khó nghĩ ra nó có bao nhiêu ảnh hưởng đâu”
“Nghe rất sét đánh”
Anh cười ha ha, bị biểu tình tưởng thật của cô trêu chọc cười. “Là rất sét đánh, sét đánh đến kinh khủng. Chẳng qua từ lúc nghiên cứu đến nay, vẫn không có cách nào thông qua khảo nghiệm, chương trình không ổn định, đã thất bại hai mươi lần, nhưng anh sẽ làm được nó thành công mới thôi”
“Anh nhất định làm được!” Nhân Nhân phủ lên tay anh, kiên định cầm tay anh, ánh mắt của cô lòe lòe tỏa sáng. “Em từ nhỏ đến lớn cái gì cũng đứng thứ nhất, làm cái gì cũng chưa từng thất bại, bây giờ em cầm tay của anh, nhất định có thể mang cho anh may mắn, em tin tưởng anh rất nhanh là có thể nghiên cứu thành công!”
“Đúng rồi” Cô cho rằng cô là thần sao? Anh vốn là muốn nói đùa với cô, nghĩ muốn thay đổi vẻ mặt của cô; nhưng anh nhướn lông mày, vươn tay, mu bàn tay thương yêu mà vuốt ve khuôn mặt trơn mềm của cô.
Ngoài cửa sổ xe ô tô gào thét mà đi qua, hình ảnh lưu động, nét âm u trên mặt anh cũng tỏa sáng trong chớp mắt. Bóng đêm như nước, thời gian an tĩnh chậm chạp trôi qua trong thời khắc bọn họ ngưng mắt nhìn nhau. Anh nhẹ nhàng xoa mắt Nhân Nhân, ôn nhu cúi người ngắm đôi mắt đẹp của cô.
“Nhân Nhân, em nên ngủ” Anh làm bộ đứng dậy muốn đi, cô bỗng nhiên ôm chặt lấ
y anh.
“Anh ở lại không, muộn như vậy…” Kề sát vào lồng ngực anh, được rồi, cô không thèm tức giận, cô nên phải thận trọng một chút, nhưng cô thờ ơ cố làm ra vẻ, tối nay cô say, cô cảm giác mình đã rơi vào lưới tình không có thuốc chữa. “Em hy vọng anh ở lại” Hiếm khi nói ra nói như vậy, cô cơ hồ dùng hết tự ái của mình.
Thân thể mềm mại của cô trùm lên thân thể to lớn của anh, động tác của Cảnh Chi Giới cứng đờ, anh chưa từng qua đêm ở nhà phụ nữ.
Hai tay cô vòng qua người anh tay thật chặt, cô lần đầu tiên nếm thử mùi vị làm nũng với đàn ông. “Cùng nói chuyện với em thêm một chút nữa, nói chuyện phiếm với em… Em thích nghe anh nói chuyện…” Cám ơn rượu ban cho cô dũng khí, cô nói ra lời thật lòng. Cô cảm giác thân thể của anh từ từ buông lỏng ra, anh dựa lên gối, cô vui vẻ thở ra một hơi. Anh không đi.
“Anh không biết phải nói cái gì” Anh thẳng thắn nói.
Cô hỏi anh: “Anh chưa từng nghiêm túc quan hệ với phụ nữ sao? Anh chưa từng dụng tâm yêu người nào sao? Cùng giúp đỡ nhau, dựa vào nhau, chăm sóc nhau…”
Anh cúi đầu cười. “Anh thích hưởng thụ cuộc sống một mình” Anh nói rất có khí phách. “Anh tự giúp đỡ mình, tự dựa vào mình, tự chăm sóc mình, tại sao cần nhiều người đến quấy rầy anh chứ? Anh sống rất tự tại, không cần ổn định quan hệ với ai…”
Nhân Nhân bỗng nhiên nhảy qua tới trên người anh, hai tay chống lên hông anh, ánh mắt thông minh cúi xuống trừng anh, cô nói, tiếng nói trong trẻo nhưng giống như dao nhọn quẹt qua làm tổn thương trái tim anh. “Em biết rồi –” Cô nhạy cảm cùng thông tuệ bén nhọn đâm trúng huyệt chết của anh. “Anh sợ lệ thuộc vào quan hệ thân mật, anh sợ quen với ai đó, ngày nào đó cô ta đột nhiên biến mất, cho nên anh sẽ…”
“Đủ rồi!” Mắt Cảnh Chi Giới nghiêm lại, cô lập tức im miệng. Vẻ mặt của anh khẩn trương, ánh mắt nghiêm khắc mà dọa người. “Đừng chỉ đạo trái tim tôi như chỉ đạo con chó!” Tại sao cô có thể vạch trần anh bằng một mũi châm? Anh không rét mà run, anh dùng sự tức giận che dấu rung động của mình.
Mặt Nhân Nhân cứng đò, anh tự tay đẩy cô ra, nhu tình mật ý bởi vì cô nói sai một câu mà tan thành mây khói.
Anh xuống giường, lạnh lùng nhanh chóng mặc áo, mặc quần, thắt dây lưng. Nhân Nhân ngây người ở trên giường, cảm giác anh bỗng nhiên cách nghìn núi vạn sông với cô.
Nhân Nhân nói không sai, trong lòng anh biết, nhưng anh lại cự tuyệt thừa nhận. Anh sợ bị cô xem thấu, anh cảm thấy tức giận, cô thì cảm giác khó xử. Cô có thể tỉnh táo thông minh xử lý công việc, nhưng không cách nào nắm chắc được một cách đối phó với anh.
“Thật xin lỗi” Cô nhỏ giọng nói.
Anh bỗng nhiên xoay người, ánh mắt giữa màn đêm u ám sắc bén giống như một con dao. Lời của anh nói sắc bén gọt dũa trái tim ấm áp của cô. “Em bao nhiêu tuổi rồi? Tư tưởng còn ngây thơ như vậy? Bối cảnh của tôi quá đáng thương, em muốn nghĩ cứu vớt tôi có phải không, tôi đoán em đại khái cũng là loại phụ nữ ngốc nghếch cho rằng tình yêu chân thật là vô địch có đúng không?” Giọng của anh đùa cợt chọc giận cô, cô ngẩng mặt lên phản kích.
“Anh hà cớ gì phải coi rẻ tình cảm của n