Tác giả: Đan Phi Tuyết
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1341061
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1061 lượt.
! Cô khước từ biểu hiện yếu ớt của mình, cô tỏ ra mình thoải mái, học anh giả bộ lạnh lùng.
“Vậy thì tốt” Tiếng nói thấp trầm vẫn tỉnh táo bình tĩnh như vậy, anh nói: “Như vậy anh đi –” Xoay người, đi không chút do dự.
Thân thể Nhân Nhân chấn động, theo bản năng đưa tay níu lấy cánh tay anh, nghĩ hối hận đã không còn kịp nữa.
Anh quay đầu lại cúi xuống nhìn tay cô trên cánh tay mình, tầm mắt chuyển đi, dừng ở trên mặt cô. Nhìn thấy cô mím chặt môi, vẻ mặt căng thẳng, ánh mắt cô bối rối…
Anh xoay người đối mặt với cô, nước mắt của cô nhỏ xuống, một giọt, hai giọt, ba giọt, bốn giọt, nhỏ lên tay anh, ẩm ướt tay áo anh… Nước mắt ấm áp thấm ướt da thịt anh, thấm vào lỗ chân lông anh, trong nháy mắt huyết mạch trầm tĩnh đã lâu của anh sôi trào lên, bỗng nhiên tim anh cũng đập chậm lại, anh nhìn chăm chú hốc mắt đỏ ửng của cô, cô dùng giọng nói run rẩy mắng anh: “Anh, anh, anh thật thật ghê tởm… Quá ghê tởm…”
Cô luôn luôn rất là mạnh mẽ, anh thật là lợi hại, khiến cô khóc trên đường cái. Anh thật giỏi, anh rất giỏi! Cô thông minh giảo hoạt, nhưng cô lại không có cách nào nắm bắt anh, cô nhận thua, cô khóc …
Cảnh Chi Giới mặc cho cô níu lại, lẳng lặng nhìn cô rơi lệ. Anh nhìn cô khóc, nhìn nước mắt cô rơi, rơi hoài. Ánh mắt sắc bén của anh càng lúc càng âm trầm, anh im lặng không nói một câu, đè nén biểu tình lãnh khốc, nhưng mà anh nghe thấy được — trong lồng ngực mình, tim của anh đang đập điên cuồng, dồn dập, cô khiến cho tình cảm lặng yên bị phong bế của anh thức tỉnh…
Cảnh Chi Giới khiến cho Úy Nhân Nhân liên tiếp kích thích và mạo hiểm, mỗi một lần gặp, cô đều không thể dự liệu một giây sau sẽ xảy ra chuyện gì. Khi cô cho là anh mở lời hẹn với cô, anh lặng yên; khi cô không chuẩn bị tâm tư, anh hôn cô; khi cô đang nhiệt tình, anh giội nước lạnh vào cô; bọn họ lần thứ ba chạm mặt, cô lại làm trái với lý trí lên giường với anh!
Anh làm loạn quy tắc trò chơi của
cô, anh phá bỏ nguyên tắc cô định ra cho mình, cô không có cách nào nắm giữ anh, trên tay anh thật giống như nắm giữ sợi dây, cô tựa như con rối bị anh đùa bỡn đến xoay quanh, bị anh thao túng tâm tình, mà khi cô chưa kịp thoát khỏi tình cảnh mà say mê vui sướng, anh bỗng nhiên lại làm thế giới của cô lạnh lẽo, bàng quan, lãnh khốc như vậy.
Cô phỏng đoán không ra bước kế tiếp anh sẽ làm gì, lúc ở cùng anh cô cảm giác giống như lạc đường, giống như giờ phút này anh làm hại cô không khống chế được mà khóc lóc trên đường cái. Cho là anh có giang cánh tay ra ôn nhu ôm cô, cho là anh sẽ an ủi cô, nhưng anh không có, chẳng qua là lạnh lùng mà quan sát vẻ mặt khóc lóc của cô, thật giống như hết thảy cũng không liên quan đến chuyện của mình.
Nhân Nhân khóc một trận, giống như là ý thức được mình có bao nhiêu ngu ngốc, cảm giác được như vậy có bao nhiêu mất thể diện, bao nhiêu chán ghét, cô dùng ra sức lau đi nước mắt, sịt sịt mũi, vén sợi tóc trên mặt đi, hít một hơi, rất vô lực nói: “Quên đi…” Nghẹn ngào, xoay người rời đi, anh nhưng đưa tay kéo cô về.
Cô trừng anh, nước mắt lưng tròng; ánh mắt của anh ôn nhu, đưa mắt nhìn cô.
“Tâm tình của em rất không tốt” Anh nói.
Cô hừ một tiếng, ra sức trừng anh. “Ừm” Khó có thể đáp lại bằng âm độ kiêu ngạo, cao vút, bỗng nhiên ý thức được sự chật vật của mình, đáng chết, lớp trang điểm của cô nhất định đã nhòe, cô che mặt lại. “Thật mất thể diện…” Nhưng ngay sau đó uể oải bực tức nói.
“Sao? Anh rất đắc ý sao?”
Đắc ý? Trong mắt của anh hiện lên vẻ kinh ngạc. “Không, hại em thương tâm như vậy anh cảm thấy rất có lỗi…”
“Gặp quỷ, anh rất có lỗi!?” Cô đối diện với vẻ mặt lạnh lùng của anh gầm thét. “Tiên sinh, bộ dạng kia của anh thoạt nhìn cũng không một chút ý xin lỗi nào!” Cô tức giận, ánh mắt tỏa sáng.
Anh ngạc nhiên, bỗng nhiên cười.
Anh nhíu nhíu mày rậm nghiêm mặt nói: “Tin tưởng anh…” Anh tăng thêm khẩu khí, cố ý gằn từng chữ. “Nhân Nhân tiểu thư, hại em rơi lệ, anh tự trách đến sắp chết” Anh cố ý đè thấp tiếng nói, giả bộ làm ra một bộ dáng rất thống khổ.
Nhân Nhân thất thần, nhưng ngay sau đó phát hiện trong mắt của anh lóe lên ý cười. Hứ hứ ~~ Cô tức đến đỏ mặt, nhăn đầu lông mày, uy hiếp mà nheo mắt lại. “Em cảm thấy anh đang cười nhạo em!”
“A, không, không!” Anh khoa trương cao giọng phủ nhận, nhưng thấy Nhân Nhân chau chặt mi tâm, liền làm hại anh ha ha cười lớn. Bỗng nhiên, anh kéo cô đi về phía trước. “Em thoạt nhìn rất cần uống một chén!” Kéo cô đi nhanh, cũng không quản tiếng nói kháng nghị của cô, nghe cô bối rối kinh hô, nhưng lại làm cho tâm tình của anh rất tốt.
Mười phút đồng hồ sau, anh đưa Nhân Nhân vào quầy rượu huyên náo ồn ào đầy tiếng đông.
Nhân Nhân lảo đảo, xoay người nhìn thấy cửa kính xoay tròn. Đêm đó, thế giới của Nhân Nhân cũng xoay tròn…
~~***~~
Được rồi, anh thật hèn hạ. Đúng vậy, anh đáng chết, đáng giận. Cảnh Chi Giới tự trách mà nghĩ, nhưng anh khắc chế không được, thế là bọn họ lại lên giường. Tại sao anh lại không có cách nào chống cự Úy Nhân Nhân?
Rèm cửa sổ màu xanh lay động, ánh trăng sáng tỏ xuyên thấu