Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Yêu Thích Giả Ngốc

Người Yêu Thích Giả Ngốc

Tác giả: Đan Phi Tuyết

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1341053

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1053 lượt.

g tập đoàn Thập Phương Đài Loan, Cảnh Chi Giới đang khảo nghiệm phần mềm mới nghiên cứu cùng cấp trên.
Anh cúi người, hai tay chống ở trên bàn, tròng mắt nhìn chòng chọc hình ảnh hiện lên màn hình máy vi tính. Một đoạn chữ tiếng Anh xuất hiện, tàn khốc biểu hiện khảo nghiệm thất bại. Lần thứ hai mươi, phẩm chất phần mềm này vẫn không đủ ổn định.
Cấp trên mặt nhăn nhíu, an ủi mà vỗ vỗ bả vai Cảnh Chi Giới. “Không sao, nghiên cứu thứ mới chính là như vậy” Công ty cần Cảnh Chi Giới, ông ta không dám trách móc nặng nề nửa câu.
Cảnh Chi Giới biểu hiện rất bình tĩnh, thật giống như không hề động lòng đối với thất bại trước mắt, tâm tình không có chút nào bị liên lụy. Anh tỉnh táo lấy phần mềm ra, chẳng qua là rất chắc chắc một câu –
“Tôi sẽ làm đến thành công mới thôi” Không có ảo não, không có oán trách, chỉ nhàn nhạt một câu này.
“Alô? Tìm ai vậy?” Cô cau mày, trong đầu kia điện thoại có tiếng xe, tiếng động đám người nói chuyện ầm ĩ, còn có tiếng hát, tiếng hát này? Cô bỗng nhiên chấn động, túm điện thoại di động xoay người chạy quay lại, dừng ở cửa hàng quần áo cô đã đi qua, âm nhạc trong tiệm vẫn còn vang lên, bài hát “Mê hồn ký” của Vương Phi, rất giống bài hát nghe được trong điện thoại di động, đã hát đến đoạn cuối, tiếng hát nhẹ nhàng đã tới một câu cuối cùng –
Yêu làm em dũng cảm báo đáp nhiều người, lại không biết làm sao tìm được đường sống trong chỗ chết…
Nhân Nhân rống lên trong điện thoại: “Alô?”
Đối phương đã cúp máy. Nhân Nhân nhìn chằm chằm điện thoại trong tay, tín hiệu đã tắt. Nhân Nhân nhìn quanh bốn phía! Biển người bon chen, cô đứng ở trước cửa hàng, người đi đường thần sắc vội vã, một khúc nhạc kia đã xong, Vương Phi bắt đầu hát “Bệnh mù màu”, mà cô lại không tìm thấy người muốn thấy kia, trước mắt một mảnh mở mịt, cô thật giống như rơi vào một cõi mơ không hợp cảnh, cô lo âu mà tìm kiếm thân ảnh cao lớn kia…
Cảnh Chi Giới ẩn nấp sau ban công, trừng mắt nhìn điện thoại trong lòng bàn tay trái, ngón cái ấn phím, xóa số điện thoại di động của Nhân Nhân. Sắc mặt anh u buồn, ánh mắt ngăm đen sâu thẳm. Trời ơi, anh căm hận mình như vậy! Căm hận mình rõ ràng không muốn yêu cô, rồi lại hèn hạ nghĩ tiếp cận cô, muốn nghe giọng nói cô một chút.
Sau khi xóa số điện thoại, anh cho điện thoại di động vào trong túi áo, bỗng nhiên điện thoại di động vang lên. Anh đưa điện thoại di động kề tới bên tai, tiếng nói lo âu chạm vào màng nhĩ anh –
“Là anh, chết tiệt! Em biết là anh, là anh có đúng không!?” Úy Nhân Nhân gầm thét, lòng Cảnh Chi Giới chấn động.
Úy Nhân Nhân không khống chế được, cô chịu đựng đủ rồi, tiếng nói căng thẳng giống như nghẹn lại, cô rống to lên: “Anh đang ở đây, em biết anh ở nơi này, chết tiệt anh hiện thân đi, anh đi ra ngoài đi!” Cô mất đi lý trí, cô quên mất tỉnh táo, cô tức giận như vậy. Trời ơi, cô căm ghét mình, rồi lại ẩn nhẫn không được tâm tình.
Cô rống lên, bỗng nhiên nhìn thấy anh, anh đi ra khỏi ban công, xuất hiện ở trước mắt cô. Hốc mắt cô lập tức đau nhói như kim châm!
Cô rất giận người đàn ông này, nhưng chết tiệt, nhìn một cái bề ngoài của anh, cao lớn chói mắt, xuất sắc bắt mắt trong đám người như vậy, cô vừa nhìn thấy anh, lại đã quên cô tức giận anh bao nhiêu; cô nhìn, hô hấp lập tức khó khăn. Cô phát hiện cô vốn là tưởng niệm anh như vậy, cô phát hiện mình thì ra là yếu ớt như vậy, anh xuất hiện, huyết mạch cô tuôn trào, tim đập dồn dập.
Cảnh Chi Giới lách qua đám người chậm rãi tới đây, dừng ở trước mặt cô. Thân ảnh cao lớn của anh khiến thân thể nhỏ bé của cô không thể làm gì khác hơn là lùi một bước, ngẩng mặt lên nhìn anh.
Cô trừng mắt nhìn anh, cô nghiến răng nghiến lợi. “Rất tốt, anh chịu đi ra?”
“Thật xin lỗi” Cúi người ngắm ánh mắt cô bởi vì tức giận mà tỏa sáng, anh chân thành nói xin lỗi. Một cặp mắt mèo sinh động mà mê người, bộ dáng cô tức giận thật gợi cảm, đáng chết, anh lại muốn xâm phạm cô.
“Anh biết anh có bao nhiêu đáng giận không?” Nhân Nhân cố ý bỏ qua tình cảm cuồn cuộn dưới đáy lòng, cô nâng mặt lên, luận sự mắng anh. “Anh gọi điện thoại lại không nói, đây coi là cái gì? Rất vui sướng sao?” Đầu nho xinh xắn của cô lắc lắc, cáu kỉnh rất lớn. Hai chân cô đứng trên ngã ba, nghiêm túc ngửa mặt trút giận lên anh, tóc đen rối loạn sau vai cô.
Ánh mắt Cảnh Chi Giới chớp động, khuôn mặt cô lúc tức giận tràn đầy hào quang, gương mặt phấn hồng mềm mịn, đôi môi căng mọng, anh chỉ muốn hôn cô thật sâu, cô đáng chết lại quá gợi cảm, giống như một con mèo nhỏ xinh xắn. Gặp cô một lần, anh lại sai thêm một lần, gặp cô một lần, lý trí của anh lại thêm một lần khảo nghiệm.
“Anh biết anh khốn kiếp” Anh nói.
Nhân Nhân liếc mắt sang một bên, không nhìn ánh mắt anh. “Gọi cho em làm gì?” Cô thấp giọng hỏi, cố gắng làm giọng nói của mình nghe rất bình tĩnh. Anh trả lời rất trấn định, nghe không ra tâm tình gì.
“Chỉ là muốn biết em có khỏe hay không”
“Em rất khỏe” Nhân Nhân đáp lại thật nhanh, nói giỡn, anh cho là cô sẽ vì anh mà tiều tụy thương tâm sao? Không, Nhân Nhân nghiêm mặt, cô rất mạnh mẽ


XtGem Forum catalog