Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nguyện Yêu Em Lần Nữa

Nguyện Yêu Em Lần Nữa

Tác giả: Súp Lơ Leng Keng

Ngày cập nhật: 04:44 22/12/2015

Lượt xem: 1341701

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1701 lượt.

tôi nói cũng như không, Trình Gia Gia là ai chứ, chỉ cần anh thích thứ gì, thì sẽ không từ thủ đoạn mà cường thưởng hào đoạt.
Cái nắm của anh quá chặt, tay tôi đau, tôi không tốn sức giãy giụa nữa, để tùy anh ôm, lời nói của tôi không còn độ ấm: "Trình Gia Gia, anh còn muốn thế nào nữa?"
Trình Gia Gia trên người tôi cứng đờ, nhưng vẫn duy trì tư thế đó, anh cúi thấp đầu, thật lâu không nói ra tiếng nào, chỉ ôm chặt tôi, sống chết cũng không buông tay.
Chúng tôi giằng co trong một tư thế quỷ dị mà thân mật, giống như hai đấu thủ liều chết với nhau, đều tự nghẹn lại trong cổ cảm giác đấu sức câm lặng, trong phòng giờ chỉ còn tiếng đồng hồ tích tắc, từng tiếng từng tiếng một, như nhịp trống chiến đấu nhịp nhàng gõ.
Tôi cúi đầu, kéo kéo góc chăn, nhìn thoáng trên người mình, may thật, chỉ là cởi áo khoác, còn chưa tới nỗi vô nhân tính. Đã xảy ra cái loại sự tình này, mà còn cùng ngủ với anh trong một chăn, khiến tôi thực không được tự nhiên, tôi không biết Trình Gia Gia có cố ý hay không, dù sao hiện tại... Trạng thái này khiến tôi tức thở vô cùng, tôi trầm mặc ngồi dậy, không nhìn bộ dạng của anh: "Anh ra ngoài trước đi, tôi muốn thay quần áo."
Như dự đoán, anh không những không đi, mà còn kéo cánh tay tôi, ngày hôm qua ngủ một giấc, thể lực của tôi đã khôi phục hơn phân nửa, Trình Gia Gia không đề phòng, bị tôi quẫy ra, anh bi thương cúi đầu: "Nha Nha, là anh làm sai, nhưng em có thể đừng một gậy đánh chết anh thế được không, chúng ta khi ở chung thật sự rất vui vẻ mà, em thật sự không cần tất cả sao, em thật sự không thể tiếp tục tin anh được nữa sao?"
"Anh biết sớm muộn gì nó cũng tới nói với em sự thật, nhưng anh luôn sợ em không hiểu, sợ em sẽ lầm thành anh vì Tiểu Thanh nên mới tiếp cận em, mỗi lần muốn nói với em thì đến cuối cùng anh lại sợ hãi, sợ nói với em rồi thì em sẽ không để ý đến anh nữa, anh cứ muốn chờ thêm chút nữa, lần sau nhất định sẽ nói cho em nghe." Giọng anh dần dần nhỏ lại, thì thào như đang nói chuyện với chính mình.
Tôi rất muốn nói với anh, vô dụng, hiện giờ tôi nhìn thấy anh, thì trong đầu hiện lên quan hệ của anh với bọn Thôi Nam, cùng với việc tưởng tượng bộ dáng cà lơ phất phơ của anh trước mấy vi tính nhìn tôi không dụ cũng dính. Tôi không biết khúc mắc này có thể mở ra hay không, nhưng hiện tại tôi không có cách nào vờ như vẫn chưa xảy ra chuyện gì.
Nhưng trải qua tối hôm qua, tôi biết, nói chuyện với Trình Gia Gia, là để anh buông tôi ra mà bình tĩnh một lát, điều này là không có khả năng, chỉ cần tôi nói tách ra, phản ứng của anh chỉ có một, chính là liều sống liều chết ôm lấy tôi kiên quyết không cho rời đi.
Tôi đưa tay nắm lấy áo khoác bên giường, nhảy xuống giường, đi đi ra bên ngoài. "Tôi bị muộn rồi, bất luận chuyện gì cũng để tôi tan tầm rồi nói sau."
Khi rửa mặc tôi thấm thía được một nhận thức, đó là tôi có một thân thể vô cùng mạnh khỏe và một tinh thần vô cùng vững vàng, khi rửa mặt tôi nhìn thấy chính mình trong gương, ngủ một trận thật ngon, gương mặt tôi hồng hào, làn da mịn màng, hai mắt ngời sáng có thần, ngay cả trán tôi cũng hết sức căng bóng. (chẳng lẽ cái này cũng giống "ấn đường tỏa sáng" trong truyền thuyết à?!), chẳng hề có dù chỉ một dấu hiệu tình cảm gặp chuyện, tinh thần so với ngày trước còn muốn tốt hơn.
Người khác thất tình không phải bệnh nặng một hồi thì cũng là uể oải không phấn chấn, tôi ngày hôm qua chóng mặt nhức đầu sổ mũi rất có triệu chứng cảm mạo, vậy mà ngủ xong một giấc, đầu không đau, mũi thông, thân thể thư thái như chẳng có việc gì, có thể thấy thân thể và tinh thần của tôi có bao nhiêu vững vàng cùng khỏe mạnh.
Cô gái tràn đầy tinh thần sáng láng trong kính kia lộ ra ý cười chua xót, nếu tôi ngay cả sinh bệnh trốn tránh cũng không thể, vậy cứ sống như Tiểu Cường đi, nên thế nào thì thế đó, đi làm, tan tầm, ăn cơm, ngủ.
Tôi chỉnh trang hoàn tất, kéo cửa nhà vệ sinh ra, xách túi ở sofa lên đi ngay ra cửa.
Trình Gia Gia vội vàng từ trong phòng theo ra, sắc mặt trắng xanh, cổ áo sơ mi cũng chưa cài lên, cravat nửa thắt nửa không lệch lệch, cầm chìa khóa xe vội vàng nắm tay tôi: "Để anh, anh chở em đi."






"Không cần." Tôi vung tay, nhưng bỏ không ra, Trình Gia Gia thật sự nắm rất chặt.
Anh luôn chủ trương tự cho mình là đúng, mình muốn thế nào thì là thế đó. Oan ức ngộp trong lòng không có chỗ phát tác của tôi ngày hôm qua, không khỏi bùng lên thành ngọn lửa lớn, sức cũng quật cường lên, ngày hôm nay tôi không muốn anh đưa tôi đi, nên nói bừa, hung hăng uy hiếp anh: "Anh nếu không buông ra, nhất quyết muốn một quyết định, thì tôi có thể cho anh một cái ngay lập tức."
Trình Gia Gia nghe vậy ngay lập tức ngẩng đầu, sắc mặt trắng bệch không thể tin nổi nhìn tôi, đồng thời rụt nhanh tay lại như bị điện giật, lần trước lúc anh mới bị nước mì nóng đổ vào tay cũng không rụt lại nhanh như thế. Tầm mắt anh dừng lại trên người tôi một hồi, rốt cục di chuyển, cuối cùng anh tựa vào ngạnh cửa không nói lời nào, từ từ tránh đường cho