Tác giả: Cố Diệp Mạn
Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341496
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1496 lượt.
n nhạo trong lòng, bỏ đi cũng không bỏ được.
Ăn nhiều lắm Tiểu Mạn mới khát nước, bưng chai rượu lên định rót. Cố Lãng chặn chén rượu trong tay cô lại, “Không biết sợ nữa à?” quay đầu nói với nữ phục vụ đứng phía sau, “Làm ơn cho hai lon sô đa.”
Người kia khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ hồng bước đi.
Tần Tiểu Mạn chua chua nhìn Cố Lãng, đàn ông lớn lên đẹp mã thật không an toàn.
Hai lon sô đa đem lên, lại còn có trái cây, món nguội. Cô gái kia ngượng ngùng: “Tiên sinh, đây là đồ tặng của quán chúng tôi.”
“Cảm ơn.” Khóe miệng Cố Lãng cong lên một đường cong mê người, cô gái kia luống cuống lùi về phía sau, “Không có gì, không có gì.”
Tần Tiểu Mạn không vui rồi, trước mặt cô lại dám cùng người đàn ông của cô liếc mắt đưa tình? Còn nữa, Cố Lãng kia quá dễ dãi rồi nha, nam diễn viên chính phải đối với người khác luôn luôn lạnh lùng vô tình, duy chỉ đối với nữ chính mới tháo lớp ngụy trang xuống, lộ ra tình cảm thật sự mới đúng chứ.
Tô Lê Thâm thở dài, phiền muộn dùng bữa. Tiểu Mạn bị Cố Lãng ngăn cách, thật sự ngoài tầm tay với của anh.
…
Buổi tối về đến nhà, Cố Lãng một chân vừa đặt vào phòng đã bị ai đó ném cái gối vào giữa mặt.
Uổng công Cố Lãng võ công đầy mình lại liên tiếp bị cô làm cho bất ngờ, sắc mặt trầm xuống, chất vấn, “Em làm gì?”
Tần Tiểu Mạn phẫn nộ cố gắng nhỏ tiếng, quát: “Anh đừng cho là em không thấy, lúc rời đi, cái cô kia túm lấy tay anh!”
“Thì sao?” Cố Lãng mỉa mai châm chọc lại, tan cuộc, Tô Lê Thâm kia lợi dụng ưu thế cự ly gần, cầm áo khoác của Tần Tiểu Mạn khoác lên cho cô, cái đồ chết tiệt kia lại còn không có chút tính tự giác phải từ chối gì cả! “Vừa mới nói chuyện với người ta đã vội vã muốn theo về nhà rồi, thật đúng là tùy tiện!”
“Anh dám nói em như vậy sao?” Tần Tiểu Mạn nổi giận, tức đến ngực phập phùng “Anh mới là người tùy tiện, đại sắc lang hám gái!”
Cố Lãng khoanh tay, nghiêng người dựa vào cửa, cúi người nhìn xuống người nào đó đang châm ngòi thuốc súng, “Trừ em ra, tới bây giờ anh cũng chưa từng mang người đàn bà nào khác về nhà.”
Ngụy biện cái gì? Anh ta cho rằng anh ta thuần khiết lắm sao? Còn dám nói cô tùy tiện, xúc phạm danh dự của cô! Tần Tiểu Mạn bùng nổ, “Không biết có bao nhiêu đàn bà chưa ngủ với anh nữa, mang về hay không mang về có khác gì nhau?”
Cố Lãng nghiêm mặt đáp trả một cách mỉa mai, “Vậy em còn đi theo anh sao?”
Sắc mặt Tiểu Mạn xám ngoét, anh ta, anh ta đã vậy còn làm tổn thương cô?
Cố Lãng hung ác chằm chằm nhìn mái tóc cô, trong ngực lộn xộn một đống. Tần Tiểu Mạn từ trước tới giờ quý nhất là mái tóc, vậy mà chỉ vì cái tên Tô Lê Thâm vô liêm sỉ kia một câu: “Thích con gái tóc ngắn”, liền cắt phăng luôn mái tóc dài sao? Ai cho cô làm thế? Con mẹ nó, nói chuyện yêu đương quá tùy tiện rồi! Anh càng căm hận hơn chính là bản thân mình, trong lúc anh không để ý, nha đầu bảo bối của anh đã bị cái loại vô liêm sỉ kia ức hiếp!
“Lãng lãng, sao vậy, còn chưa ngủ sao?” giọng Cố mẹ từ phòng ngủ bên cạnh truyền đến.
“Ngủ bây giờ ạ.” Cố Lãng đáp lại, đóng cửa, tắt đèn.
Cố Lãng ý thức được bản thân đã nặng lời, mò mẫm hướng chỗ Tần Tiểu Mạn đi đến muốn cứu vãn chuyện tình. Không ngờ một cước đạp lên một vật gì đó mềm mềm trên mặt đất. Nhất thời---
“Gâu gâu gâu ~~~~~!” Cầu Cầu thê lương kêu lên.
Tiếng sủa đánh thức luôn hai vị trưởng bối, Cố Lãng phải trấn an hai người, quay lại phòng ngủ phát hiện chăn gối của mình đều bị đem bỏ ra trên ghế sofa. Anh lại bị người ta vứt bỏ nữa rồi. = =
Cố Lãng thở dài, úp mặt xuống ghế. Gần ba mươi năm nay, những gì anh thật lòng muốn đều chạy trốn anh là sao? Chính là cô, hết lần này tới lần khác, một lần rồi lại một lần nhắc nhở anh, cô không hoàn toàn nằm trong lòng bàn tay anh. Mà ngược lại, là anh, Cố Lãng nghĩ mình đã bị sa vào một chiếc lưới lớn rồi. Rõ ràng, mắt lưới rộng thùng thình, lỏng lẻo, người quăng lưới ra cũng rất thờ ơ, chỉ có anh là không cách nào thoát ra được.
Trong đầu lại lơ lửng khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của Tiểu Mạn, trong hốc mắt tràn ngập nỗi khổ tâm khiến anh kinh hãi. Chẳng lẽ, cô vẫn còn để tâm những chuyện đó sao? Bằng không, tại sao nỗi đau đớn này lại như tích lũy từ rất lâu, rất lâu rồi, dường như, niềm hạnh phúc sáng lạn của hiện tại vẫn không hoàn toàn xóa mờ đi vết sẹo của quá khứ.
…
Tần Tiểu Mạn gần đây rất chăm tới bệnh viện trốn. Chiều nào tan sở cũng vào bếp, hầm canh xương gì đó, nói là dì Tô thích ăn.
Thích, thích, không biết người ta thích canh xương hay là thích cái đồ heo ngu ngốc kia đây! Cố Lãng giở tờ báo ra trước mặt, con mắt lại dính lên người nào đó đang bận rộn trong bếp. Thật đúng là con cháu hiếu thuận!
Cố Lãng tuy rằng oán hận lại cũng không dám oán hận.
Vì sao?
Là vì anh bị vứt đi rồi.
Lần này Tần Tiểu Mạn thực sự rất tích cực. Không nghe theo, cũng không bỏ qua thì cũng không được chia tay với anh chứ. Cố Lãng vừa đấm vừa xoa, vừa dỗ vừa dọa cũng không đả động gì được tới cô. Không còn cách nào khác đành phải đồng ý, thế