Tác giả: Cố Diệp Mạn
Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341495
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1495 lượt.
nam nữ đối với Tiểu Mạn, bản thân anh cũng phải giật mình. Dù cho sau đó anh dồn hết tâm trí phóng túng, những lúc trống trải vẫn thường nghĩ, vì sao không thể yêu cô? Trong tiềm thức anh luôn cho rằng mình không xứng với cô. Dù sao, phụ nữ yêu cầu tương đối cao. Nếu Tiểu Mạn gặp một người thực sự yêu thương cô, anh sẽ buông tay. Thế nhưng, hết lần này tới lần khác, cô lại để anh biết rằng cô vẫn chỉ yêu một mình anh. Anh làm thế nào để cô đi cho được? Làm sao bỏ cô được?
…
Cố Lãng cùng Tô Lê Thâm thực sự khó phân thắng bại. Thế nhưng, Cố Lãng dù sao cũng lớn hơn vài tuổi, mọi ngón đòn nham hiểm đều có thể dùng được. Kết quả, anh túm lấy cổ Tô Lê Thâm húc mạnh vào thành lan can.
Tô Lê Thâm đau đến mức kêu lên, mẹ nó, cột sống bố đây cũng bị đập muốn gãy ra rồi. Nghiến răng nghiến lợi phun ra hai chữ, “Đê tiện!”
Hai gã đàn ông đường đường chính chính quyết đầu, Cố Lãng gần như nắm chắc phần thắng thâm độc cười, “Em họ, lần này là lần cuối cùng!”
“Hai vị tiên sinh, tôi trịnh trọng thông báo cho các anh, các anh đã bị bắt!” Cố Lãng quay đầu lại, một toán cảnh sát trang bị đầy đủ vũ khí đã đứng ở phía sau.
Nhìn Cố Lãng và Tô Lê Thâm bị bắt lên xe, Tần Tiểu Mạn vội vã đuổi theo giải thích, “Các anh cảnh sát, các anh cảnh sát, các anh nhầm người rồi. Không phải anh ấy đánh nhau, mà là anh ta với người khác cơ.”
Không ai để ý cô, cảnh sát cứ như thế bắt người đi.
Lục Nhược chưa bao giờ tin vào nhất kiến chung tình… Ít nhất, cũng là trước khi gặp cô ấy.
…
Trên sàn catwalk, những người mẫu diện bộ sưu tập thời trang mùa hè năm nay đang sải chân khoe dáng. Mấy tay nhiếp ảnh không ngừng yêu cầu các cô thay đổi vị trí, muốn tìm ra một góc chụp đẹp nhất.
Một cô gái tóc vàng, mang vẻ đẹp mạnh mẽ của người phương Tây, vải vóc tơ lụa dính lấy làn da trắng mềm mại trắng nõn, tà váy rộng thùng thình đung đưa theo từng động tác của cô, họa tiết phức tạp trên váy dưới ánh sáng đèn điện như có sức sống thật tươi sáng phóng khoáng.
“Lục Thiếu gia, anh xem thế nào? Đây là mấy người mẫu đang nổi của năm nay.” K lũn cũn theo đằng sau, phát hiện khuôn mặt không biểu tình của Lục Nhược, tựa hồ không hài lòng, liền cẩn trọng hỏi thăm.
“Có cái gì giận dỗi sao? Hở?” Trần Tả luôn mạnh mẽ, không khách khí xoay người mấy cô gái, “Lần này mà bị Lục Nhược ghét bỏ rồi, xem sau này còn ai dám thuê các cô không. Lo lấy thân đi!”
“Trần Tả, có lỗi ở đâu sao?” Lục Hi nhìn vẻ mặt uể oải của Trần Tả, cầm một chiếc khăn mặt ướt đưa cho cô.
Trần Tả lau lau mặt, vỗ vỗ mấy cái, “Nếu biết lỗi ở đâu thì đã tốt. Lát nữa cô cũng theo tôi ra khán đài nhìn, nhiều người phối hợp cũng tốt hơn.”
“Vâng.” Lục Hi gật đầu, cửa phòng nghỉ hé mở, đứng ở góc này nhìn ra có thể thấy Lục Nhược đang ngồi trên ghế. Anh ta quả thực rất đẹp trai. Lục Hi không khỏi chăm chú nhìn, vẻ đẹp làm cho người khác có nảy sinh ý đồ xấu xa. Thị lực của cô rất tốt, còn có thể nhìn thấy nốt ruồi trên khóe môi của anh, nốt ruồi ấy khiến cho vẻ đẹp thanh thoát kia toát ra sức hấp dẫn khó nói thành lời.
Trần Tả nhìn dáng vẻ của cô, vỗ vỗ vai: “Sao, cô cũng thích anh ta rồi à? Đỏ mặt cái gì, Lục Thiếu gia cũng là một nhân tài, có điều là hơi hời hợt mà thôi. Dù sao người ta cũng khác với cậu ấm nhà đại gia khác, tự bản thân mình rất có bản lĩnh. Đừng nói cô, con gái thùy mị nết na thích anh ta có mà cả đống.”
Lục Hi líu lưỡi, lợi hại vậy? Thì thào nói, “Anh ta rất giỏi sao?”
Trần Tả suy nghĩ một chút, “Cô 26 tuổi đúng không, anh ta bằng tuổi cô đấy.”
Lục Hi càng thêm bội phục, tưởng mình tài cao tìm được công việc ổn định, thế nhưng nhìn người kia xem, rõ ràng cũng một nấy tuổi trên đầu, vì sao lại khác biệt lớn như vậy!
…
Giờ giải lao qua đi, sàn catwalk lại tiếp tục sôi động như cũ. Lục Hi đứng phía dưới nhìn, mấy cô người mẫu đều đem cảm xúc chán chường giấu xuống lớp váy áo duyên dáng, thực sự rất hào nhoáng.
Ánh mắt Lục Nhược lơ đãng bỗng dừng lại trên người Lục Hi, cô quay lưng về anh phía anh, nửa người ẩn dưới trong bóng tối, ánh đèn sân khấu cũng với bóng tối phân tranh vẽ nên hình thể đầy đường cong hấp dẫn, anh chậm rãi đứng lên, bước về phía cô.
Mái tóc dài lượn sóng được cô búi lỏng lẻo, gài lại bằng một cây trâm giản dị, bờ vai gầy, cái eo nhỏ kiêu hãnh, vành tai trắng nõn mịn màng không một món trang sức.
“Em là ai?”
Đột nhiên bị ai đó bắt lấy tay, Lục Hi sợ đến mức suýt nữa thì hét lên. Vừa quay đầu lại, đã bị hút vào đôi mắt đen láy sâu thẳm kia, cả thế giới trước mắt cô như bị chấn động.
Trái tim Lục Nhược dường như bị bóp mạnh một cái, bàn tay đang túm lấy cổ tay cô không ý thức được nắm thật chặt. Nhìn thấy cô nhíu mày mới vội vàng buông ra, nở một nụ cười mê hồn, cánh tay giơ lên khẽ đụng vào bờ vai gầy dồn cô vào một góc, “Người đẹp, nói cho anh biết tên của em được không?”
Lục Hi lạnh đến phát run, hóa ra lại là loại người lòng lang dạ sói sao?
K tuy rằng không tin vào mắt mình, thế nhưng, miễn sao tâm tình Lục Nhược