XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhà Bên Có Sói

Nhà Bên Có Sói

Tác giả: Cố Diệp Mạn

Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341498

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1498 lượt.

thật trống trải, oán giận đối với người nào đó cũng tan dần, lại bắt đầu nhớ tới cử chỉ ân cần của anh. Haizz, cô đúng là ăn cơm mềm quen rồi có khác.
Đột nhiên có người vây xung quanh xe, Tô Lê Thâm cảnh giác đưa Tiểu Mạn vào trong, “Đừng đi ra!”
Chuyện gì xảy ra? Tần Tiểu Mạn ghé vào cửa sổ nhìn ra bên ngoài, phát hiện chính là Lục Nhược, lại còn dẫn theo vài người, cô hạ cửa kính xuống đang định chào hỏi anh ta vài câu, nhưng thấy Lục Nhược đột nhiên hướng Tô Lê Thâm tung ra một cú đấm.
Tô Lê Thâm cũng không để yên, nghiêng người tránh thoát, chân dài nhấc lên đá vào bụng Lục Nhược.
Lục Nhược bị đá trúng, lùi về phía sau vài bước. Nhìn thấy tình hình biến đổi, mấy người Lục Nhược mang đến lập tức bao vây xung quanh Tô Lê Thâm.
Này, ỷ mạnh hiếp yếu à! Tần Tiểu Mạn không chịu được nhìn cảnh bất bình trước mặt, mở cửa xe nhảy xuống hướng về phía đám người kia phất phất tay, “Không được động đây, tôi báo cảnh sát rồi! Còn có ảnh chụp nữa, mấy cái này đều có thể làm bằng chứng đi trình báo.
Những người kia đầu đầy hắc tuyến, cái cô gái này, càng đụng sự càng hỏng chuyện.
Tần Tiểu Mạn trách móc Lục Nhược: “Anh làm sao vậy, sao lại tự nhiên đi đánh người?”
Lục Nhược uống rượu, đôi mắt đỏ hồng, thất thểu đi tới, “Cái con đàn bà ngu ngốc này? Nhị ca là người tốt như vậy cô còn không muốn. Các người… cái con đàn bà này la hét cái gì! Hử? Nhị ca chỉ cần một câu của cô đến cả bản thân cũng dám đem đi bán, còn không hài lòng cái gì sao. Tôi hôm nay phải thay anh hai dạy dỗ một chút cái loại vô liêm sỉ như cô.”
Tần Tiểu Mạn sợ hãi lùi về phía sau, “Lục Nhược, Lục tổng, anh, anh say rồi.”
“Tôi không có say, tôi rất tỉnh tảo!” Lục Nhược ép Tiểu Mạn chui vào trong xe, một tay túm áo cô, cười cười hỏi, “Cô nói xem, tôi có đẹp trai không?”
Hử? Đầu óc Tần Tiểu Mạn nhất thời bị chặn ngang, vì sao lại hỏi như vậy. Có điều, bình tĩnh mà xem xét, anh ta rất dễ nhìn, thuộc hàng cực phẩm những kẻ gây tai họa. Nhưng mà, thái độ quá lỗ mãng, “Ừ, đẹp!”
“Đẹp?” Lục Nhược đấm mạnh lên thân xe, Tần Tiểu Mạn sợ hãi đến cứng đờ. Này, này thân xe bị lõm xuống rồi! “Đẹp rốt cuộc để làm cái quái gì? Cô nói đi, tôi muốn cái gì cũng không có, cô ta chính là không thích tôi! Cô nói xem vì sao, vì sao?” Lục Nhược như phát rồ, dùng sức lắc lắc Tần Tiểu Mạn.
Tần Tiểu Mạn ban nãy ăn nhiều, lại bị anh ta lắc qua lắc lại đến mức đầu óc choáng váng muốn buồn nôn. “Xin, xin anh, đừng lắc nữa. Tôi, khụ khụ!” Hai mắt cô muốn trợn ngược lên rồi.
Cái cảnh Lục Nhược gào thét này, xem ra hoàn toàn có thể so sánh với giáo chủ Mã Cảnh Đào, chỉ tiếc, cô không phải nữ chính trong tiểu thuyết Quỳnh Dao a!
“Buông cô ấy ra!” Tô Lê Thâm hét lớn một tiếng, không đợi anh động thủ có người nào đó đã đẩy Lục Nhược ngã xuống đất rồi ôm cô vào lòng.
Tần Tiểu Mạn thở hổn hển, hung hăng trừng mắt nhìn Cố Lãng, người kia không phải vụng trộm với vợ con Lục Nhược nên anh ta mới đến đây trả thù chứ?
“Em không sao chứ?” Cố Lãng vỗ về, khẽ vuốt vuốt ngực Tần Tiểu Mạn cho thuận khí, đường cong mềm mại phập phồng dưới tay anh, bất giác, lực đạo có phần mạnh mẽ.
Tiểu Mạn đẩy tay anh ra, hổn hển, “Nhanh cứu Lê Thâm đi, Lục Nhược bị điên rồi.”
“Lê Thâm?” Cố Lãng lạnh lùng nhắc lại.
Tần Tiểu Mạn nhìn anh, đột nhiên nghĩ tới một khả năng rất thú vị. Lẽ nào là Cố Lãng ghen tuông cố ý muốn dạy dỗ Tô Lê Thâm? Nhưng mà, vì sao anh không đích thân làm?
Cố Lãng không chú ý đến ánh mắt khác thường của Tần Tiểu Mạn. Quay người lại, túm lấy Lục Nhược vung nắm đấm, nắm đấm mạnh mẽ nện ở giữa mặt, Lục Nhược “hự” một tiếng, máu mũi chảy ra, trên mặt thoáng chốc đã tím bầm. “Nếu còn là một thằng đàn ông thì mau đến bệnh viện đi! Lục Hi mất máu quá nhiều. Không muốn hối hận thì lập tức đi đi!”
Sắc mặt Lục Nhược trắng bệnh, sửng sốt vài giây rồi nhảy lên xe điên cuồng phóng đi.
“Tránh ra.” Cố Lãng ra lệnh. Những người đang vây bắt Tô Lê Thâm lập tức nghe lời tản ra.
Tần Tiểu Mạn thở phào nhẹ nhõm, Cố Lãng ngoài lúc bắt nạt cô ra, vẫn là bé ngoan, tuyệt đối không phải con người lỗ mãng dùng bạo lực để giải quyết vấn đề đâu.
Một hơi thở còn chưa thông, đã thấy Cố Lãng cởi áo ba-đờ-xuy vứt sang một bên. Thoáng một cái đã tới trước mặt Tô Lê Thâm, một đấm mạnh mẽ vào bụng.
Tô Lê Thâm bị ăn một đấm, lùi về sau vài bước, thiếu chút nữa là khuỵu xuống đất.
Cố Lãng bẻ bẻ tay, “Tôi tưởng cậu chuồn sớm rồi chứ.”
Tô Lê Thâm cố nén đau đứng thẳng dậy, “Tôi cũng vậy.” Bởi vì sự tồn tại của Cố Lãng, Tần Tiểu Mạn mới thờ ơ với anh, mới khiến Tô Lê Thâm anh bị người ta vứt bỏ. Anh không thể nào sớm vui vẻ được.
Tần Tiểu Mạn muốn lao ra phía trước lại bị thuộc hạ của Lục Nhược ngăn cản, “Phu nhân, quyền cước không có mắt, xin hãy tránh ra.”
Phu nhân? Tần Tiểu Mạn ngơ ngác, đây là thế kỷ 21 sao?

Cố Lãng theo đuôi Tiểu Mạn xuống lầu, từ lúc thấy Tô Lê Thâm ôm cô, anh đã nghĩ đến chuyện đánh lao vào đập hắn ta một trận. Sau lại thấy Tiểu Mạn đẩy hắn ra mới miễn cưỡng nén giận.
Lúc trước, nghĩ tới chuyện nảy sinh tình yêu