pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhà Bên Có Sói

Nhà Bên Có Sói

Tác giả: Cố Diệp Mạn

Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341444

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1444 lượt.

ộng của anh hôm nay không được nhanh nhẹn cho lắm.
Nhìn một lúc lâu, Tiểu Mạn cuối cùng cũng phát hiện ra chỗ không đúng, “Không phải anh thuận tay trái sao?”
Cố Lãng đang cởi dở cái khuy áo, chìa tay phải ra, “Cũng đúng, vậy em giúp anh đi.”
Tiểu Mạn nhìn cánh tay trái của anh, bĩu môi, “Tự làm đi, ăn no rửng mỡ hở?”
Cố Lãng chớp chớp con mắt xấu xa, bước qua chỗ Tiểu Mạn, tay phải ôm lấy cô, “Thật nhé, thế thì lát nữa anh cũng mặc kệ em.”
Tiểu Mạn đỏ mặt rồi, lát nữa, lát nữa cái gì? Cô không to gan đến mức dưới mắt cha mẹ hai nhà mà lại không an phận đâu.

“Cố Lãng, anh bị thương!” giúp anh cởi đồ, Tiểu Mạn mới thấy cánh tay trái của anh quấn băng, kinh hô một tiếng.
“Không có gì, chỉ là trầy da thôi.” Cố Lãng vô ý giật giật, lập tức ủy khuất nói, “Ai nha, đau lắm đó. Sợ là không tự tắm được.”
Tiểu Mạn đầu đầy hắc tuyến, cuối cùng đành làm người tốt: “Em giúp anh tắm vậy.”
Xả nước nóng đầy bồn, Tiểu Mạn đỡ Cố Lãng ngồi vào trong.
“Đừng lộn xộn, vết thương dính nước thì làm sao bây giờ?” Cô nỗ lực đè lại móng vuốt không an phận của Cố Lãng, cô đang giúp anh gội đầu, bọt xà phòng bắn tung tóe khắp nơi.
Tay Cố Lãng bị ướt, ngửa đầu đề Tiểu Mạn giúp anh xát tóc. Thân thể cô ở trước mắt anh, mùi thơm quen thuộc quấn lấy mũi anh, ra ngoài hơn một tháng, bây giờ mà còn có thể an phận thủ thường mới là lạ.
“Buông tay, em đi lấy vòi hoa sen!” Áo ngủ của Tần Tiểu Mạn đã bị người nào đó cởi hết cúc áo, ra sức kéo bàn tay đang mò vào trong ra, kiễng chân lấy vòi hoa sen. Muốn trả thù một chút, cô vặn vòi sen tới mức lớn nhất, cố ý xối vào mặt Cố Lãng.
“Khục khục, em,” Cố Lãng bị sặc, chống tay lên thành bồn đứng lên.
“Đáng đời, ai bảo anh lưu manh.” Quần áo của Tiểu Mạn đều bị anh làm ướt, áo ngủ mỏng manh dính chặt lên người rất nặng, nhiệt độ cơ thể lại cao nên cực kỳ khó chịu. Xả tóc giúp anh xong, Tần Tiểu Mạn ném khăn mặt qua, “Anh tự lau tóc đi, em đi thay quần áo.” Chưa kịp đứng dậy, cổ tay đã bị Cố Lãng kéo lại, ánh mắt nóng bỏng nhìn cô, hơi nóng từ chỗ bị anh túm lấy lần theo cánh tay bò lên trên, chạy thẳng vào đại não.

Đã là đàn ông thì đều quen với việc cướp đoạt, mặc kệ là anh ta nhìn vô hại cỡ nào. Đây là chân lý, đối với đàn ông vừa nhìn đã thấy nguy hiểm, lại càng khục khục….
Tiểu Mạn bị Cố Lãng áp vào cửa nhà tắm, sự đụng chạm khiến cô hít thở cũng thấy khó khăn, chỉ có thể yếu ớt phản kháng, “Anh đừng, cha mẹ…”
Cố Lãng thẳng tay kéo chiếc quần vải của cô xuống, cánh tay mạnh mẽ ôm lấy thắt lưng mảnh mai, kéo cô vào trong lòng. Thân thể Tiểu Mạn dính lấy người anh, vô ý đụng vào vết thương của Cố Lãng.
Một viên đạn khiến tay trái anh bị thương, nói nặng cũng không nặng, nhẹ cũng không phải là nhẹ. Bị đụng như vậy, miệng vết thương đang khép lại bị nứt ra, đau khiến anh giật nảy người.
“Xin lỗi.” Tiểu Mạn hoảng sợ nhìn anh, “Làm anh đau sao?” vừa dứt lời, cô liền mắc cỡ muốn đánh vào đầu mấy cái, lúc này, sao lại nhắc tới mấy cái… như vậy?
Cố Lãng thẳng lưng đụng vào cô vài cái, thở hổn hển nói: “Đau lắm, đau chết đi được.” Vừa dứt lời liền tuột chiếc quần phiền phức ra khỏi chân cô, ném lên sàn nhà đầy nước.
Nửa người dưới của cô đã hoàn toàn trần trụi trước mắt anh, hai chân bị nâng lên lơ lửng khiến cô hoảng hốt, “A” lên một tiếng hai chân thon dài đã quấn quanh thắt lưng gầy gò nhưng đầy sức mạnh của người nào đó.
Trước lời mời gọi nhiệt tình như vậy, bàn tay Cố Lãng lướt qua lưng cô, dừng lại ở trên gáy, gầm nhẹ một tiếng, “Anh không nhịn được nữa.” rồi mạnh mẽ tiến vào.
Mặc dù vòng tay anh vẫn đầy bao bọc và che chở, lần này anh thực sự rất tàn nhẫn, làn da non mịn của cô bị anh đụng chạm đến tê dại. Anh thậm chí còn chưa cho cô có thời gian để thích ứng đã bắt đầu thô bạo thâm nhập.
Trước đây, tuy rằng đã quen cùng anh làm những việc này, vẫn đều rất có chừng mực. Còn bây giờ, anh tuyệt đối không hề thương hoa tiếc ngọc, một chút rồi lại một chút tiến vào sâu hơn. Anh gắt gao ôm lấy cô, tay chân quấn quýt không dời, chỉ muốn cứ như vậy ôm cô vĩnh viễn, không bao giờ, không bao giờ nữa… buông tay.
Tiểu Mạn cuối cùng cũng không chịu nổi, tiếng nói như vỡ ra cầu xin anh tha thứ, toàn thân cô tê dại. Bàn tay anh chốc chốc lại vô cùng bất chính sờ soạng, trêu đùa khắp người cô. “Đau, anh nhẹ thôi, chậm một chút!” Tần Tiểu Mạn đu trên người anh van xin. Cô mắc cỡ chết đi được. Trong phòng cách âm không tốt, anh lại làm mạnh như vậy, có muốn cho cô chút mặt mũi nào nữa không?
Cố Lãng nheo mắt nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn ửng đỏ của cô, cúi đầu hôn cô, thừa lúc cô mở miệng ra để nói, đầu lưỡi anh đi vào, nuốt lấy từng chút nước bọt. Môi anh vẫn còn dán trên môi cô, mập mờ hỏi: “Nhớ anh không? Nha đầu.”
“Không nhớ, anh mau đi ra đi!” Tiểu Mạn nghĩ một đường nói một nẻo, yếu ớt đẩy anh ra. Anh trái lại càng đòi hỏi thêm, khiến cô cứ như vậy bao bọc lấy anh, yêu kiều phản ứng theo từng chút, từng chút một thay đổi trong anh. Nhắm mắt lại, có thể cảm nhận rất rõ “chất lỏng” của hai người dọc theo bắp đùi của cô trườn xuố