Tác giả: Cố Diệp Mạn
Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341438
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1438 lượt.
oáng cái phì ra. Không khỏi tức giận trừng mắt nhìn cô một cái, “Gọi to gọi nhỏ để làm gì? Mau qua đây xem tư thế của mẹ con đúng chưa. Mẹ hình như cảm thấy mỡ bắt đầu tiêu rồi đây này.” Sinh Tiểu Mạn xong, cân nặng của Tần mẹ chỉ có tăng chứ không giảm, mắt thấy Cố mẹ dáng người vẫn thon thả như vậy, bà nôn nóng muốn chết!
“Mẹ,” Tiểu Mạn nhào lên giường ôm bà làm nũng, “Ngày mai con đi Mỹ có được không, “con nhớ anh ấy!”
“Không có tiền đồ!” Tần mẹ búng trán cô, “Mới vài ngày không gặp đã không chịu nổi rồi sao? Ngày trước nó đi vài năm không gặp cũng có sao đâu.”
Tiểu Mạn run rẩy, “Mẹ, mẹ biết nhiều ghê.”
“Đi đi, đừng làm phiền mẹ dưỡng sinh.” Tần mẹ đẩy cô xuống giường. Tiểu Mạn ôm gối đi ra ngoài, ra khỏi cửa mới nhớ mình quên mất chuyện chính, thò đầu vào, “Mẹ, ngày mai con đi đấy.”
“Không được, đi hỏi cha con đi. Ông ấy mà không đồng ý, đừng có mơ mà bước chân ra khỏi nhà!”
…
Tần cha uống rượu say, lại nghe con gái nói, bản năng làm cha lập tức từ chối mãnh liệt. Thế nhưng, cái chuyện này liên quan tới hạnh phúc cả đời con gái ông đấy. Giằng co hồi lâu, cuối cùng mới miễn cưỡng nói: “Thực ra, đàn ông cũng rất cần có người thương yêu. Cha xem chừng tiểu tử kia thực sự rất trân trọng con. Con đứng một chỗ chờ nó cũng lâu rồi, con có bao giờ từng nghĩ rằng, nếu nó không phát hiện tình cảm của mình với con, quay lại theo đuổi con, nhưng bởi vì con do dự bỏ qua mối nhân duyên này, chẳng phải là chuyện ăn năn cả đời sao?”
Ông vỗ vai con gái, thành thật nói, “Con nha, tính tình cũng tạm xem như hoạt bát, tháo vát, có điều không có dũng khí, rất yếu đuối. Theo cha thấy, Cố Lãng từ rất lâu đã có tâm tư với con rồi, có điều cả hai đứa đều không để ý tới. Mất công nhiều năm như vậy, thật đáng tiếc.” Tần cha lúc này đã say, nói nhiều nói dai đâm ra nói dại.
Dường như chạm tới nỗi đau của Tiểu Mạn, cô nước mắt lưng tròng cắn môi, nức nở nói: “Cha, cha nói là Cố Lãng từ lâu đã thích con rồi sao?”
Tần cha thấy con gái cưng khóc lóc, vội vã xua tay, “Hừ” một tiếng giận tái mặt, “Đều tại cái tên tiểu tử có mắt như mù!”
Tiểu Mạn chùi nước mắt, “Cha, cha đồng ý cho con đi tìm anh ấy phải không. Tốt quá!” Vẻ mặt cô trở nên vững vàng chưa từng thấy, “Con nên vì hạnh phúc của mình mà dũng cảm một lần, ngày mai đi họp lớp xong con sẽ đi tìm anh ấy!”
“Con gái, cha không phải muốn nói vậy.” Tần cha trong lòng tự trách, ông đang nói cái gì vậy a? Già quá hồ đồ mất rồi, thế này khác gì đem con gái ném ra khỏi nhà đâu.
***
10 giờ sáng hôm sau, Tiểu Mạn cưỡi chiếc xe đạp đã hoen gỉ đạp qua những con phố vốn đã quen thuộc đi họp lớp. Trường học của cô và Cố Lãng cách nhà rất xa, đi xe đạp phải lâu gấp mười lần họ ngồi xe từ chỗ ở hiện tại về nhà.
Bởi vì lâu không đi, dây xích đã khô dầu, lúc đạp kêu “kèn kẹt”. Hai ngày vừa rồi tuyết rơi, váng băng trên đường đóng trắng xoa, bánh xe nghiến qua băng nghe lạo xạo, tựa như đang nghiền nát quãng thời gian suốt hai mươi mấy năm qua, vỡ thành từng mảnh lấp lánh dưới ánh mặt trời mùa đông, khẽ lắc mình rồi tan dần trước mắt cô.
Ông lão bán khoai nướng ở đầu hẻm, thấy cô vui vẻ chào hỏi. Tiểu Mạn dừng xe lại, khum hai bàn tay lạnh ngắt, khẽ hà hơi, “Ông ơi, cho cháu hai củ khoai nướng.”
“Được, được!” Ông lão bỏ khoai vào túi rồi đặt vào giỏ xe đạp, “Tiểu Mạn, lâu rồi không tới chỗ ông ăn khoai.”
“Dạ. Cảm ơn ông ạ!” Tiểu Mạn cởi mũ trên đầu xuống, “Ăn ở đâu cũng không thấy ngon bằng chỗ ông!”
Ông cụ được khen rất vui, mặt mày hồng hào, nhìn cô xuýt xoa, “À, anh trai cháu có về không?”
“Có về ạ, nhưng lại đi rồi.”
“Ừm, anh trai cháu là người quan trọng, lúc nào cũng phải vội vàng.” Ông lão nhớ rất rõ Tiểu Mạn và Cố Lãng. Ông bán khoai ở hẻm nay cũng hai mươi năm rồi. Cậu nhóc ngày nào quần trắng áo xanh lớn lên một chút đã trở thành thanh niên cao ráo tuấn tú, cô nhóc vẫn tò tò bên cậu, mặc cho đã có người khác đi bên cạnh cậu, vẫn len lén đi đằng sau.
Tiểu Mạn đạp xe được hai bước lại quay đầu lại nói: “Ông, bây giờ cháu muốn đi tìm anh ấy.”
Ông lão hướng cô phất tay, cao giọng nói: “Tình cảm hai đứa thật tốt. Nhớ bảo nó về ăn khoai ông nướng.”
“Dạ.”
…
Lúc Tiểu Mạn đến nhà hàng hẹn bạn cũ, ghế ngồi đã đông kín người.
“Tiểu Mạn!” Không chờ cô đứng vững, Đậu Phụ đã lao tới, suýt nữa thì đẩy cô ngã, “Nha đầu chết tiệt, không thèm liên lạc với mình!”
Đậu Phụ vốn tên là Lý Uyển, gần như là đại tỷ trong đám nữ sinh. Để hình dung cô mà nói, chính là mạnh mẽ, còn có chút … hung dữ.
Tiểu Mạn bị cô vừa ôm vừa đẩy về phía sofa, “Mau tới gặp chồng sắp cưới của mình đi.”
Một người con trai trông có vẻ hiền lành hướng cô gật đầu chào. Tiểu Mạn ngồi vào chỗ của mình, khẽ huých hông Đậu Phụ, nhỏ giọng nói, “Cậu được đấy, chọn lựa không sai.”
“Đó là, mắt nhìn người của lão nương đây luôn luôn chuẩn.” Đậu Phụ cực kỳ đắc ý, giơ tay che bụng mình, “Đừng có huých vào đây!”
“Làm sao vậy? Không phải là có đấy chứ?” Tiểu Mạn tà ác sờ sờ bụng cô, trong ngực chợt cảm thấy ấm nóng. Thật tốt, tình bạn đích thực dù cho thời