Tác giả: Cố Diệp Mạn
Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341443
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1443 lượt.
vui vẻ đồng ý. Thế là bị bắt giặt đến tận lúc anh tốt nghiệp cấp ba. Có lúc cô kháng nghị, liền bị con sói già nào đó dùng mỹ nam kế lấy lòng. Tiểu Mạn ngây thơ đành cam nguyện chịu áp bức.
Anh mắt anh khẽ di chuyển, dừng tại chỗ nào đó rất mềm mại, giả bộ mê mẩn nói: “Đâu có nhỏ đâu?”
“Anh …..” Tiểu Mạn giơ tay muốn đánh anh mấy cái, lại nhớ ra anh bị thương, đành rụt ta lại, ngóc đầu lên cắn một phát vào cổ anh, “Hạ lưu!”
Cố Lãng cười vui vẻ, hôn chụt một cái lên má cô, “Anh đã về rồi, cũng không được cấm anh.”
“Cái gì?”
“Chẳng phải có người nào đó nói,” Cố Lãng giả giọng cô, “Anh mà dám không về, em sẽ không chờ anh nữa!” Tiểu Mạn một từ mà mẹ cô hay nói với cha cô: “Chết chung đi!”
Cố Lãng cùi đầu gặm gặm cái mũi cô, “Em không thích anh đến thế chứ!”
Một câu nói khiến trong ngực Tiểu Mạn chua xót, đúng vậy, cô thích anh. Tiểu Mạn còn nhỏ ngây ngô đem tâm sự trong lòng thổ lộ với Đậu Phụ, cô ấy liền quấn lấy cô đòi đến trường cấp ba nhìn lén Cố Lãng, phát hiện ra anh chính là nhân vật nổi tiếng thường xuyên xuất hiện ở trường, lắc đầu, nhìn Tiểu Mạn đầu thông cảm.
Cô vẫn luôn cho rằng Cố Lãng vẫn luôn giống như trong suy nghĩ của cô, cao như những đám mây, không thể nào với tới. Bây giờ cô lại nghĩ, tuy rằng anh không đợi cô, nhưng lại cho cô cái thang để đuổi theo anh.
“Tiểu Mạn,” Cố Lãng chống tay nhìn cô, đôi mắt đen thẫm như mực, “Thực sự là để em đợi quá lâu rồi.”
Trái tim Tiểu Mạn nóng lên, anh muốn nói với cô điều kia phải không?
…
6h sáng, Cố Lãng nhận được tin nhắn từ Aron: Mọi chuyện OK. Nam Cung lão đầu mời anh dự tiệc, chính thức tiếp nhận sản nghiệp của Nam Cung Quân Như.
Thu dọn đồ đạc, Cố Lãng cúi người hôn lén người nào đó vẫn say sưa ngủ, giơ tay chùi nước miếng nơi khóe miệng cô, “Nói bao nhiêu lần rồi, chẳng thay đổi gì cả.” Đi ra ngoài mấy bước, không đành lòng lại trở lại, ngồi xổm trước mặt cô, lấy chiếc nhẫn vẫn đem theo bên mình, một viên đá xanh thẫm đính trên chiếc nhẫn bằng bạch kim, thon dài hình quả trứng, tiếp nhận ánh sáng mặt trời, mặt đá ánh lên hình một người con gái. Chậm rãi đeo lên tay cô, “Girl, My sky.” Giọng nói khàn khàn nỉ non vướng vít bên tai, Tiểu Mạn còn tưởng rằng cô đang nằm mơ, nghiêng người tiếp tục ngủ.
Thật lâu sau đó, Tiểu Mạn lúc này đã thành Cố phu nhân, giơ ngón tay hỏi chồng mình, lúc lén lút đeo lên cho cô có nói gì nữa không. Sói già tất nhiên mặt không đỏ lập tức phủ nhận.
Tần cha đứng chờ ở cửa, thấy Cố Lãng cứng ngắc nói: “Lúc này không gọi được taxi, để ta đưa cháu ra sân bay.” Cố Lãng khiêm tốn cảm ơn: “Cảm ơn cha!”
Tần cha xoay người… coi như không nghe thấy chữ cuối cùng.
“Lần này đi, khi nào về?” Tần cha lái xe ra khỏi ga-ra, thẳng thắn nói, “Tiểu Mạn chờ không nổi đâu. Sang năm nay nó cũng 25 rồi. Chúng ta làm cha làm mẹ, chẳng cầu điều gì, chỉ mong muốn mấy đứa nên chuyện. Đã là đàn ông, phải cho người phụ nữ của mình cảm giác an toàn thì mới được.”
Cố Lãng ngồi ở ghế phụ, trầm mặc một chút, rất nghiêm túc trả lời: “Con nghĩ, chức vị tổng giám đốc Lăng Hiên với con mà nói, như vậy là đủ rồi.”
Tần cha gật đầu, “Vậy là tốt rồi.”
Lúc Tiểu Mạn thức dậy, biết Cố Lãng đã bay sang Mỹ, cũng không có biểu hiện gì. Tần mẹ và Cố mẹ an ủi cô, cô cũng chỉ thản nhiên nói: “Con biết rồi.”
Hai mẹ nhìn nhau, Tiểu Mạn chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ, phiền muộn nói: “Không phải tiểu thuyết đều viết như vậy sao?”
Cố cha uống trà, thể hiện mình kiến thức uyên bác: “Cúc hoa chi ước a.”
Vừa lúc Tần cha đi vào, nghe thấy Cố cha lại khoe khoang học vấn, tiện tay quăng tờ báo sang, “Lão cố, nói bậy gì thế? Hai đứa đồng tính mới kêu là cúc hoa chi ước chứ!”
Cố mẹ rất ăn ý nói: “Đúng vậy, đó là cuốn tiểu thuyết của Nhật thời…”
Tần mẹ kinh hoàng cắt ngang, nét mặt già nua ửng đỏ, “Mấy người già mà không kính, nói cái gì đấy? Không đứng đắn!” Bà gần đây đã lên trình, bắt đầu quan tâm đến đồng tính luyến ái, cũng biết rõ là loại hoa vốn trong sạch ấy còn có hàm ý khác.
Cố mẹ lườm bà, rất thành thực nói: “Tôi cuối cùng cũng biết Tiểu Mạn di truyền từ ai rồi.”
“Bà dám nói thế sao?” Tần mẹ không vui, chống nạnh quát, “Bà cứ nói mẹ con tôi một lứa đi! Tiểu Mạn, mẹ con ta đuổi bà già yêu quái kia ra ngoài!”
Hai người hăng hái cãi nhau, ba người còn lại vội bịt tai.
Cố Lãng đi rồi, Tiểu Mạn theo cha mẹ đi chúc Tết hết nhà này tới nhà khác cũng rảnh rỗi. Ngoại trừ mùng một về nhà ông bà nội bị khuyên răn giáo huấn một hồi, năm mới bắt đầu cũng rất thuận lợi.
Tối thứ năm, nói chuyện điện thoại với Cố Lãng xong, thực sự chịu không nổi cảm giác hai người hai nơi cách biệt, Tiểu Mạn tức tốc chạy tới phòng của mẹ mình, hít sâu một cái, nói lớn: “Mẹ, con muốn đi tìm Cố Lãng!”
Tần cha ở bên ngoài uống rượu. Tần mẹ trước mặt đặt cuốn tạp chí hướng dẫn tập “Liên hoa tọa pháp”, chân giang rộng, vận khí, hít sâu, cong mông, ưỡn ngực, ép vai, xoay cổ, lại tiếp tục hít sâu, bị Tiểu Mạn gào to một cái, hơi thở vẫn được tích trữ th