Tác giả: Thiên Thảo
Ngày cập nhật: 04:44 22/12/2015
Lượt xem: 1341364
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1364 lượt.
được lắm đó!"
"Mẹ à, A Kim già như vậy rồi, cái gì mà kết đôi với không kết đôi chứ?" Khóe mắt Tư Nam liếc tới Uông Phong Lân, "Hay mẹ để ý tới anh Hai một chút đi! Có một cô tên Tiểu Thanh, thường hay đi chung với anh Hai lắm đó!"
"Vậy sao?" Mẹ Đường lập tức tập trung tinh thần, "Mẹ xuống dưới nhìn một chút, đi nhìn một chút nào!"
Nhìn mẹ Đường vui vẻ cười đóng cửa đi ra ngoài, Tư Nam vuốt chính ngực mình: "Ôi, riết chắc tim bị lọt ra ngoài luôn cho coi!"
"Lại đây!" Uông Phong Lân ngồi trên giường ngoắc ngoắc tay, "Em đang sợ cái gì hả?"
"Còn không phải tại anh sao?" Tư Nam ngồi lên giường, "Hại em phải nói dối với mẹ!"
"Hứ, em còn nói! Anh còn không biết em thế nào sao? Vừa nghe thấy tiếng của mẹ, lập tức đá anh ra nhảy tới ngồi cách thật xa sao!"
"Chứ còn cách nào khác nữa không?" Tư Nam cắn cắn môi, nghĩ một chút, "Tóm lại lúc này không thể nói với mẹ anh là là con dâu tương lai của mẹ được!"
"Con dâu?" Uông Phong Lân lộ ra bộ mặt suy sụp, "Không phải chứ! Sau này không phải em là vợ, anh là chồng sao!"
"Ai thèm anh chứ!" Tư Nam nhìn anh chun chun mũi, "Anh á, anh là sủng vật!"
"Oh, vậy em muốn cùng anh diễn một màn tình cảm nhân cẩu kết hợp chưa?"
"Á á, cái gì nữa!" Đẩy anh ra né nụ hôn của anh, "Đừng ồn nào! Anh không cần ra ngoài xem một chút sao?"
"Phiên Gia MM lúc nào cũng dặn dò, không cho anh ăn thịt nướng!" Uông Phong Lân cong cong miệng lên, giả bộ đáng thương, "Anh thật đáng thương, chỉ một chút thôi có được không?"
"Không nên! Vậy anh để cho A Kim đi ra ăn nhiều hơn một chút là được mà! Dù sao anh vẫn có thể cảm giác được mùi vị mà!"
"Hứ, em chính là thương A Kim nhiều hơn thương anh!""Uông Phong Lân giống như là trẻ con bị ủy khuất, chu miệng, hít hít mũi.
"Bộ dáng anh giả bộ đáng thương thật là cưng quá đi!" Tư Nam cười dựa đầu vào vai anh, "Phong Lân, khi nào anh khỏe lại, cùng ra biển với em nhé, có được không?"
"Sau này có thể không phạt A Kim đứng không?" Vẻ mặt đáng thương làm sao.
"Tại sao?"
"Đứng thật sự là rất mệt lẫn mỏi!" Chu môi ủy khuất, chớp chớp hai mắt đầy vô tội.
"Hi hi, rốt cuộc là anh đứng mệt hay là A Kim đứng mệt vậy?" Tư Nam nhìn anh buồn cười.
"Đều mệt! Thật đó."
"Được rồi!" Tư Nam đảo đảo mắt, "Vậy nếu A Kim lại phạm lỗi thì muốn phạt như thế nào đây?"
"A Kim sẽ rất ngoan mà, đừng nên phạt A Kim!"
"A Kim ngoan á?"
"Sẽ ngoan mà! Nhất định sẽ rất ngoan! Còn có thể chơi ném đĩa với em nữa." Nửa thân người đều dựa sát vào người Tư Nam.
"Anh thật sự thích chơi ném đĩa sao?"
"Mới là lạ!" Uông Phong Lân hừ nhẹ một tiếng, "Nếu không phải tại ai đó lúc chơi ném đĩa cười hớn hở vui vẻ tới mức đó, thì ai muốn chơi cái trò ít trí tuệ đó hử?"
"Hứ! Lần sau không cho anh theo chơi ném đĩa nữa!" Tư Nam cong môi, ngẩng đầu đầy kiêu ngạo.
"Đừng mà, cho anh chơi chung với!" Tiếng khẩn cầu này của Uông tổng trong nháy mắt lọt ra ngoài hành lang rơi vào trong cái lỗ tai đang nghe ngóng tình hình của Mạnh Ba.
Tư Nam nhìn thấy Mạnh Ba đang trợn mắt há miệng, cười cười với hắn: "Phong Lân vừa mới tỉnh lại, tôi muốn dìu anh ấy xuống nhà xem một chút! Các người đi cùng nhé!"
"Được!" Mạnh Ba gật đầu, hắn xác định bản thân nghe không có lầm, mới vừa rồi là Uông tổng khẩn cầu Tư Nam cho anh ta chơi chung, giống như là trẻ con vậy đó, chẳng lẽ là đầu Uông tổng thật sự bị xe tông mà có vấn đề?
"Mạnh Ba," Uông Phong Lân khôi phục thần sắc bình thường, "Tối nay tôi quay về nhà, thay tôi chuẩn bị một chút."
"Về nhà?" Giọng điệu rất bình thường, đúng là Uông tổng mà mình thường thấy, không lầm.
"Đúng rồi, về bên chỗ ba mẹ tôi trước." Uông Phong Lân dừng một chút, "Mấy ngày tới, thì quay về nhà của tôi."
"Mới là lạ!" Tư Nam kéo tay anh đang ôm eo mình đưa lên vai, "Như vậy em mới ít mất sức."
"Nhưng mà như vậy hình như không thoải mái!" Uông Phong Lân còn muốn đem cánh tay đưa xuống dưới.
"Tư Nam lại đem tay anh kéo lên: "Đừng lộn xộn nữa, nếu không em sẽ ném anh lại trên cầu thang đó!"
"Em tàn nhẫn quá đi!"
Ném ngay cầu thang? Tàn nhẫn quá? Kiệt Nhĩ thật sự là rất muốn trợn trắng mắt, tại sao nghe kiểu gì cũng thấy hai người kia nói chuyện y như con nít đang nói với nhau vậy.
"Em tàn nhẫn như vậy đó, thì sao nào?" Tư Nam hừ một tiếng, "Em còn muốn đưa anh đi nhìn thịt nướng, cho anh chỉ có thể nhìn không thể ăn nữa kìa!"
"Tiểu Nam xấu xa!" Uông Phong Lân bĩu môi, "Chờ anh khỏe lại, anh muốn em mời anh đi ăn thịt nướng bồi thường."
"Tại sao em lại phải mời anh chứ?" Tư Nam trừng mắt liếc anh một cái, "Anh ăn chực nằm chờ lại còn chiếm giường của em, chưa đòi tiền anh là may lắm rồi đó!"
"Sao lại nhỏ nhen như vậy chứ? Cùng lắm thì, anh mời em đến nhà anh ở, giường của anh cũng chia một nửa cho em luôn!"
Kiệt Nhĩ rốt cuộc không thể nhịn được hai mắt đều lồi hết cả ra, hai người này tột cùng đang nói cái gì vậy trời?
"Hứ, giường cảu anh thoải