Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhà Có Chó Dữ

Nhà Có Chó Dữ

Tác giả: Thiên Thảo

Ngày cập nhật: 04:44 22/12/2015

Lượt xem: 1341363

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1363 lượt.

mái lắm sao?"
"Tất nhiên rồi! Cực kì cực kì thoải mái luôn ấy chứ!" Giọng điệu Uông Phong Lân quả thự như đang đẩy mạnh tiêu thụ đồ dùng trong nhà!
"Anh nói em sẽ tin sao?"
"Vậy em đến thử đi rồi biết!" Uông Phong Lân nghiêng đầu tựa lên vai Tư Nam, "Đợi anh khỏe lại, em nhất định phải đến kiểm tra nha!"
"Em mới không cần!" Tư Nam nghiêng người, né cái đầu của anh.
Từ lầu hai đến sân sau, khoảng cách ngắn ngủn đó có hai tên cứ đi một bước thì đứng lại một chặp, nếu không phải hai người cứ nói chuyện liên tục, Kiệt Nhĩ sợ là cũng ngủ gục luôn.
"Uông tổng!" Thước Nhã là người đầu tiên nhìn thấy Uông Phong Lân, liền ngay sau đó chú ý tới nửa thân người của Uông Phong Lân đều dính hết lên người Tư Nam, không khỏi lộ ra nụ cười mập mờ.
"Phong Lân, cậu có khỏe không?" Tu hỏi.
Tư Nam mập mờ nhìn về chỗ Tu cùng A Kha: "Tôi tốt lắm!"
"Gấu gấu gấu!" Con chó tên COCO chạy lại bên chân Uông Phong Lân không ngừng hít hít rồi lại ngửi ngửi.
"COCO, quay lại nào, không được vô lễ!" Thiên Thiên kêu chó của mình lại, vội vàng nói lời xin lỗi với Uông Phong Lân, "Thật xấu hỗ, Uông tổng!"
"Không sao cả." Nhìn bộ dáng Tư Nam đang nhịn cười, Uông Phong Lân ra sức nhéo lên cánh tay bên bờ anh đang khoác lên.
"Tư Nam, A Kim đâu?" Tiểu Thanh nhìn xung quanh.
"Chạy đi đâu chơi rồi chị!" Tư Nam trả lời, "A Kim không thích chỗ ồn ào."
"Tiểu Thanh, xúc xích nướng chín rồi này, cho em!" Đường Tư Viễn cầm trong tay thanh xúc xích đã nướng chín đưa tới trước mặt Tiểu Thanh.
"Cảm ơn anh!" Tiểu Thanh nhận xúc xích, nhưng lại không cam lòng nhìn ra sau lưng Tư Nam, "A Kim sẽ không đi trốn ở đâu chứ?"
"Sẽ không đâu, cục cưng thường hay tự ra ngoài chạy đi chơi." Tư Nam có chút không muốn nhéo theo cái tay đang nắm chặt tay mình.
"Uông tổng, Tư Nam, qua đây ngồi đi!" MOON ở bên kia cất lời chào.
"Đúng vậy, bên này còn chỗ trống!" An Chi Huyến cũng bắt chuyện.
"Oh, được!" Uông Phong Lân cùng Tư Nam đi qua, lần lượt ngồi xuống bên cạnh.
"Uông tổng muốn ăn bắp nướng không?" Một đồng nghiệp hỏi.
"Không cần." Uông Phong Lân lắc đầu.
"Mọi người cứ ăn đi, không cần lo cho anh ấy đâu!" Tư Nam cười, "Tiểu y tá của anh ấy đã nghiêm trọng cảnh cáo cấm không được ăn đồ nướng, cho nên ai có oán thì cứ báo oán, ai có thù thì liền báo thù, chỉ cần trước mặt anh ấy ăn nhiều vào, để cho anh ấy thèm chết luôn là được!"
"Ha ha! Uông tổng anh đúng là đáng thương nha!" Thước Nhã cầm một cái cánh gà nướng, "Mẹ Đường làm nước sốt ngon tuyệt, mùi vị đúng là ngon quá xá!"






"Đúng vậy, thật sự là ăn rất ngon!" Tu cũng phụ họa nhưng không có đánh chén cánh gà trong tay mà đưa qua cho A Kha ngồi bên cạnh.
"Em thấy chưa, chỉ có hai người bọn họ là có thù với anh!" Uông Phong Lân cười nói với Tư Nam.
"Ai bảo anh giao cho họ nhiều việc như vậy!" Tư Nam nhận lấy xúc xích MOON đưa qua, "Ui, thơm quá đi!"
"Ứ, em cũng có thù với anh!"
"Đúng vậy đó!" Tư Nam đem xúc xích nướng đưa lên miệng, nhẹ nhàng cắn xuống một cái, thấy vậy Uông Phong Lân thật sự không nhịn được đưa lưỡi liếm lên môi mình một cái, đương nhiên không phải vì mùi của xúc xích nướng, mà là vì động tác của người ngồi trước mặt.
"Hỏi em làm cái gì?" Tư Nam chớp chớp mắt giả ngu, "Trong nhà của em, ngoại trừ A Kim ra, em cái gì cũng không để ý đến."
"Anh biết mà, A Kim cái gì cũng đều nghe lời anh!" Huyền cơ trong những lời này sợ chỉ là có hai người mới biết với nhau thôi.
"Cục cưng cũng thường xuyên rất không ngoan đó!" Tư Nam nhận lấy bắp nướng anh Hai đưa qua, "Bây giờ, ngay cả em cũng không quản lí được cục cưng nữa!"
"Nó sẽ ngoan mà!" Uông Phong Lân trong lòng quả thật rất muốn ăn xúc xích nướng, bắp nướng, cánh gà nướng, nhìn đôi môi mọng đỏ không ngừng khép mở kia, bản thân không nghĩ bậy mới là lạ!
"Anh mệt à?" Tư Nam tựa hồ nhìn ra tâm sự của anh.
"Vẫn tốt!" Phải kiên nhẫn a!
"Vậy ngồi thêm một chút nữa đi!" Tư Nam tiếp tục bắt tay vào chiến đấu với bắp nướng.
Uông Phong Lân dứt khoát đem ánh mắt chuyển qua nơi khác, nhưng lại vô tình nhìn thấy An Chi Huyến nhìn chằm chằm vào Tư Nam, ánh mắt đó... Trong lòng không khỏi rung mình, mục tiêu của hắn không phải là mình sao, tại sao lại nhìn Tư Nam như vậy?
An Chi Huyến cảm giác có người nhìn mình, lập tức cúi đầu. Nhưng mà trong lòng lại không thể không nghĩ tới người mà gã mới nhìn, y thật sự là rất đẹp! Trong lòng cười nhạo bản thân hóa ra từ cái buổi sáng mà y mang theo con chó vàng to đùng bắt đầu vào làm trong tập đoàn Uông thị, cũng đã mê y chẳng khác gì mê gái đẹp. Nét tươi cười bình thản, vẻ mặt đáng yêu, làm cho tình cảm của gã không cách nào kềm chế được mà muốn nhìn y, lại muốn nhìn thêm lần nữa. Đúng, khi Khải Trữ van xin gã đi hãm hại Uông Phong Lân thì gã vẫn còn cự tuyệt. Nhưng mà từ khi nhìn thấy Uông Phong Lân cùng Đường Tư Nam cùng nhau ngắm mặt trời lặn trên sân thượng, gã liền quyết tâm giúp Khải Trữ, đương nhiên cũng là để tự giúp mình.
"Bắp ăn ngon lắm à?" Uôn