Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhà Có Sư Tử Hà Đông

Nhà Có Sư Tử Hà Đông

Tác giả: Bạc Hãn Khinh Y Thâu

Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015

Lượt xem: 1342669

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2669 lượt.

trời, anh cũng có thể cho cô cảm giác an toàn.
Anh nói tiếp, ngữ khí nghiêm túc cẩn trọng hơn trước: "Nhưng mà bất cứ việc gì đều phải tính đến tình huống xấu nhất, bây giờ em bị một người như vậy để mắt tới, về sau hai mươi bốn tiếng đồng hồ đều phải ở cùng anh, biết chưa?"
Nói đến mấy chữ cuối cùng, thanh âm của Tông Chính lại nhẹ nhàng hơn rất nhiều, với tác phong cẩn thận chu đáo như vậy của người kia, bây giờ tình thế căng thế này, hắn nhất định sẽ không tiếp tục gây bất lợi cho Lâm Miểu Miểu, hoàn toàn là bản thân Tông Chính muốn hai mươi bốn tiếng đồng hồ người đều phải ở trước mặt mình.
Bây giờ thay đổi sách lược làm việc với Lâm Miểu Miểu, trước đây anh thích ra lệnh cho cô, cách này rất dễ khiến Lâm Miểu Miểu xù lông, vì vậy anh đổi sang giảng đạo lý, hoặc có thể nói là chỉnh người.
Lúc anh kéo cô đi làm, nói: "Tai nạn ô-tô vừa xảy ra, hung thủ không có tin tức, em vẫn ở trong nguy hiểm, nếu mà không ở trước mặt anh, anh sẽ lo lắng cho em, anh lo lắng cho em sẽ phân tán tinh lực của anh, khiến anh lơ là trong công việc, biết đâu anh sẽ đưa ra một số quyết sách không thoả đáng......"
Chờ sau khi anh nói xong, Lâm Miểu Miểu lặng lẽ theo anh đi làm.
Tông Chính cảm thấy phương thức này có tác dụng hơn nhiều so với phương thức thô bạo trực tiếp trước kia.
Nói xong chuyện chính, bỗng nhiên anh thấp giọng hỏi: "Hơn ba ngày rồi, còn chưa hết sao?"
Lâm Miểu Miểu vẫn đắm chìm trong âm mưu phức tạp kia, nghe vậy ngẩn ngơ nhìn anh.
Tiếp đó, môi anh đặt lên bờ môi hé mở đơ ra của cô, anh đắc ý nghĩ, nét mặt bây giờ của Lâm Miểu Miểu phong phú thế này, vậy cũng là công lao của anh, nét mặt mơ màng phối hợp với hai con ngươi như ngọc đen, cánh môi hồng phấn, thật sự khiến người khác phải phát cuồng.
Làm một con sói, anh chỉ muốn ăn thịt......
Tay anh thăm dò vào giữa hông cô, ngón tay thọc vào lưng quần.
Lâm Miểu Miểu bây giờ biết rõ anh có ý gì, đè tay anh lại: "Ngày mai mới có thể."
Vẻ mặt Tông Chính đen ngòm, phụ nữ mỗi tháng tại sao phải có mấy ngày đó? Trừ mấy ngày đó, còn phải trừ lúc cô tâm tình không tốt, không có hứng thú, một tháng còn có thể dư lại mấy ngày đây hả trời?
Ngày hôm sau đêm đầu tiên, anh mới cảm thấy sót cô. Tay cô bị thương, anh cũng không thể không biết xấu hổ bảo cô dùng tay, còn dùng chỗ khác, trực giác nói cho anh biết anh sẽ đụng tới giới hạn của Lâm Miểu Miểu, không kể đến anh cũng không muốn tỏ ra gấp gáp như vậy.
Ngày hôm sau là cuối tuần, Lâm Miểu Miểu nhận được điện thoại của Úc Hân, Úc Hân hẹn cô ăn cơm trưa.
Sau khi nghe phân tích của Tông Chính, trước đó cô còn nghi ngờ Úc Hân, cảm thấy có chút áy náy, do dự hai giây, liền nhận lời mời của Úc Hân.
"Dì Úc hẹn em đi ăn?" Tông Chính hỏi một câu, không đợi cô trả lời lại nói tiếp: "Vừa kết thúc vụ án, dì ấy đã hẹn em, có lẽ là vì trong lòng bứt rứt."
Quan hệ cá nhân giữa Lý Trân và Úc Hân rất tốt, là bạn bè mấy mươi năm, có thể nói Úc Hân là người nhìn Tông Chính lớn lên, nếu là người khác hẹn Lâm Miểu Miểu ăn cơm, chắc chắn Tông Chính muốn chen chân vào, nhưng mà Úc Hân chỉ mời một mình Lâm Miểu Miểu, anh cũng không thể không biết ngượng phải đi cho bằng được.
Địa điểm ăn cơm là một câu lạc bộ tư nhân gần sông Tử Nha, Lâm Miểu Miểu đến sớm mười phút, vào trong mới phát hiện Úc Hân đã đến rồi, dù rằng cô biết Úc Hân không có liên quan gì tới vụ tai nạn, nhưng nhìn thấy đối phương vẫn có cảm giác kỳ lạ.
Úc Hân cười vẫy vẫy tay với cô, bà hỏi qua tình trạng vết thương của cô, bỗng nhiên xúc động thở dài.
"Nếu em gái dì cũng có bản lĩnh như cháu, có lẽ sẽ không chết dễ dàng như vậy."
Lâm Miểu Miểu ngẩn ra, Úc Gia? Có lẽ là người duy nhất Lâm Thế Quần từng yêu, cô chỉ biết hai mươi năm trước Úc Gia đã chết, còn chết như thế nào cô cũng không rõ.
"Em gái dì......qua đời như thế nào?" Lâm Miểu Miểu cũng biết hỏi trực tiếp như vậy có phần không lễ phép, nhưng vẫn hỏi, giống như trực giác của phụ nữ, trực giác cái chết của Úc Gia không bình thường.
Úc Hân trầm mặc hồi lâu, mới chậm rãi nói ra mấy chữ, mấy chữ này giống như sắt nung thả vào trong nước lạnh, khiến trong lòng Lâm Miểu Miểu chợt dâng lên một cảm giác lạnh lẽo.
"Tai nạn giao thông."
Lại là tai nạn giao thông, Úc Gia chết vì tai nạn giao thông, Lý Yên chết vì tai nạn giao thông, cô cũng vừa trải qua tai nạn giao thông, Tông Chính nói, anh không tin trên đời này có nhiều sự trùng hợp như vậy, mỗi chuyện, có quả ắt có nhân, những kết quả đó nhìn qua tưởng trùng hợp, song đó là ở ngoài phạm vi nhận thức của anh.
Ba lần tai nạn giao thông liên tiếp, cô thực sự không có cách nào thuyết phục mình tin tưởng, tất cả đều là trùng hợp.
"Lần trước cháu hỏi dì vì sao đối xử đặc biệt với cháu, dì không trả lời......" Trên mặt Úc Hân lộ ra một nụ cười ấm áp, cái lạnh lẽo như băng tuyết vừa rồi, dường như đã biến mất hoàn toàn trong cái nắng đầu hạ.
"Cháu trông giống em gái dì."
Lâm Miểu Miểu bỗng ngẩng đầu, trước đây rất nhiều chuyện không hiểu, trong chớp nhoáng cọ sát vào lòng cô, những chi


Teya Salat