Viên Viên Bảo Bối Anh Xem Em Chạy Đi Đâu
Tác giả: Bạc Hãn Khinh Y Thâu
Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342670
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2670 lượt.
rất rõ ràng.
Lâm Miểu Miểu cau mày, vẻ mặt kháng cự: "Người em khó chịu."
"......anh sẽ rất cẩn thận......"
Những lời kế tiếp của Lâm Miểu Miểu đều bị bờ môi cực nóng của anh ngăn lại trong cổ họng, cô im lặng hai giây, bất đắc dĩ hé môi, từ chối anh dường như càng ngày càng trở nên khó khăn hơn.
Sau khi cởi sạch quần áo của Lâm Miểu Miểu, vẻ mặt của Tông Chính hơi hơi mất tự nhiên, anh nhớ mình rất dịu dàng, rất rất dịu dàng, rất rất rất dịu dàng......
Nhưng trên người cô sao có nhiều dấu hôn xanh tím đến vậy?
Anh nâng chân của cô lên đến ngang hông mình, hình như nâng đến nơi nào đó, cô kêu nhỏ một tiếng, giống như có chút đau.
Trên tay phải của cô còn băng kín bông gạc, tâm trạng của cô không tốt, thân thể cô không thoải mái, nhưng cô vẫn ngoan ngoãn nhắm mắt lại, Tông Chính bỗng nhiên cảm thấy mình giống như một kẻ không có lương tâm.
Anh im lặng hai giây, sau khi tắm xong cho cô, lập tức ôm lên giường, đón ánh mắt kinh ngạc của Lâm Miểu Miểu, anh hậm hực nói: "Em ngủ trước đi, anh còn có chút chuyện chưa làm xong."
Buổi tối ngày hôm trước Tông Chính nghĩ hôm nay hẳn là có thể, anh đặc biệt “săn sóc" để cô nghỉ ngơi một ngày, ông xã tốt như vậy đi đâu mà tìm, thế nhưng, Lâm Miểu Miểu cho anh một tia sấm sét giữa trời quang, kỳ kinh nguyệt của cô tới.
Là sói thì đều muốn ăn thịt, trước đây chưa ăn thì cũng thôi, anh đã ăn thịt rồi bảo anh ăn chay làm sao được?
Đầu Tông Chính chỉ có một chữ: Kháo!(1)
Nếu như thêm một động tác nữa, anh muốn dựng thẳng ngón tay giữa(2).
Hậu quả của việc dục vọng không thỏa mãn chính là tính tình càng nóng nảy, nhưng hậm hực của anh không thể bạo phát với Lâm Miểu Miểu, cho nên chỉ có thể chuyển sang công việc.
"......cậu gọi điện thoại cho Ngụy Thăng, trước ngày mai nếu như những tin tức xấu này còn chưa biến mất sạch sẽ, công ty sẽ phát tiền lương tháng này cho anh ta, sau đó trong vòng mười phút anh ta nhất định phải thu dọn xong đồ đạc, cút ra khỏi Thịnh Hoa cho tôi."
Tông Chính mắng người xong, văn kiện trên bàn rơi đến bên chân Giang Trạch, tập giấy lập tức bay toán loạn, Giang Trạch khom người cấp tốc nhặt tập giấy tờ rơi rải rác trên mặt đất, không hề dông dài dứt khoát đóng cửa lại. Tông Chính nới lỏng cổ áo, quay sang nhìn về phía Lâm Miểu Miểu, tức giận trên gương mặt trong thời gian một cái nghiêng đầu, đã tan mất hơn nửa, dường như người vừa rồi dọa Giang Trạch sợ chạy mất dép, căn bản không phải là anh.
Nét mặt anh không thay đổi đi tới, hỏi: "Chán không?"
"......không chán đâu." Hôm nay là ngày thứ ba cô theo đi làm, cảnh này mỗi ngày cô đều chứng kiến vài lần, sau đó phát hiện trước đây Tông Chính đối xử với cô như vậy là còn khách khí chán.
Lúc anh làm việc, cô sẽ ôm máy tính xem phim truyền hình, tư liệu chụp ảnh, hoặc mang theo máy ảnh của mình đi loanh quanh trong tháp đồng hồ, thấy thứ gì có ý nghĩa, lập tức bấm máy chụp tanh tách một tấm.
Làm người mẫu, tất cả các công nhân viên trong tháp đồng hồ dàn cảnh, mấy ngày gần đây không ngừng kêu khổ, có một cấp trên tính tình thay đổi thất thường, tính khí nóng nảy đã rất áp lực rồi, nay lại thêm vị đại thiếu phu nhân không có chuyện gì còn mang một cái máy ảnh chụp ảnh khắp nơi.
Lâm Miểu Miểu đến chỗ nào, nhân viên chỗ đó đều biểu hiện cần cù chăm chỉ vô cùng, tất cả đều là một bộ dạng khí thế ngất trời, vùi đầu vào làm việc, cúc cung tận tụy, mỗi lần cô đi một vòng, đều cảm khái: Công nhân viên ở tháp đồng hồ quá nhiệt tình với công tác của mình, vì vậy cô càng cần mẫn chụp hơn.
Lâm Miểu Miểu thấy những ngày tháng gần đây mình quá sa đoạ, kiên trì chạy bộ buổi sáng hơn mười năm, sau khi cưới không chạy được mấy ngày, làm ở câu lạc bộ Tuyết Vực cũng có một tuần, cô hơi áy náy, lấy lý do: Gần đây liên tiếp xảy ra nhiều chuyện, bận quá không đến được.
Buổi tối hai người cùng về nhà, lúc ăn cơm Tông Chính nhận được một cuộc điện thoại, sau khi anh tiếp điện thoại xong, vẻ mặt nặng nề, Lâm Miểu Miểu gửi ánh mắt hỏi thăm, bên môi anh nhếch lên nụ cười giễu: "Có người tự thú."
Lâm Miểu Miểu đặt đũa xuống, yên lặng chờ đợi câu nói sau của anh.
Người tự thú một mực khẳng định mình đã bị đối xử không công bằng, cho nên sinh ra tư tưởng ghét người giàu. Sau đó tổ chuyên án điều tra tư liệu về nghi phạm, chứng thực người này thường giúp người khác lắp ráp xe cộ phi pháp, cũng có thói xấu đánh bạc, gần đây nhất bị bọn cho vay nặng lãi ép đến đường cùng, vì thế tên này nhận một cuộc làm ăn, sau khi xong việc đối phương lại ỷ vào thân phận địa vị không trả tiền, nghi phạm cần tiền gấp giận mất khôn, trực tiếp chạy vào trong khu vực nhà để xe của phòng tranh, chọn chiếc xe nổi tiếng không vừa mắt ra tay.
Lâm Miểu Miểu cảm giác như có một đàn quạ đen đang bay trên đỉnh đầu, bởi vì chuyện này cô còn nghĩ đến tai nạn giao thông năm đó của Lý Yên, trong đầu gần đây cũng toàn là mối quan hệ lộn xộn kia của Lâm Thế Quần, chuyện xảy ra lâu vậy mà cô lại trở thành cá trong chậu bị vạ lây ư?
Cô có chút không cam lòng chất vấn: "Cho dù là ghét ngườ