XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhà Có Sư Tử Hà Đông

Nhà Có Sư Tử Hà Đông

Tác giả: Bạc Hãn Khinh Y Thâu

Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015

Lượt xem: 1342668

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2668 lượt.

tiết bị cô xem nhẹ cũng hiện lên từ trong màn sương mù dày đặc.
Bắt đầu từ lúc hơn mười tuổi, ánh mắt Lâm Thế Quần nhìn cô đã có sự biến hóa, tựa như xuyên qua cô nhìn một người khác, cũng từ lúc đó, Lâm Thế Quần quan tâm cô nhiều hơn, cô từng nghĩ rằng Lâm Thế Quần từ cô nhìn thấy Lý Yên, nhưng Lý Yên và Lâm Thế Quần tổng cộng chỉ gặp qua một lần, làm sao Lâm Thế Quần có thể nhớ tới bà được chứ?
Dường như Úc Hân cũng không ngại ánh mắt hùng hổ doạ người của Lâm Miểu Miểu, thản nhiên cười: "Đó là lí do mà lần đầu tiên dì thấy cháu đã rất có thiện cảm với cháu."
"Cháu......rất giống em gái dì?" Lâm Miểu Miểu hỏi.
"Cũng không giống nhiều lắm, dáng vẻ giống bốn năm phần, ánh mắt giống nhất, nhưng phong cách của cháu và em gái dì không giống nhau, cho nên nhìn qua cũng chỉ giống ba phần thôi." Giọng nói của Úc Hân mang theo trêu đùa, thoải mái," Tất nhiên, cháu xinh đẹp hơn hẳn Úc Gia."
Suốt bữa cơm, tiết tấu đều nắm trong tay Úc Hân, sau đó bà kể một số chuyện thú vị khi còn bé của Úc Gia, bữa cơm này Lâm Miểu Miểu không tập trung, cô tưởng rằng hôm nay thông tin lấy được đã nhiều rồi, nào ngờ đến lúc về Úc Hân nói một câu.
"Nhìn kỹ cũng không giống lắm, ngược lại mẹ cháu giống Úc Gia đến bảy tám phần."
Trái tim của Lâm Miểu Miểu suýt nữa ngừng đập vì câu nói đột ngột này, cô mím môi, ổn định lại tâm trạng phập phồng: "Dì, dì từng gặp mẹ cháu rồi à?"
Úc Hân lảng tránh vấn đề này, giống như lần trước Lâm Miểu Miểu hỏi về thái độ của bà với cô. Lâm Miểu Miểu cũng không kiên quyết hỏi tới cùng.
Úc Hân từng gặp mẹ cô.
Cho dù bà thực sự là người phụ nữ thần bí kia, cũng có thể như thế nào đây?
"Coi chừng Cố Dung."
Đây là câu cuối cùng Úc Hân nói trước khi đi.
Có phải Úc Hân đang ám thị cho cô, Cố Dung có liên quan đến vụ tai nạn giao thông? Nhưng, nếu Cố Dung chính là cái người cẩn thận kín kẽ liên tục sắp đặt ba lần tai nạn giao thông kia, về lý mà nói, cô không tin lắm, động cơ của Cố Dung rất rõ ràng, nhưng bà ta không phải là người làm việc lẳng lặng âm thầm, lên kế hoạch chu đáo chặt chẽ, hơn nữa......
Người Cố Dung hận nhất là Lục Bình, mà Lục Bình vẫn sống rất tốt.
Sau khi ăn cơm xong, Lâm Miểu Miểu về thẳng hoa viên Thế Kỷ, khi Tông Chính nhìn thấy cô, lập tức phát hiện ra tâm tình của cô, anh quan sát trên dưới một hồi, sau đó nói: "Em ăn xong bữa cơm với cha, tâm trạng sa sút mất mấy ngày, bây giờ ăn cơm xong với dì Úc......"
Tông Chính hơi cau mày, hỏi: "Có phải dì Úc nói gì đó với em không?"
Lâm Miểu Miểu vẫn đang lắc đầu, cái cằm đã bị Tông Chính nắm được, nụ hôn mãnh liệt chiếm đoạt hô hấp của cô.
Tay anh vừa mới cởi cúc áo của cô đã bị Lâm Miểu Miểu đè lại, Tông Chính hơi híp mắt nhìn chằm chằm vào cô.
"Em không có tâm trạng." Cô nói.
Anh khom người bế cô lên, không có tâm trạng? Ý ngoài lời của câu nói này chính là có thể làm. Còn Lâm Miểu Miểu có hứng thú hay không, không ở trong phạm vi suy nghĩ của anh, nhịn mấy ngày nay, bây giờ anh muốn bá vương ngạnh thượng cung(2).
Lâm Miểu Miểu lấy tay đánh anh mấy cái, Tông Chính không đau không ngứa, bước chân như bay ôm cô vào trong phòng tắm, một giây kế tiếp cô và anh đã bị nước hơi lạnh trên đỉnh đầu giội ướt từ đầu đến chân, Lâm Miểu Miểu không nói gì, lúc này, cả người ướt nhẹt, không tắm cũng phải tắm.
"Lần trước không tắm cùng nhau, bù!" Tông Chính vừa cởi quần áo của cô, vừa lòng tham không đáy kéo tay cô đặt lên ngực mình, "cởi cho anh đi."
Áo sơ mi màu trắng anh mặc đã biến thành nửa trong suốt, dính chặt vào làn da của anh, dưới lớp quần áo mơ hồ lộ ra bắp thịt rắn chắc. Dưới bàn tay là nhiệt độ nóng bỏng cùng mạch máu cuồn cuộn, Lâm Miểu Miểu nhìn qua, khuôn mặt nóng lên.
Tông Chính vừa kéo vừa xé lột sạch quần áo của cô, sau đó bắt đầu chê tốc độ con rùa của người nào đó, đến bây giờ mới cởi được mấy cái cúc, anh tự kéo quần áo của mình, hôn Lâm Miểu Miểu, một tay cởi dây lưng, một tay dùng lực vuốt ve cô.
Lâm Miểu Miểu lui về phía sau, anh lại lập tức dán chặt lại, đến khi anh cởi xong quần của mình, nhấc một chân cô lên liền bắt đầu đi vào giữa hai chân của cô, nếu không phải anh ôm thắt lưng của cô, Lâm Miểu Miểu không xác định một chân mình có thể đứng vững hay không, đây tuyệt đối không phải hạ bàn(3) của cô không ổn định, mà là phòng tắm quá trơn!
Lâm Miểu Miểu hơi thở bất ổn đẩy anh ra, da thịt trắng như tuyết sớm bị anh xoa nắn chỗ hồng chỗ trắng, chân cũng bắt đầu mềm nhũn, Tông Chính trực tiếp đẩy cô đến bức tường sau lưng, hoàn toàn không giống với sự dịu dàng lần đầu tiên, ỷ vào sức lực đè thắt lưng của cô vào tường, tựa như muốn mạnh mẽ như vậy tiến lên.
Lâm Miểu Miểu bị anh làm đau, kêu một tiếng, sau đó động tác của Tông Chính càng vội vã thô bạo hơn, chỉ là anh đâm vào giữa hai chân cô gần một phút đồng hồ, cũng không tìm đúng chỗ, anh bực bội mắng một câu, ôm cô lên, tưởng tượng giống như lần đầu tiên, ôm cô đặt lên bồn rửa tay, nhìn thấy hết thảy.
"Tắm trước đã!" Cái mông của Lâm Miểu Miểu vừa mới chạm đến bồn rửa tay, cô đã lập tức nhảy xuốn