Tác giả: Bạc Hãn Khinh Y Thâu
Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342632
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2632 lượt.
?"
Lâm Miểu Miểu cúi đầu suy nghĩ.
Tông Chính cảm thấy đó là một điềm báo tốt, ôm lấy Lâm Miểu Miểu hôn thắm thiết một hồi, "Vợ à, vẫn là em tốt nhất."
Lâm Miểu Miểu nghiêm túc hỏi: "Cái gì cặn bã?"
Tông Chính: "......"
Người nào đó tham gia gây rối, cười híp mắt vẫy tay về phía Lâm Miểu Miểu: "Đến đây, mẹ nói cho con biết!"
Tông Chính vặn ngón tay kêu răng rắc: "Luyện tập chút!"
Người nào đó: "Chuồn thôi!" Rồi nhanh chóng bỏ chạy.
Chú thích:
(1)
Rối loạn ám ảnh cưỡng chế (tiếng Anh: Obsessive-Compulsive Disorder - OCD) là một rối loạn tâm lý có tính chất mãn tính, dấu hiệu phổ biến của bệnh đó là ý nghĩ ám ảnh, lo lắng không có lý do chính đáng và phải thực hiện các hành vi có tính chất ép buộc để giảm bớt căng thẳng, đây là một dạng trong nhóm bệnh liên quan trực tiếp đến Stress. Bệnh còn có tên khác là rối loạn ám ảnh cưỡng bức.
ANH YÊU EM CHẾT ĐI ĐƯỢC
Giữa trưa Lâm Miểu Miểu đến nước Y, máy bay vừa hạ cánh đã có người đưa hành lý của cô đến, cô kéo vali bắt một chiếc tắc xi về thẳng căn hộ nhỏ của mình. Mỗi tuần căn hộ đều sẽ có người quét dọn đúng giờ, mặc dù hơn một tháng không ai ở, nhưng gần như giống y như trước khi cô đi, cô đặt hành lý ở trong phòng khách, thậm chí không nghỉ ngơi tẹo nào đã đi gặp Phác Hoằng Hi.
Mười hai tiếng đồng hồ ở trên máy bay, trong đầu cô bắt đầu suy xét, cô không nghĩ sau này phải làm sao, mà nhớ lại hết tất cả những việc đã trải qua hơn một tháng này, nhất là thời gian chung sống cùng Tông Chính.
Nếu như trước đó, có người nói với cô, trong một tháng cô yêu một người đàn ông, cô sẽ chỉ xem như một câu chuyện cười, cô nghĩ, có lẽ là quá nhanh, nhanh quá, nhanh đến mức khiến cô trở tay không kịp, nhanh đến mức khiến cô cảm thấy không chân thực lắm, giống như một vở hài hạnh phúc viên mãn do con người sáng tác ra.
Cho nên lúc nhìn thấy tập giấy thảo thuận ly hôn kia, cô hoang mang lo sợ, ngỡ ngàng lúng túng, ý thức tự bảo vệ mình ăn sâu vào tận xương tủy lâu nay khiến cô chỉ muốn chạy trốn.
Lúc tình cảm của mình chưa rõ ràng, cô không muốn liên hệ với Tông Chính, cô muốn một mình bình tĩnh suy nghĩ kỹ, thế nhưng càng nghĩ cô lại càng hoang mang hỗn loạn, trở lại nước Y ngoài việc trốn tránh theo bản năng còn có một nguyên nhân quan trọng hơn.
Lúc Lâm Miểu Miểu rời khỏi đạo quán của Phác Hoằng Hi, trong lòng đã thoải mái hơn nhiều, trước khi chưa nhìn thấy tập giấy thỏa thuận ly hôn kia, cô chằng hề cảm thấy phần tình cảm này có vấn đề, hiện tại thì vậy đó, cô cảm thấy đau khổ có phải vì thái độ và phương pháp của mình xảy ra vấn đề chăng?
Cô biết rõ xảy ra vấn đề ở chỗ nào, vì những việc trải qua từ nhỏ khiến cô rất hèn nhát trong chuyện tình cảm, điều quan trọng hơn là, cô còn chưa đủ tín nhiệm anh, đối với người từng trải như cô, hoàn toàn tín nhiệm một người khác không hề dễ chút nào.
Mười hai tiếng đồng hồ trên máy bay, cô mệt mỏi nhưng lại không buồn ngủ chút nào, hiện tại trong đầu đã thông suốt hơn, trên đường trở về thiếu chút nữa ngủ trên xe tắc xi.
Đêm khuya, điện thoại trong căn hộvang lên bất ngờ.
Kêu một hồi lâu, cô mới lần mò cầm ống nghe lên, trước khi nghe điện thoại, cô thế nào cũng không nghĩ tới là Tông Chính gọi, cách nửa địa cầu, cô cũng có thể tưởng tượng ra cách anh gọi tên cô, nghiến răng nghiến lợi, bộ dáng hận không thể nuốt chửng cô.
"Nói chuyện đi!" Mỗi một chữ của anh đều giống như từ trong kẻ răng rít ra, mang theo ý tứ hàm xúc căm thù đến tận xương tủy.
"Em......" Cô ngừng lại mấy giây, trong đầu còn chưa tỉnh táo hoàn toàn, Tông Chính không hề thúc giục cô, hơi thở của anh dồn dập, lỗ tai của cô dường như cũng có thể cảm giác được nhiệt độ nóng bỏng trong từng hơi thở của anh.
Cách hơn mười giây, cô mới nói tiếp, "Em không biết nói cái gì."Mới vừa bị anh đánh thức, trong đầu cô trống rỗng, thực sự không biết nên nói gì với anh, chỉ cảm thấy nghe được tiếng hít thở của anh, dường như tâm trạng trở nên tốt hơn.
"Nói nhớ anh!"Anh nói.
Trong giọng nói dữ dằn, cuối cùng có một chút dịu dàng khó cảm nhận.
Lâm Miểu Miểu tâm trạng chấn động, cô vẫn luôn nhớ anh, cảnh mơ trong cơn ngủ say hình như cũng có liên quan tới anh.
Bây giờ, cô biết đại khái nên làm thế nào, cho nên cô không theo ý anh nói nhớ anh, mànói khẽ hỏi ngược lại: "Anh nhớ em không?"
"......" Trong nháy mắt Tông Chính không nói tiếng nào.
Nếu như trước khi nói chuyện với Phác Hoằng Hi, sự trầm mặc của anh có lẽ sẽ khiến tâm trạng của cô trở nên xấu đi hẳn, nhưng bây giờ, cô kiên nhẫn chờ đợi, anh im lặng hơn mười giây thẹn quá hóa giận gào lên với cô: "Là anh bảo em nói nhớ anh trước, em nói rồi anh sẽ cho em biết!"
"......em nhớ anh." Lâm Miểu Miểu nói mà không có tí áp lực nào, thanh âm còn mang theo giọng mũi nồng đậm, cô lười biếng hỏi, "Anh có nhớ em không?"
Thanh âm của anh dường như khác với tiếng hét vừa rồi, mang theo chút gượng gạo, còn có vị hời hợt.
"Anh cũng nhớ em."
"Vậy anh muốn ly hôn với em không?"Cô lại hỏi.
Tông Chí