Tác giả: Bạc Hãn Khinh Y Thâu
Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342633
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2633 lượt.
nh vừa rồi còn cảm thấy giọng của Lâm Miểu Miểu thật mềm mại, giống như cócánh tay nhỏ bé lướt qua lỗ tai của anh, nhưng bỗng dưng nghe thấy lời này trong lòng vô cùng tức giận, anh cứ như từ thiên đường rơi thẳng xuống địa ngục, nếu như Lâm Miểu Miểu ở trước mặt anh, anh thật hận không thể giết chết cô.
Anh nghiến răng nghiến lợi hỏi: "Lâm, Miểu, Miểu, em có ý gì?"
Lâm Miểu Miểu im lặng mấy giây, rồi từ trong giọng nói hung dữ như muốn cắn người của anh, tự phân biệt ra đáp án, cô tiếp tục hỏi: "Vậy...... anh yêu em không?"
Tông Chính thở gấp, tiếng hít thở lớn như tiếng sấm, một lúc lâu sau, anh gần như văng ra ngoài từng chữ từng chữ một: "Anh yêu em?"
Nói xong, anh cười một cách lạnh lùng.
Anh không trần thuật, mà đang hỏi ngược lại.Lâm Miểu Miểu không xác định rốt cuộc anh muốn biểu đạt ý tứ gì.
Vấn đề quan trọng như thế này, cô không muốn phỏng đoán đáp án từ trong câu trả lời và giọng điệu của anh, cô cần anh kiên định, cho cô câu trả lời không còn nghi ngờ gì cả.
"Em có yêu anh không?"
Tông Chính lại một lần nữa cười lạnh lùng, cười khiến cô hơi hoảng sợ, sau khi anh cười xong, trả lời đằng đằng sát khí: "Anh thật muốn yêu chết em!"
Đây chắc là yêu cô phải không?Nhưng giọng điệu này sao giống như muốn nuốt cô ý? Cô trầm tư mấy giây rồi tiếp tục hỏi: "Chúng ta mới quen nhau một tháng, anh khẳng định anh yêu em à?"
"Đùng —— tút tút tút—— "
Lâm Miểu Miểu: "......"
Cô lặng lẽ đặt ống nghe điện thoại, cô chỉ muốn xác định tâm ý của anh, không muốn để bản thân suy đoán lung tung, nhưng...... hình như Tông Chính tức giận thì phải? Còn ngắt điện thoại của cô nữa ư?
Tức giận thì tức giận, dù cho anh yêu cô thật, nhưng chỉ cần vừa nghĩ đến giấy thỏa thuận ly hôn mình cầm đi theo, cô đã không muốn để ý tới anh. Cô mệt mỏi chui vào trong chăn, đã quay về nước Y rồi, vậy thì qua một thời gian nữa mới trở về.
Lúc Tông Chính đi đến công ty, tâm trạng chỉ có thể dùng cuồng phong bão táp để hình dung.
Bọn họ sao có thể mới quen một tháng chứ, hơn mười năm trước anh đã biết cô, anh cũng không xoắn xuýt là một tháng hay mười mấy năm.
Cho dù bọn họ mới quen nhau một tháng, vậy thì thế nào?
Lần trước, Lâm Miểu Miểu làm anh khó chịu như vậy, bảo anh ở bên người phụ nữ khác, còn đề nghị ly hôn, lần này đây, cô khiến anh khó chịu, lại là nghi ngờ tình cảm của anh.
Chỉ vì thời gian dài ngắn, cho nên tình cảm của anh đáng bị nghi ngờ ư?
Tông Chính chủ động cúp điện thoại, sau đó đi đến công ty.
Bởi vì khí tràng(1) quét sạch khắp người anh, Giang Trạch gần như theo bản năng cẩn thận đề phòng, ngay cả đẩy cửa ra vào cũng nhẹ nhàng không một tiếng động, anh đem mấy phần văn kiện cần Tông Chính xem qua, đưa đến phòng làm việc của Tông Chính, sau đó giống như âm hồn nhanh chóng bay vèo đi.
Sau khi tan ca, Tông Chính vừa nghĩ tới phòng ngủ tối đen như mực, cũng chẳng muốn về nhà, rời khỏi Hồng Quế Nhai liền đi tới quán bar của Đỗ Thiếu Khiêm. Đỗ Thiếu Khiêm cùng những người khác đang ngồi vây một vòng, cùng mấy người phụ nữ xinh đẹp đang chơi trò dám nói hay dám làm (Truth or Dare)(2), Tông Chính một thân một mình ngồi một bên uống rượu giải sầu, trên bàn đã đặt hai chai rượu rỗng, ngửa cổ uống cạn một ly, không để ý lau sạch rượu dính bên môi. Anh lại rót cho mình một ly nữa, còn chưa uống, đã nghe thấy Cố Khải ở bên cạnh chen vào một câu: "Lâm Miểu Miểu lại đánh cậu ư? Còn chưa khiến cậu nằm bẹp trên giường à?"
Anh tặc tặc hai tiếng, chẳng những không an ủi, trái lại giễu cợt càng táo tợn hơn: "Có tiền đồ! Cậu có thể cho cánh đàn ông chúng tôi nở mày nở mặt được hay không?"
Mấy người bên cạnh ồn ào theo, mỗi người một câu nói chen vào.
"Sếp Tông, các em nơi này rất nhiều, cậu thích món nào? Rõ ràng người này cũng đang xem trò vui, còn bồi thêm một cậu, "Người bạo lực?" Anh quay sang đám phụ nữ bên cạnh, cất giọng hỏi, "Trong các anh đây ai bạo lực nhất?"
"Người chứ không phải đồ đạc, sếp Tông bây giờ cần một người dịu dàng đáng yêu đến vỗ về tâm hồn nhỏ bé bị thương của cậu ta. Em gái nào hi sinh một chút đây?"
Đỗ Thiếu Khiêm vung tay lên, không tức giận chút nào trách mắng: "Có gì ồn ào chứ?"Anh ngoảnh lại với bộ dáng một người từng trải nói, "Lấy kinh nghiệm của lão tử nói cho cậu biết, cậu mà ở đây uống rượu giải sầu, đánh rắm mà dùng, trực tiếp đi tìm Lâm Miểu Miểu đi!"
Tông Chính bỗng nhiên nện mạnh chén rượu lên bàn gỗ: "Ai nói tôi vì Lâm Miểu Miểu?"
Ánh mắt mọi người đồng loạt nhìn sang, Tông Chính hung hăng quét mắt nhìn một lượt, đứng dậy, đi thẳng luôn. Ra khỏi quán bar, anh đứng ở cửa, gió thổi một lúc, người tỉnh táo hơn rất nhiều, từ chối người phục vụ quán bar dìu, anh tựa vào trên tường ngoài quán barnhìn chằm chằm mặt trăng trong trẻo lạnh lùng đỉnh đầu, nhếch môi cười tự giễu.
Đúng như Đỗ Thiếu Khiêm nói, uống rượu giải sầu dùng cái rắm, đạo lý này anh biết rõ, nhưng lại uống cả đêm trong quán rượu như thường.
Anh móc điện thoại di động ra, nhìn chằm chằm một lúc, mới nhấn phím quay số nhanh.
Điện thoại kết nố