Tác giả: Bạc Hãn Khinh Y Thâu
Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342635
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2635 lượt.
đến để nhắc anh, đừng đến muộn đấy nhé."
Tay cầm bút của Tông Chính dừng lại một chút, Tông Nhan từng nhắc đến chuyện của Trương Vi mấy lần, anh biết cô bị thương, sắp trở về, tiếp nữa......
Hết rồi.
Lúc còn trẻ, có lẽ vì quá nhiều cái có, nhiều đến mức không cần phụ nữ và tình cảm, anh cũng không có nhiều thời gian tiêu phí bên phụ nữ như thế, theo sự tăng lên của tuổi tác, cả nhà bắt đầu quan tâm tới đối tượng qua lại của anh, thay vì để Lý Trân sắp đặt, anh thà chọn một người trong số những người quen biết, anh chọn Trương Vi.
Nếu mà ba năm trước Trương Vi không chia tay với anh, có lẽ bây giờ anh sẽ chiều theo ý cả nhà kết hôn cùng Trương Vi, sau đó cả đời cứ bình bình đạm đạm như vậy, một ngày nào đó, anh vào ở trong Thiên Hà Viên, sẽ nhớ tới bé gái từng thút thít trên cành cây ấy.
Khi đó, anh thấy cuộc sống như thế cũng không có gì không ổn, nhưng mà hôm nay, tâm tình của anh đã khác hoàn toàn, nếu như trước đây không chia tay với với Trương Vi, thì sẽ không đính hôn với Lâm Tư, Lâm Tư tự nhiên cũng sẽ không chết, mà Lâm Miểu Miểu cũng sẽ không quay về Z thị tìm anh.
Có thể cả đời này anh cũng sẽ không gặp lại cô.
Anh cười một tiếng, từ góc độ này mà nói, anh phải cảm ơn Trương Vi, còn có Lâm Tư
Quá khứ của anh và Trương Vi đã sớm đi vào quên lãng, nhưng có thể khẳng định, anh nợ Trương Vi, cho nên anh cũng không ngại xem cô như một người bạn bình thường.
Tiệc tẩy trần của Trương Vi, Tông Chính đáp ứng rất dứt khoát, Tông Nhan nhận được câu trả lời khẳng định của anh, nói địa chỉ một lần rồi rời đi.
Chú thích:
(1) 信誉: lòng tín nghĩa và danh dự.
(2) Dáng khí động: một đầu to tròn, một đầu nhọn, nhẵn. Đây là hình dáng tối ưuđể chế tạo các loại phương tiện di chuyển như: máy bay, ôtô, tàu cao tốc... nhằm đạt được các điều kiện như: lực cản của không khí thấp nhất, lực nâng của các luồng khí khi di chuyển với vận tốc cao...
(3) Đây là phiên âm tên tiếng Trung của Tông Chính ( 宗政: Zōng zhèng )
CÀNG GIÚP CÀNG RỐI
Tiệc tẩy trần được tổ chức tại nhà lớn của Trương gia ở Trường Nguyệt Loan, bởi vì sự tồn tại của Trường Nguyệt Loan, phần lớn mọi người trên đỉnh ngọn tháp mạ vàng của Z thị đều trở thành hàng xóm, mấy năm gần đây giá đất ở Trường Nguyệt Loan rất cao, người nào hễ có chút tiền, hẳn đều muốn sống ở đây, lân la sang nhà hàng xóm.
Màn đêm buông xuống, những ngọn đèn thủy tinh lung linh ở Trường Nguyệt Loan lại sáng lên lần nữa, khi Tông Chính đến, đủ loại xe nổi tiếng đã đậu chật ních trong nhà họ Trương, anh vừa đi vào đại sảnh tổ chức tiệc, Đỗ Thiếu Khiêm đã chỉnh tề đi tới.
"Cậu nghĩ gì thế?"
Tông Chính nhíu mày hỏi: "Nghĩ cái gì?"
Đỗ Thiếu Khiêm dùng ánh mắt ra hiệu Trương Vi đang trò chuyện cùng mấy vị phu nhân, Tông Chính nhìn Đỗ Thiếu Khiêm một cách kỳ lạ: "Tôi nghe nói nhà cậu đang tìm vợ cho cậu, cậu còn có lòng dạ quan tâm đến đời sống cảm tình của tôi cơ á?"
Đỗ Thiếu Khiêm chuyển ánh mắt, nhìn vào trên người Trương Vi duyên dáng yêu kiều, quan hệ giữa anh và Trương Vi cũng không tồi, chuẩn xác mà nói, quan hệ giữa anh và tất cả các người đẹp đều không tồi, cho dù Trương Vi rời khỏi Z thị ba năm, nhưng dịp lễ tết cũng có thăm hỏi theo lễ phép, bữa tiệc đã bắt đầu một lúc lâu, Trương Vi nói cười vui vẻ vội tới chào hỏi khách, Đỗ Thiếu Khiêm đợi một lúc lâu, mới tìm được cơ hội trò chuyện vài câu với Trương Vi.
Anh biết Trương Vi còn trước cả Tông Chính, Trương Vi theo đuổi Tông Chính ba năm, từ năm cô mười lăm tuổi đến khi mười tám tuổi, ở trong mắt Đỗ Thiếu Khiêm, có một dạo anh đã cảm thấy đau lòng cho cô gái này, được rồi, đây chính là bản tính của anh, không muốn nhìn mỹ nữ thương tâm khổ sở, sau đó anh theo đuổi Trương Vi, theo đuổi ba tháng, anh không theo đuổi được, trái lại để cho Tông Chính và Trương Vi thành đôi.
Đỗ Thiếu Khiêm vẫn canh cánh trong lòng chuyện này, cho nên năm đó anh nhìn trúng Lâm Miểu Miểu, nhưng Lâm Miểu Miểu lại tới tìm Tông Chính, trong lòng anh có cái gọi là ganh ghét.
Đỗ Thiếu Khiêm kín đáo hỏi: "Sau khi trở về có dự định gì không?"
Trương Vi cười tự giễu: "Còn có thể có dự tính gì, chỉ có thể tiếp nhận công ty, sau đó tìm một người đàn ông rồi lấy."
"Vậy em và......" Đỗ Thiếu Khiêm ngừng lại một lúc lâu, cũng không biết hỏi tiếp thế nào,những lời nói này chẳng khác nào xát muối lên ngực Trương Vi, huống chi sự việc đã qua đi lâu rồi.
Ngược lại Trương Vi không để ý gì chỉ cười: "Tông Chính? Em đã quên anh ấy lâu rồi, bây giờ chỉ xem như bạn bè thôi."
Đỗ Thiếu Khiêm trong lòng thở phào nhẹ nhõm, nụ cười càng thêm sáng lạn, anh không nhịn được thầm mắng mình lo vớ lo vẩn, năm đó Trương Vi chủ động lựa chọn rời đi, chắc là đã từ bỏ rồi.
Trương Vi nhấp ngụm rượu trong ly, làm như vô tình hỏi: "Lâm Miểu Miểu là người như thế nào?"
Đỗ Thiếu Khiêm ngơ ngác, Trương Vi nhún nhún vai: "Sao lại nhìn em như vậy? Tò mò một chút cũng không được sao?Trước đây mình không có được, cho nên hiếu kỳ xem anh ấy sẽ thích người phụ nữ như