Tác giả: Bạc Hãn Khinh Y Thâu
Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342551
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2551 lượt.
rất rõ, Tông Chính sẽ không đánh cô, nhiều lắm cũng chỉ ăn đậu hũ, cho nên cô luôn khống chế lực đánh, không khỏi có chút khoa trương, mới đánh mấy quyền, hình như lại đánh lên vết thương xanh tím tên cơ thể Tông Chính, Tông Chính cả người run lên, Lâm Miểu Miểu im lặng dừng tay, trong lòng không biết có cảm giác gì, giống như đánh vào tâm trạng con người càng thêm buồn bực hơn.
“Thả tôi xuống.”
“Vội gì? Vác thêm lúc nữa!”
Phần bụng mềm mại của Lâm Miểu Miểu đặt trên bờ vai rắn chắc của Tông Chính, cũng không hề thoải mái, nghe thấy lời ấy môi lại giật, đến cùng không còn gì để nói: “Đổi tư thế đi!”
Tông Chính nhanh chóng tiếp thu chấp nhận, đặt Lâm Miểu Miểu xuống đất, dự định đổi thành ôm ngang, hai chân Lâm Miểu Miểu vừa chạm đất, đã nhanh nhẹn lùi về sau hai bước, Tông Chính đưa tay vẫy, “Nhanh lại đây, tôi thử xem tư thế nào thuận tiện!”
Lâm Miểu Miểu nét mặt không thay đổi xoay người định đi, Tông Chính chân dài bước đến, hai bước đã đuổi kịp, kéo Lâm Miểu Miểu lại, còn bổ sung phê bình ba chữ: “Đồ bịp bợm!”
Lâm Miểu Miểu cố sức cũng không hất được tay Tông Chính, “Rốt cục anh muốn làm gì?”
“Ôm cô!”
Lâm Miểu Miểu đã bực lại không thể nói gì, mặc dù việc đánh nhau lần này là cô ra tay trước, nhưng cô cũng có muốn đánh với Tông Chính đâu, chẳng lẽ để anh ta ôm, Lâm Miểu Miểu nhẫn lại mấy giây, tìm lí do từ chối: “Tôi muốn đi tắm!”
Lâm Miểu Miểu vận hoạt động tốn sức ở câu lạc bộ Tuyết Vực mấy tiếng đồng hồ, cả người đầy mồ hôi, cô lại không quen tắm ở nhà tắm công cộng của câu lạc bộ, chịu đựng về đến nhà, nhưng vừa mới về đến nhà đã bị Tông Chính chặn lại, cô tuyệt đối có lý do tin tưởng, “ôm” mà Tông Chính nói, khẳng định không phải một hai phút có thể xong, sau khi ôm xong, với nhân phẩm của anh ta, chắc chắn lại muốn động tay động chân.
Lâm Miểu Miểu trong lòng bỗng nhiên không có sức lực, anh ta động tay động chân, sau đó hai người tiếp tục đánh, ngày qua ngày……, Lâm Miểu Miểu hối hận ruột xoắn lại, nếu sớm biết Tông Chính là người như vậy, cô tuyệt đối sẽ không kết hôn cho xong chuyện như vậy.
Lâm Miểu Miểu tỏ ý muốn đi tắm, Tông Chính rút tay về, cười hỏi: “Tôi giúp cô tắm?”
Lâm Miểu Miểu còn chìm đắm trong sự hối hận khôn cùng, quả thực không có tâm trạng đối chọi với Tông Chính, xoay người lên lầu.
Sau khi tắm xong, Lâm Miểu Miểu vừa ra khỏi phòng tắm, đã thấy Tông Chính nhàn nhã nằm trên giường cô, Lâm Miểu Miểu càng hối hận hơn, người này thật là âm hồn không tan a a a a! ! ! !
Tông Chính đang nhìn cô, ánh mắt nóng như bàn ủi, Lâm Miểu Miểu nét mặt không thay đổi sấy khô mái tóc, Tông Chính từ trên giường đứng dậy, động tác của anh mang theo sự biếng nhác, giọng nói lại rất trầm tĩnh: “Để tôi ôm một cái.”
Lâm Miểu Miểu như gặp phải địch lớn, lấy giọng nói nghiêm túc cứu vớt thế giới nói: “Tôi phải đi làm cơm tối!”
Tông Chính chăm chú nhìn cô cười, Lâm Miểu Miểu bị nụ cười của Tông Chính làm cho phát cáu, cô còn đang buồn bực Tông Chính cư nhiên không thể mặt dạn mày dày quấn lấy, Tông Chính cười mỉm hỏi: “Nấu cơm xong, ăn cơm, ăn cơm xong, rửa bát, rửa bát xong……, cô phải dọn vệ sinh đúng không? À, còn có thể giặt quần áo nữa.” Tông Chính nói đến đây, hình như còn than vãn, “đêm dài đằng đẵng……”
Lâm Miểu Miểu ngắm nụ cười xấu xa của Tông Chính, lặng thầm nghĩ, tại sao cô nhất định phải cho Tông Chính ôm nhỉ? Thiếu chút nữa đã bị lừa rồi!
Ăn cơm tối xong, Lâm Miểu Miểu bắt đầu cọ nồi rửa bát dọn dẹp phòng bếp, một lúc sau nhắc Tông Chính đứng ở cửa: “Mặt của anh ngày mai chắc gần khỏi, gọi quản gia của anh về được rồi.”
Tông Chính “ừ” một tiếng, bộ dạng lười biếng dựa vào cửa bếp, ánh mắt rơi trên người Lâm Miểu Miểu mặc tạp dề màu trắng, nháy mắt trong đầu phác họa bộ dáng Lâm Miểu Miểu mặc quần áo người hầu, nét nặt không thay đổi nấu cơm, Tông Chính bỗng cảm thấy nóng bừng.
Lâm Miểu Miểu bị ánh mắt xấc xược vô lối của anh, quấy rối làm cho trong lòng khó chịu, lúc cô rửa đồ ăn nấu cơm, anh ở cửa nhìn gần nửa tiếng đồng hồ, bây giờ còn nhìn nữa, anh ta rất nhàn rỗi đúng không?
Lâm Miểu Miểu chịu đựng một lúc, hỏi ra miệng, Tông Chính bộ dạng tươi cười suy ngẫm: “Đúng là rất rảnh rỗi.”
Lâm Miểu Miểu ở trong phòng bếp hết nhìn đông lại nhìn tây, phát hiện đã không còn việc gì để làm, chuẩn bị đi ra, Tông Chính đứng thẳng người, chắn ở cửa, cười tít mắt giang hai tay: “Tôi ôm cô đi qua.”
Lâm Miểu Miểu nhăn mặt nhìn anh, Tông Chính xắn tay áo sơ mi đến tận khuỷu tay, lộ ra cánh tay bắp thịt rắn chắc, âm thanh rõ ràng: “Cái này được gọi là súng đẻ ra chính quyền(1), Lâm Miểu Miểu, ý kiến trái ngược, chính để quyết định thắng bại!”
Lâm Miểu Miểu nhìn Tông Chính nóng nòng muốn thử, càng thêm càng thêm hối hận, chẳng lẽ lại phải đánh? Cô lại không có khuynh hướng bạo lực, đối phương còn là nạn nhân, thật là chịu đủ rồi, Lâm Miểu Miểu do dự, nếu không ôm thì ôm?
Tông Chính thấy Lâm Miểu Miểu như cũ không nhúc nhích gì, đi đến trước mặt cô, ôm ngang cô lên, Lâm Miểu Miểu ngửa đầu nhìn mặt anh cúi xuống, Tông Chính khẽ cười, dườ