Tác giả: Bạc Hãn Khinh Y Thâu
Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342544
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2544 lượt.
Miểu Miểu quay đầu, bên cạnh không biết lúc nào có một người đàn ông trẻ khoảng hơn 20 tuổi, nhìn thấy Lâm Miểu Miểu quay lại, người đàn ông trẻ nở nụ cười ôn hòa nhã nhặn với cô, “Xin chào, tôi tên Lý Minh.”
Mặc dù bị người khác đột ngột làm phiền, nhưng ấn tượng đầu tiên Lý Minh cho Lâm Miểu Miểu lại là khiêm tốn, nhã nhặn, lễ độ. Giống như trong một bài thơ cổ đã miêu tả, quân tử khiêm tốn, ôn nhuận như ngọc.
Nhất cử nhất động của Lý Minh đều mang theo sự hòa nhã, Lâm Miểu Miểu im lặng vài giây, mới nhàn nhạt đáp: “Lâm Miểu Miểu.”
Nhận thấy thái độ xa cách của Lâm Miểu Miểu, Lý Minh cũng không hỏi nhiều, mà mỉm cười kể câu chuyện thời trẻ của hai ông bà kia.
Lâm Miểu Miểu lặng im nghe một lúc, không nhịn được cảm khái một câu: “Thế giới này, người thật sự có thể bạch đầu giai lão còn lại bao nhiêu?” Chí ít, bên cạnh cô chưa từng có, cô tin thế giới này có một loại tình cảm gọi là “đầu bạc cũng không rời xa”, chỉ là bản thân gần như không có cách nào gặp được.
Vẻ mặt Lý Minh ngưng lại: “Trên đời, mặc dù người bên nhau hạnh phúc đến già không phải chỗ nào cũng có, nhưng cũng không ít, ……, cô dường như không tin vào tình yêu?”
Tình yêu? Nếu là tình yêu giữa Lâm Thế Quần và Lý Yên, Cố Dung, vậy Lâm Miểu Miểu chưa từng tin tưởng, tình yêu là cái gì? Trong lòng Lâm Miểu Miểu 21 tuổi, bên trong tình yêu xa vời so với hai chữ đơn giản kia, còn yếu ớt mệt mỏi hơn.
Lâm Miểu Miểu không tiếp tục chủ đề này nữa, gật đầu với Lý Minh, tiếp tục việc chạy bộ của mình, sau đó Lâm Miểu Miểu phát hiện, Lý Minh đứng ở phía sau cô cách mấy mét, cũng bắt đầu chạy bộ, Lâm Miểu Miểu quay đầy nhìn một cái, cũng không thèm để ý nữa.
Sau khi Lâm Miểu Miểu kết thúc thể dục buổi sáng thì trở lại hoa viên Thế Kỷ, vừa vào nhà đã thấy Tông Chính sắc mặt u ám ngồi trong phòng khách, giọng nói lạnh lùng chất vấn: “Đi đâu?”
“Thể dục buổi sáng.” Lâm Miểu Miểu nhìn thời gian, mới hơn 7 giờ sáng, Tông Chính cư nhiên lại dời giường.
Sắc mặt Tông Chính dịu đi: “Nhanh đi nấu cơm, tôi đói rồi!”
Huần luyện viên Lâm
Ánh ban mai buổi sáng từ cửa sổ sát đất chiếu vào trong phòng khách, tâm trạng tốt mới có của Lâm Miểu Miểu, bởi vì Tông Chính, chẳng còn lại bao nhiêu. Người này ngoại trừ lúc ngủ có vẻ điềm tĩnh vô hại, những lúc khác đều cực kì đáng ghét, nhất là khi nghĩ ra đủ mọi chiêu, sai khiến Lâm Miểu Miểu, chẳng qua là mỗi lần Lâm Miểu Miểu bị Tông Chính gọi tới gọi lui, áy náy trong lòng cũng vơi bớt đi, Lâm Miểu Miểu âm thầm suy nghĩ, phương thức trả nợ này cũng tốt, nhưng……., cứ nghe lại cảm thấy tức giận!
Tông Chính ăn sáng xong, lại sai Lâm Miểu Miểu, “Phải bôi thuốc rồi!”
Lâm Miểu Miểu vừa mới đặt bát vào máy rửa bát, nghe vậy đành phải rửa tay đi lên lầu lấy rượu thuốc, Tông Chính vắt hai chân, hết sức thoái mái ngồi ở sô pha xem tin tức kinh tế tài chính.
Lúc chờ Lâm Miểu Miểu mang thuốc tới, khóe môi Tông Chính ngậm cười, bắt đầu cởi quần áo của mình, anh cởi rất chậm, nhìn có một loại khí chất ưu nhã cảnh đẹp ý vui, chỉ là cảnh đẹp ý vui này rất nhanh đã bị những vết bầm tím trên khắp người anh phá hủy hơn phân nửa.
Tông Chính chỉ chỉ vết bầm mới có thêm trên người mình, hất mày châm biếm, “Lâm Miểu Miểu, cô thật sự đến để đền bù cho tôi ư?”
Tông Chính dùng sức kéo Lâm Miểu Miểu về phía mình, Lâm Miểu Miểu phản ứng cực nhanh thúc vào bụng của Tông Chính, phẫn nộ trừng mắt với anh. Tông Chính khẽ cười một tiếng, lấy tay khác đè sau gáy Lâm Miểu Miểu, ấn đầu Lâm Miểu Miểu xuống, rất nhanh hôn một cái lên môi của Lâm Miểu Miểu, sau đó buông Lâm Miểu Miểu ra.
Lâm Miểu Miểu lùi sau hai bước, lại lạnh lùng trừng Tông Chính, Tông Chính không để ý ánh mắt của Lâm Miểu Miểu cười lên, thậm chí còn rất ý vị sờ sờ môi, ngọn băng trong mắt Lâm Miểu Miểu lóe lên, cắn môi, lao tới.
Đấm Tông Chính một đấm cộng thêm đá hai cái, tâm trạng Lâm Miểu Miểu cũng không chỗ nào dễ chịu, ngực của cô bị Tông Chính sờ xoạng, Lâm Miểu Miểu thầm hối hận, cô không am hiểu cách đánh áp sát, vì sao nhất định phải xông nên vật lộn với Tông Chính? Tông Chính bị đánh, nhưng cô bị đùa bỡn, kết quả cuối cùng này nên xem là ai thắng đây?
Cách đánh nhau của một người đàn ông có thể phản ánh rõ ràng trực tiếp tính cách của người đó, kiên nhẫn của Tông Chính, càng áp chế càng dũng cảm xông lên, sự mạnh mẽ ngoan cố vì đạt được mục đích này, cũng lưu lại ấn tượng cực kì sâu cho Lâm Miểu Miểu, anh là một người đàn ông giống như ánh mặt trời rực rỡ, ngay cả tùy tiện đánh nhau cũng lộ ra vẻ đường đường chính chính khí thế ép người, đồng thời giữ vững gianh giới của chính mình, cho dù bị cô đạp xuống giường hết lần này đến lần khác, cũng chưa từng đánh cô.
Lâm Miểu Miểu về phòng chỉnh lại quần áo, ở trong lòng lại bổ xung một câu, cho dù anh ta không đánh cô, nhưng ngực lại có mấy vết tay,……, lẽ nào cô thật sự phải đánh anh ta nằm viện? Lần đầu tiên Lâm Miểu Miểu cảm thấy đánh nhau cũng rất phiền phức, Tông Chính chắc không thể an phận rồi?
Lúc cơm trưa, Tông