Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhà Có Sư Tử Hà Đông

Nhà Có Sư Tử Hà Đông

Tác giả: Bạc Hãn Khinh Y Thâu

Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015

Lượt xem: 1342644

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2644 lượt.

nghiêng trên giường, vì dây lưng lỏng lẻo, để lộ khuôn ngực màu lúa mạch, Lâm Miểu Miểu cúi đầu nhìn ngực mình, lại liếc mắt nhìn cơ ngực của anh, mặt không chút thay đổi đi tới, vươn bàn tay nhỏ bé trắng nõn đặt lên ngực anh, cào mạnh hai cái, thấy da anh đỏ lên, cô mới vừa lòng.
Cô vừa muốn rút tay về, tay đã bị Tông Chính ấn chặt vào ngực mình, anh chống tay dậy, đang định kéo cô lên giường, thì bụng dưới đã bị đầu gối của Lâm Miểu Miểu thúc vào.
Tông Chính hơi nhíu mày, nắm cái tay đang giãy giụa không buông: "Sờ xong muốn đi luôn?"
Lâm Miểu Miểu nghiêm túc trả lời: "Tôi không sờ, tôi chỉ đáp trả anh! Anh làm ngực tôi đỏ hết cả......."
"Thật sao? Để tôi xem."
Lâm Miểu Miểu: "......" Mới vừa rồi rõ ràng từ chối rồi, anh lại như thế này. Cô đẩy anh ra, bị anh hôn kịch liệt như vậy, giọng nói của cô mềm mại đến chính cô cũng không phát hiện, chỉ hơi nhỏ nhẹ, đã ngọt như kẹo đường vậy.
"Tông Chính, tôi không thoải mái, ngủ đi được không?"
Tông Chính liếc nhìn cô: "Em tính mỗi tối đều nói một câu y như đúc để đẩy tôi đi?" Đuổi anh đi dễ thế sao? Anh lạnh lùng liếc nhìn cô, đưa ra điều kiện của mình: "Em hôn tôi một cái, thì sẽ đi ngủ."
Lâm Miểu Miểu chăm chú nhìn anh, vẻ mặt anh vẫn âm trầm như trước, cô nghển cổ, vừa muốn hôn môi anh, bất thình lình anh ôm cô lăn một vòng, hai người đảo ngược vị trí, đèn phòng ngủ không sáng lắm, anh nằm thẳng trên giường, trên mặt nửa sáng nửa tối, con ngươi đen vừa sâu vừa sáng, tựa như thứ ánh sáng mịt mù, sống mũi anh rất cao, đường nét khuôn mặt như được cắt gọt, dưới ánh đèn mờ tối, thêm vẻ khôi ngô tuấn tú dịu dàng lại bức bách.
Đai áo choàng tắm tuột ra từ lâu, khuôn ngực trần của anh bày ra trước mặt cô, làn da lúa mạch dưới lòng bàn tay cô, vô cùng nóng, đầy cảm xúc.
Lâm Miểu Miểu ấn môi mình lên môi anh, dù cho không có yêu cầu của anh, cô cũng muốn hôn anh.
Sáng hôm sau, ăn sáng xong, Tông Chính đang thắt cà vạt, nhìn thấy Lâm Miểu Miểu bộ dạng lười biếng đứng ở cửa sổ sát đất phòng khách, đi tới, nhét cà vạt thắt được một nửa vào trong tay cô.
Chuyện nhỏ râu ria này, Lâm Miểu Miểu cũng không để ý, cô nhìn anh, nhón đầu ngón chân thắt vào cho anh, sau khi thắt xong, cô chỉnh lại chiều dài, vừa ngẩng lên, đã bị anh hôn, nụ hôn ngắn ngủi, nhưng lại khiến cô cảm thấy rất ấm áp.
Cô ngồi một bên nhìn anh mặc áo vét, dáng người chuẩn bọc trong bộ tây trang thủ công màu sẫm, cổ áo cài một cái kim bằng đá quý, đẹp như một lưỡi dao sắc bén, anh giơ cánh tay lên, cài cúc áo hột xoàn và cây kim trang trí, ngoắc ngoắc đầu ngón tay với cô, ý bảo cô cài giúp anh.
Hình như Tông Chính rất thích sai bảo cô, nhất là sai cô phục vụ anh ta, từ sau khi chị Chu trở lại, cô không cần mua đồ ăn dọn dẹp vệ sinh nấu cơm giặt giũ, phạm vi Tông Chính sai khiến nhanh chóng biến mất, chỉ khi bôi thuốc còn có thể sai cô, bây giờ hình như anh ta lại tìm ra được việc làm mới.
Tâm trạng anh hôm nay dường như rất tốt, chờ sau khi cô ngoan ngoãn giúp anh cài xong cúc tay áo, anh liền cúi đầu hôn một cái nữa lên môi cô, tiếp đó kéo tay cô đi ra cửa, Lâm Miểu Miểu rất ngạc nhiên: "Đi đâu?"
"Theo tôi đi làm."
Lâm Miểu Miểu không nói gì nhìn chằm chằm vào sau gáy anh nói: "Mẹ anh bảo tôi sáng đến Thiên Hà Viên."
"......Ờ."
Chờ sau khi anh đi, Lâm Miểu Miểu quay vào phòng khách, tay bất giác xoa nhẹ lên môi, nở nụ cười nhàn nhạt.
Trở về phòng dọn dẹp sạch sẽ, cô đi đến Trường Nguyệt Loan, vừa vào cửa đã nhìn thấy Lý Trân và Khưu Thục Thanh ngồi trên ghế sô pha, trông thấy cô, Khưu Thục Thanh cười híp mắt vẫy tay với cô.
"Tuy rằng con ở nước Y 10 năm, nhưng dẫu sao Z thị mới là nhà con, về sau con có dự định gì không?"
Vẻ mặt Lâm Miểu Miểu ngưng lại, cô thật sự không có nghĩ tới chuyện sau này, kế hoạch trước đây là sau khi kết hôn ở lại khoảng hai tháng, rồi quay lại nước Y, cho đến khi hết một năm, nhưng giờ......
Cô im lặng hai giây rồi trả lời: "Thuận theo tự nhiên thôi ạ."
Quan niệm sống của cô là thuận theo tự nhiên, lúc tám tuổi sau khi được Phác Hoằng Hi mang về đạo quán, cô thuận theo tự nhiên học Taekwondo, hơn mười năm sau đó vẫn giữ thái độ như vậy, thuận theo tự nhiên, không hăng hái tiến sâu, cũng sẽ không giận trời trách người.
"Vậy con còn thi đấu không?" Khưu Thục Thanh vốn định nói gần nói xa một chút, nhưng trước giờ bà không thích quanh co lòng vòng, Lâm Miểu Miểu cũng không phải người quanh co, cô thẳng thắn nói ra.
"Hẳn sẽ không đấu nữa ạ." Cô chẳng phải người tích cực, sau khi giành được giải quán quân, cũng thấy dễ ăn nói với Phác Hoằngng Hi, hơn một năm nay cô gần như ở trong giai đoạn nửa giải nghệ, tuy rằng vẫn làm huấn luyện viên ở đạo quán như trước, nhưng không hề tham gia thêm bất kỳ trận đấu nào, hầu hết thời gian đều dành cho việc chụp hình.
Khưu Thục Thanh lấy được đáp án vừa ý, hiển nhiên thấy Lâm Miểu Miểu càng thuận mắt, sau khi Lâm gia đề cập đến chuyện hôn nhân, Tông gia từ trên xuống dưới cũng không để tâm lắm, Khưu Thục Thanh ép Tông Chính đi gặp đối phương, cũng chỉ muốn dùng cách