XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhà Tù Nóng Bỏng: Tổng Giám Đốc Tha Cho Tôi Đi

Nhà Tù Nóng Bỏng: Tổng Giám Đốc Tha Cho Tôi Đi

Tác giả: Ái Tình Hoa Viên

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1342590

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2590 lượt.

au đó không nhanh không chậm tiếp điện thoại.
Phàm Ngự đem điện thoại đặt ở bên tai, làm cho người ta cảm giác, là cực độ mệt mỏi, giống như là báo nhỏ lười biếng. Thanh âm trầm thấp khàn khàn nói.
"A lô, bà xã."
"Cái gì? Lệ Lệ lăn từ trên lầu xuống, ở bệnh viện?" Phàm Ngự cố ý phóng đại âm lượng, gương mặt kinh ngạc.
Lạc Trạch vừa nghe không ngồi yên, vội vàng đoạt lấy điện thoại di động. 3e Thanh âm cực kỳ tức giận hô.
"Cô mới vừa nói cái gì?"
Bên đầu kia điện thoại, tiếng khóc nghẹn ngào của An Tuyết Thần truyền đến.
"Hu hu, Lệ Lệ, chính cậu ấy không có chú ý, từ trên lầu té xuống, hiện tại chúng tôi ở bệnh viện của tiểu Ngự. 80 Nói là xuất huyết lớn, huhu" An Tuyết Thần giả bộ giống như thật.
Lạc Trạch cảm giác có một quả bom hẹn giờ nổ tung ở bên trong lòng của mình. d Nghe cô té xuống từ trên lầu, sắc mặt của Lạc Trạch nhất thời thay đổi trắng bệch, xanh mét. Tay anh nắm điện thoại đều run rẩy, đôi mắt chim ưng trong nháy mắt chuyển đỏ máu. Thanh âm cực độ lạnh lẽo âm chí. Anh trở nên không lý trí, kích động giận hô.
"Mẹ kiếp, đi bệnh viện. f Mau."
Phàm Ngự nhíu mày, sau đó thanh âm âm lãnh nói.
"Đi bệnh viện tớ."
Xe giống như một hạt bụi bặm, bụi bay đi. Giống như tiến về phía bệnh viện.
Đến bệnh viện, Lạc Trạch tựa như điên vọt vào bệnh viện. Lạc Trạch xuống xe, nhìn bóng lưng Lạc Trạch kinh hoảng, khóe miệng khẽ giơ lên. Quả nhiên, Phàm Ngự có thể là Chúa Tể tất cả đàn ông. Anh sửa sang lại cổ áo của mình một chút, sau đó sải bước tiêu sái đi vào bệnh viện, mang trên mặt biểu lộ nặng nề.
Lạc Trạch một hơi chạy đến phòng cấp cứu, đã nhìn thấy An Tuyết Thần đứng ở cửa, mắt đều đỏ, ở chỗ này ấp úng. An Tuyết Thần nhìn thấy mặt Lạc Trạch mất hồn. 50 Đi về phía anh.
Lạc Trạch nhìn đèn đỏ trên cửa sáng lên, tim của anh giờ phút này giống như bị cái gì móc rỗng. ce Ấy chính là vô lực, cảm giác thứ gì từ lồng ngực của mình chạy mất. Không đợi thoảng qua thần, liền bị An Tuyết Thần cho
Khuôn mặt An Tuyết Thần tức giận đi tới, bốp ——
Một âm thanh bạt tai thanh thúy vang dội vang lên trên gương mặt tuấn tú của Lạc Trạch. 10 Lạc Trạch đần độn nhìn An Tuyết Thần, chỉ nghe thấy An Tuyết Thần trách mắng.
"Lạc Trạch, đều là anh, anh biết rõ Lệ Lệ yêu anh, bình thường anh không đối tốt với cậu ấy. Coi cậu ấy như người tình nuôi nhốt, tôi sớm đã nói qua, anh không yêu cậu ấy thì để cậu ấy rời đi. Anh không nghe, hiện tại thì tốt rồi. a Như ý nguyện của anh, hiện tại Lệ Lệ đang nằm ở bên trong. 73 Huhu" An Tuyết Thần nói xong liền khóc. Phàm Ngự chạy tới thấy thế, hơi sững sờ, anh thế nào không biết tình cảm đùa giỡn còn có như vậy. 3c Nhìn bà xã khóc, trong lòng đau lòng. Liền vội vàng tiến lên trấn an nói.
"Bà xã, em chớ khóc, không tốt đối với em bé. a9 Lệ Lệ sẽ không có chuyện gì đâu? Ừ" Phàm Ngự kéo An Tuyết Thần an ủi.
Lạc Trạch từ từ phản ứng kịp, cũng tiêu hóa một phen lời nói mới vừa rồi của An Tuyết Thần, là bởi vì anh?
"Cô nói cái gì? Cái gì là bởi vì tôi? Tôi không có làm cái gì?" Lạc Trạch nhìn đôi mắt đỏ của An Tuyết Thần nói. f Giờ phút này anh cỡ nào muốn vọt vào, ở bên người cô, nhưng còn ý chí nói cho anh biết không thể làm như vậy.
An Tuyết Thần từ trong ngực Phàm Ngự ra ngoài, tâm tình hiển nhiên không có kích động vừa rồi. 38 Cô nhìn Lạc Trạch, trên mặt tràn đầy sầu bi.
"Tối hôm qua, tôi cùng cậu ấy nói chuyện phiếm, liền hàn huyên tới anh, cậu ấy nói, trong thời gian năm năm chung sống với anh, cậu ấy từ từ lệ thuộc vào anh, anh đi vào trong lòng của cậu ấy. Cậu ấy chịu đựng anh và cô gái khác làm loạn, bởi vì cậu ấy nói chính cậu ấy cũng là người tình bị giam cầm, cho nên đối mặt với anh cậu ấy đều sẽ nhịn, năm năm, cậu ấy đem mình thành lạnh lùng, bắt đầu học làm bộ như chuyện gì cũng không có, đối mặt một ít chuyện phải nhẫn nại, duy trì tỉnh táo. Nhưng cậu ấy lựa chọn rời đi, anh lại bắt cậu ấy trở lại. Thậm chí phá con của anh, cậu ấy thật không biết đi con đường nào, cậu ấy sợ em bé không có gia đình hoàn chỉnh, sợ không có ba, càng sợ không có mẹ. 8 Huhu"
An Tuyết Thần vẫn chưa nói hết, cũng đã khóc không ra tiếng, nói xong sẽ khóc.
Lạc Trạch đần độn nghe An Tuyết Thần nói, nghe những lời kia đều là lời trong lòng Giang Lệ Lệ. da Anh sững sờ, anh vẫn cho là cô muốn rời khỏi mình, cô ghét mình. 4c Thật không biết mình năm năm đã ở trong lòng cô. 0 Càng không biết cô rời đi là vì trốn tránh tình cảm của mình. Lạc Trạch nhìn An Tuyết Thần, nhưng đôi tay đặt ở hai bên quần đã sớm nắm quyền. Mạch máu trên mu bàn tay có thể thấy rõ, tùy thời tùy khắc cũng sẽ muốn nổ tung lên. Gương mặt tuấn tú phóng đãng không kiềm chế được, tràn đầy hối hận cùng cái loại vẻ mặt khủng hoảng sợ bỏ lỡ.
An Tuyết Thần khụt khịt cái mũi nói tiếp.
"Tối hôm qua không phải anh gọi điện thoại sao? Nửa đêm tôi liền nói cho cậu ấy biết. 4 Cậu ấy chỉ ừ một tiếng. Sau đó tôi ngủ thiếp đi, không biết, không biết, không biết, Lệ Lệ lo lắng cho anh, nhưng sợ đánh thức tôi, cầm điện thoại ra ngoài phòng, cậu ấy chưa quen thuộc kết cấu nhà tôi, tôi