Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhà Tù Nóng Bỏng: Tổng Giám Đốc Tha Cho Tôi Đi

Nhà Tù Nóng Bỏng: Tổng Giám Đốc Tha Cho Tôi Đi

Tác giả: Ái Tình Hoa Viên

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1342589

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2589 lượt.

ời. Là vô cùng vui mà khóc sao? Cô thật rất thỏa mãn. Bị một hạnh phúc đột nhiên tới vây quanh.
Giang Lệ Lệ lấy điện thoại ra, gọi cho An Tuyết Thần.
Phòng ngoài, An Tuyết Thần cúi đầu nhìn qua điện thoại một cái, sau đó nhận.
"A lô."
"Này, huhu, Tuyết Thần, khi nào thì tớ có thể đi ra ngoài." Giang Lệ Lệ ở điện thoại đầu kia dùng thanh âm nghẹn ngào khàn khàn nói, vừa nghe liền nghe ra đang khóc.
An Tuyết Thần liếc Lạc Trạch một bên chán chường. ce Sau đó nói.
"Tùy cậu, cúp" Cô cũng không biết hiện tại đi ra ngoài sẽ là hậu quả gì, bởi vì chuyện hoàn toàn thoát khỏi tầm kiểm soát.
Giang Lệ Lệ nhìn điện thoại ngủm, cô có chút buồn bực, rốt cuộc muốn hay không muốn đi ra, chỉ là bây giờ cô rất muốn đi ra ngoài. Quyết định đi ra ngoài.
"Cái đó, Viện trưởng Trương, tôi muốn đi ra ngoài." Giang Lệ Lệ nhìn mấy tên bác sỹ nói.
"Giang tiểu thư, như vậy, có thể hay không, chờ chúng tôi đều đi ra ngoài, chính ngài xuất hiện đây?" Gương mặt Viện trưởng Trương có vẻ khó xử. Ông nhìn bộ dạng mới vừa rồi của Lạc Trạch, thật sợ tai họa vô tội.
Giang Lệ Lệ biết bọn họ đang lo lắng cái gì, chính cô cũng sợ. Cô gật đầu một cái.
"Có thể"
"Chúng ta đi thôi, thời điểm đi ra chạy nhanh lên một chút, chạy không nhanh, tự động giải quyết." Viện trưởng Trương dặn dò giống như đang qua Quỷ Môn quan.
Phòng ngoài, An Tuyết Thần chọc chọc Phàm Ngự, sau đó cố ý thuận thế nằm ở trong ngực anh, để cho người khác cho là mệt chết đi. eb An Tuyết Thần nằm ở trong ngực Phàm Ngự, hướng về phía lỗ tai của anh nói.
"Em đoán chừng một lát nữa, bọn họ sẽ đi ra khỏi đó, anh nhìn Lạc Trạch có thể nổi giận hay không. Một hồi có người đi ra, anh đi ngăn Lạc Trạch, em sợ anh ta sẽ xốc bệnh viện."
Phàm Ngự vỗ vỗ sau lưng của An Tuyết Thần, ý thức là đồng ý cô, thật ra thì anh thật đúng là không biết Lạc Trạch – người anh em của mình sẽ làm như thế nào, cái này anh không biết.
Lúc này cửa giải phẫu giống như muốn mở ra, Phàm Ngự sải bước giữ chặt bả vai Lạc Trạch. Viện trưởng Trương thấy thế, mở cửa chính ra liền cùng mấy tên bác sĩ nữ chạy ra ngoài.
An Tuyết Thần một bên giật giật khóe miệng, nhìn hai người Phàm Ngự cùng Lạc Trạch.
Trong khoảng thời gian ngắn Lạc Trạch không có kịp phản ứng, nhưng nhìn thấy mấy tên bác sỹ chạy đi anh mới phản ứng kịp, cô sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu. 8 Thanh âm của Lạc Trạch âm chí hung ác lệ chí cực.
"Ngự, cậu CMN buông tôi ra." Lạc Trạch dữ tợn, liền tách Phàm Ngự ra. Anh vừa định vọt vào, đã nhìn thấy Giang Lệ Lệ bình thường đi ra. Lạc Trạch nhất thời mắt lạnh, gương mặt kinh ngạc. Lúc này, An Tuyết Thần lôi kéo Phàm Ngự trạm ở một bên, nhìn hai người.
Giang Lệ Lệ ngẩng đầu lên, đã nhìn thấy khuôn mặt kinh ngạc của Lạc Trạch. Lạc Trạch canh chừng vẻ mặt cô, xông tới, đem cô kéo thật chặt.
"Thật tốt quá, em không có việc gì, em không có việc gì, may mà em không có việc gì, nếu không, anh nhất định sẽ đau lòng đến chết. Lệ Lệ, Lệ Lệ" Lạc Trạch ôm Giang Lệ Lệ một mực gọi tên của cô, chỉ sợ cô sẽ biến mất vậy.
Trong lòng Giang Lệ Lệ một hồi kích động, cô cũng ôm Lạc Trạch, sau đó thanh âm nghẹn ngào.
"Ừ, em không sao, em không có chuyện gì."
An Tuyết Thần cùng Phàm Ngự liếc mắt nhìn đối phương, sau đó lo lắng nhìn hai người này thâm tình ôm nhau.
Quả nhiên, Lạc Trạch ôm Giang Lệ Lệ không tới thời gian hai phút, toàn thân anh cũng tản ra hơi thở lạnh lẽo âm chí. Gương mặt tuấn tú lo âu và vui vẻ trong nháy mắt trở nên vô cùng âm mai.
Giang Lệ Lệ bị ôm vào trong ngực Lạc Trạch, thân thể rõ ràng run lên, cứng đờ. d Cô rõ ràng cảm thấy trên người Lạc Trạch phun ra hơi thở nguy hiểm khát máu lãnh lẽo. Cuồn cuộn mà đến, đâm vào từng cái lỗ chân lông của Giang Lệ Lệ, vốn là ấm áp vô lực ôm bỗng thành âm lãnh chí cực.
An Tuyết Thần cảm thấy hơi thở âm lãnh trên người Lạc Trạch, không khỏi hướng chui mấy phần vào trong ngực Phàm Ngự. Phàm Ngự ôm An Tuyết Thần híp mắt nhìn hai người, anh biết Lạc Trạch thật tức giận. Tức giận trên người cậu ấy đã liên lụy những người khác.
Sau lưng Giang Lệ Lệ cũng toát mồ hôi, mồ hôi hột rõ ràng rất nhiều trên trán cùng trên chóp mũi, cô nuốt nước miếng một cái. Âm thanh run rẩy hô.
"Trạch, anh, anh không sao chớ" Giọng điệu của Giang Lệ Lệ rất cẩn thận, thử hỏi.
Lạc Trạch buông cô ra, gương mặt vốn căng cứng, khóe miệng từ từ nâng lên nụ cười tà tứ làm người ta hãi hùng khiếp vía.
"Không có việc gì, em bé không có sao chứ." Lạc Trạch nói cực kỳ dịu dàng. Căn bản là nghe không ra anh đang tức giận, nhưng khuôn mặt kia cười so với tức giận, còn phải khiếp người, còn phải dọa người.
Buồng tim của Giang Lệ Lệ cũng sắp nhảy đến cổ họng rồi, cô nuốt nước miếng một cái, sau đó âm thanh run rẩy không thôi.
"Không có, không có việc gì."
Lạc Trạch nghe xong, sắc mặt ngay sau đó liền âm mai, anh nhìn cô gái để cho mình vừa yêu vừa hận. 7d CMN, lại dám lừa gạt anh, trình diễn kịch nháo này. Anh rất tức giận.
Buồng tim của Giang Lệ Lệ đã lên cổ họng rồi, cô nhìn hai vợ chồng một bên, Giang Lệ Lệ giốn