Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhà Tù Nóng Bỏng: Tổng Giám Đốc Tha Cho Tôi Đi

Nhà Tù Nóng Bỏng: Tổng Giám Đốc Tha Cho Tôi Đi

Tác giả: Ái Tình Hoa Viên

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1342592

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2592 lượt.

đoán chừng nhất thời là dựa theo lộ trình nhà anh, ai biết, cậu ấy, cậu ấy cũng không cẩn thận từ trên lầu té xuống. Huhu tôi nghe thấy động tĩnh vội vàng đi ra ngoài nhìn, đã nhìn thấy Lệ Lệ ôm bụng kêu đau, máu tươi từ giữa hai chân chảy xuống, tôi vội vàng bảo tài xế đưa chúng tôi tới bệnh viện."
Trong lòng Lạc Trạch nhất thời sôi trào lên. 3Anh có chút vui mừng, cô đang lo lắng cho mình, nhưng hiện tại anh càng hận chính mình tại sao gọi điện thoại, để cho cô lo lắng, anh hiện tại sợ sẽ mất đi cô. Cái loại cảm giác chạy mất đó tập kích từng tế bào trong thân thể anh.
An Tuyết Thần nhìn nét mặt Lạc Trạch khổ sở tự thẹn, lại nói tiếp. Cái này gọi là rèn sắt khi còn nóng.
"Anh biết không? Khi được đẩy vào phòng giải phẩu, anh biết cậu ấy còn nói cái gì không?"
Đôi mắt Lạc Trạch trở nên ửng hồng, nước mắt suýt nữa thì rớt xuống, một đôi mắt chim ưng sắc bén tràn đầy sợ hãi cùng sương mù.
"Cậu ấy nói, cậu ấy nói, đừng nói cho anh, sợ sẽ ảnh hưởng đến anh. cb Cậu ấy bắt được tay tôi nói như vậy. a Lệ Lệ, tôi thương Lệ Lệ. A Huhu huhu" An Tuyết Thần nói qua liền nhào vào trong ngực Phàm Ngự.
Phàm Ngự vòng quanh bà xã của mình, nhìn trở về chỗ, ngay cả khóe mắt anh cũng có chút co quắp. Anh bây giờ là thật lòng thua ở dưới quần của cô, cô vợ của anh, anh dám cam đoan, toàn thế giới cũng chỉ có nhà Phàm Ngự mới có.
Lạc Trạch vô lực dựa vào vách tường, từ từ tuột xuống, ngồi xổm xuống mặt đất, một đôi tay vô lực lôi kéo tóc của mình, rốt cuộc khi nghe thấy câu nói sau cùng của An Tuyết Thần, anh hoàn toàn hỏng mất, nước mắt theo khuôn mặt tuyệt mỹ lặng lẽ chảy xuống, rơi trên sàn nhà lạnh buốt, cũng trong nháy mắt này, anh biết rồi, anh yêu Giang Lệ Lệ, hơn nữa còn là yêu. 8 Đã tan ra tiến vào cốt tủy của anh.
An Tuyết Thần nhìn Lạc Trạch khổ sở không chịu nổi, cô có chút áy náy, cô nhìn ông xã của mình, trong mắt tất cả đều là áy náy. Phàm Ngự nhìn An Tuyết Thần cho một yên tâm, vẻ mặt không có chuyện gì.
Lúc này, cửa phòng giải phẩu bị mở ra, đi ra là một gã bác sỹ khoa phụ sản từ nước ngoài trở về, cùng viện trưởng Trương.
An Tuyết Thần nhìn Lạc Trạch ngồi yên một chỗ, vội vàng nói.
"Viện trưởng Trương, ông đi ra, như thế nào?" Giọng nói của An Tuyết Thần cực kỳ nóng nảy.
Lạc Trạch lúc này cũng chán chường ngẩng đầu lên, đứng thẳng lên, liền chạy thẳng tới chỗ viện trưởng Trương. e Viện trưởng Trương thấy trái tim cũng nhảy không ngừng. fc Viện trưởng Trương vội vàng dùng ánh mắt như cầu cứu ông chủ Phàm Ngự của mình. Phàm Ngự đương nhiên nhận được. b Tiến lên một bước kéo Lạc Trạch.
Lạc Trạch đẩy Phàm Ngự ra, chạy thẳng tới chỗ Viện trưởng Trương, kéo cổ áo của ông, một đôi mắt đã trở nên đỏ thẫm, chưa bao giờ từng thấy anh khóc, hôm nay vì cô gái có tình cảm chân thành mà khóc rồi.
"Nói, cô ấy như thế nào? Nói. Nói mau." Lạc Trạch đã không còn lý trí, như là nổi điên lôi kéo viện trưởng Trương.
Phàm Ngự nhíu nhíu mày, tiến lên kéo Lạc Trạch trở lại, thanh âm tràn đầy từ tính nói.
"Trạch, cậu bình tĩnh một chút, cậu như vậy, ông ấy nói thế nào."
Lạc Trạch liếc Phàm Ngự một cái sau đó dùng đôi mắt chim ưng sắc bén nhìn giống như có thể xuyên thấu viện trưởng, thanh âm âm lãnh hung ác lệ nói.
"Nói mau"
Viện trưởng Trương lạnh run một cái, sau đó thở dài một hơi mà nói ra.
"Bệnh nhân xuất huyết lớn, đứa bé chỉ sợ là không giữ được, người mẹ cũng sẽ có nguy hiểm, tình huống rất xấu."
Lạc Trạch vừa nghe, trái tim đau xót, anh cong thân thể, vẫn che trái tim của mình, anh dùng một đôi máu đỏ, gắt gao nhìn chằm chằm Viện trưởng Trương.
"Tôi muốn người mẹ, đứa bé mất thì mất, nếu như cô ấy có chuyện gì, tôi cho nổ cái bệnh viện này, tất cả các người đều biến mất cùng gian phòng bệnh này." Giờ phút này Lạc Trạch tựa như một Satan tới từ địa ngục, tuyên bố mệnh lệnh của mình. Thanh âm âm chí lăng liệt. a6 Người nghe cũng không nhịn được run rẩy.
Phàm Ngự đỡ Lạc Trạch, khóe miệng vô lực co quắp, gian phòng bệnh này hình như là của anh. Vì anh em, nổ gian phòng bệnh này cũng là đáng được.
An Tuyết Thần một bên biết hiệu quả như vậy, nhưng lại có chút để cho cô kinh ngạc, không nghĩ tới Lạc Trạch kích động có thể hoàn toàn mất đi khống chế như vậy, thì ra địa vị của Lệ Lệ ở trong lòng anh đã sớm vượt chỉ tiêu rồi.
Viện trưởng Trương nhận được ánh mắt của An Tuyết Thần, vội vàng nói.
"Ặc, dạ dạ, chúng tôi sẽ hết sức. Sẽ hết sức."
"Cái gì hết sức, tôi muốn cô ấy không có chuyện gì, nếu cô ấy có chuyện, ông cũng đừng sống nữa. Ông, CMN có nghe thấy không." Gân xanh trên trán Lạc Trạch hiển nhiên nhảy lên, hướng về phía Viện trưởng Trương hô lớn.
Viện trưởng Trương đẩy mắt kính một cái liền vội vàng xoay người đi vào phòng giải phẩu, ở lại ông sợ mạng già khó giữ được. Nhưng cũng hiếm khi nhìn thấy bộ dáng bức muốn chết của Lạc thiếu.
Giang Lệ Lệ ngồi trong phòng giải phẫu, nghe tiếng la giận bên ngoài phòng giải phẫu, cô kích động khóc, nước mắt không ngừng rơi, anh quan tâm mình. Cô lấy tay che khuôn mặt của mình, khóe mắt mang theo nụ cư