Tác giả: Ái Tình Hoa Viên
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342575
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2575 lượt.
ảm của Reynold vang lên bên tai Giang Lệ Lệ.
Giang Lệ Lệ mở to hai mắt nhìn anh. Anh mới vừa nói cái gì? Làm người phụ nữ của anh? Mang mình về nước Pháp. Không phải anh ta điên rồi chứ.
Giang Lệ Lệ kinh ngạc nhìn người đàn ông trước mắt, thanh âm đề cao gấp mấy lần.
"Anh điên rồi? Tôi là vợ người khác, còn mang thai con của người khác. Anh điên rồi, mau thả tôi đi, nếu như anh thích cô gái Trung Quốc, tôi cho anh biết, cô gái Trung Quốc có sức quyến rũ rất nhiều, mẹ kiếp anh đừng tốn tâm tư trên người một người đã là vợ người khác, thả tôi, rời đi."
Reynold nghe cô nói..., gân trên trán đập mạnh, nghe cô nói cô là vợ của người khác còn đứa bé của người khác, anh vô cùng tức giận. Đôi mắt màu xanh dương giận dữ nhìn bụng cô.
Giang Lệ Lệ cảm giác ánh mắt nóng bỏng tức giận của anh, nhìn anh nhìn chằm chằm bụng của mình, cô sợ, ôm bụng thật chặt.
"Reynold, anh đừng làm loạn." Giọng của Giang Lệ Lệ rõ ràng run rẩy, cô bị người đàn ông trước mắt làm kinh sợ. Cái loại tức giận mãnh liệt đó đánh thẳng vào mỗi một giây thần kinh của cô.
"Ưmh" Giang Lệ Lệ mở to hai mắt, trước mắt đến tột cùng là như thế nào, người đàn ông này thế nào lại như vậy. c Miệng Giang Lệ Lệ bị người người đàn ông trước mắt này chặn lại. b Cô trợn to con ngươi nhìn gương mặt tuấn tú phóng đại trước mắt.
Reynold ôm eo cô hung hăng bắt môi đỏ mọng của Giang Lệ Lệ, anh không chịu nổi cô quyến rũ, nhìn cái miệng cô khẽ mở lại khẽ đóng, anh liền không nhịn được nghĩ muốn thưởng thức. Muốn đoạt lấy.
Trong khoảng thời gian ngắn Giang Lệ Lệ hoảng hồn, cảm giác đưa vào tới đầu lưỡi cô liền hung hăng cắn, một dòng máu tanh tản ra ở trong miệng hai người. 3Reynold khẽ cau mày, bị đau buông Giang Lệ Lệ ra.
Giang Lệ Lệ đẩy anh ra, căm tức nhìn người đàn ông, khóe miệng còn có vết máu.
"Anh muốn làm gì?" Giọng của Giang Lệ Lệ tràn đầy tức giận, hướng về phía anh hô lớn. f Máu tanh trong miệng làm cô ghê tởm, cô bụm miệng mình, cảm giác buồn nôn lại kéo đến.
"Nôn nôn"
Lạc Trạch ca ca tới đây
Reynold lau chùi khóe miệng của mình sau đó gạt gạt, xoay người rời khỏi phòng vệ sinh. Giang Lệ Lệ thấy anh rời đi, mới hướng bồn cầu phun ra, nguy rồi, sáng nay ăn tất cả đều ói ra. Trong dạ dày không có gì cả. 0 Khuôn mặt nhỏ của cô khẽ trắng bệch. Không có hơi sức gì.
Giang Lệ Lệ ở phòng vệ sinh nghỉ ngơi một phen, sau đó đi ra ngoài, không nhìn thấy người đàn ông, cô tìm một vòng không tìm được cửa ra, Giang Lệ Lệ kinh ngạc, không có cửa? Vậy làm sao đi ra ngoài. Không thể nào không có cửa, nhưng cửa ở nơi nào?
Giang Lệ Lệ tìm nửa ngày, mệt quá, cô đỡ cầu thang đi lên tầng, sau đó trở lại gian phòng mình tỉnh lại, cô nằm ở trên giường, một ngày làm cô mệt mỏi. Không biết Lạc Trạch thế nào, có phải đã phát lệnh truy nã tìm cô khắp nơi hay không.
Nghĩ đi nghĩ lại vẫn nên đi ngủ, cô thật rất mệt mỏi, mang thai tương đối dễ ngủ. Hơn nữa tất cả đồ ăn đều nhổ ra, cô thật rất mệt mỏi.
*
Lạc Trạch đã sớm đổi lễ phục, hai người ngồi ở trên sô pha, chờ đợi tin tức. Lạc Trạch nửa hí đôi mắt chim ưng, lông mày tuấn tú vẫn nhíu chặt lại. Trong đầu tất cả đều là Giang Lệ Lệ, anh sợ người đàn ông Reynold kia tổn thương cô.
Phàm Ngự liếc Lạc Trạch đang phiền não một cái, trấn an nói: "Tỉnh táo lại, Lệ Lệ không có việc gì."
Lạc Trạch liếc Phàm Ngự một cái sau đó đem lấy chính mình dựa vào sô pha, đôi mắt chim ưng khép chặt. 7 Phàm Ngự nhàn nhạt liếc anh một cái, máy vi tính bên kia có tín hiệu.
Lạc Trạch mở choàng mắt nhìn Mị Ảnh trong video.
"Thiếu chủ, thuộc hạ đáng chết, chúng tôi cũng không tra được một chút." Mị Ảnh nói xong liền cúi thấp đầu.
Phàm Ngự nghe nói, lông mày nhíu nhíu. Nhìn Lạc Trạch bên cạnh.
Lạc Trạch nhíu chặt lông mày nhìn Mị Ảnh thanh âm đề cao gấp mấy lần: "Cái gì gọi là không tra được, chẳng lẽ hắn ta không ở thành thị, lúc này có bao nhiêu thời gian, làm sao có thể không tra được."
"Lạc thiếu, đối phương sử dụng khoa học kỹ thuật thật rất cao, hệ thống lưới phòng hộ của chúng tôi đã tận lực." Mị Ảnh rất khách khí nói qua.
"Mị Ảnh, tiếp tục tra, một phút cũng không được bỏ qua." Phàm Ngự giao phó, sau đó tắt video.
Lạc Trạch nắm chặt thành nắm đấm, trong lòng anh đang suy nghĩ, Reynold chỉ cần mày đụng người phụ nữ của tao, tao sẽ khiến mày phải hối hận vì đến Trung Quốc. 4Giờ phút này toàn thân Lạc Trạch tản ra hơi thở khát máu, một đôi mắt chim ưng sắc bén như kiếm.
Phàm Ngự nhìn Lạc Trạch, cũng chỉ có thể thở dài, hiểu anh mất khống chế, lúc ấy mình cũng thật như vậy.
*
Giang Lệ Lệ ngủ một giấc, cô mở mắt, sau đó nhấc thân thể dậy, cô phải làm thế nào mới có thể chạy đi đây? Cô đột nhiên có một biện pháp, cô đau lòng liếc mắt nhìn áo cưới của mình, sau đó xé nát nó, cắn đầu lưỡi của mình, sau đó ở phía trên viết hai chữ cứu mạng, sau đó đem số điện thoại của Lạc Trạch viết lên. 7 Vì sợ ngộ nhỡ cô xé nát rất nhiều, chia ra ném xuống cửa sổ, cái đầu tiên ném xuống qua thời gian rất lâu, mới đem cái thứ hai ném xuống.
Giang Lệ Lệ đóng cửa sổ, sau đó trở về trên