Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhà Tù Nóng Bỏng: Tổng Giám Đốc Tha Cho Tôi Đi

Nhà Tù Nóng Bỏng: Tổng Giám Đốc Tha Cho Tôi Đi

Tác giả: Ái Tình Hoa Viên

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1342572

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2572 lượt.

ũng biết là tình huống gì, khóe miệng cũng tự nhiên hất lên trên, trong mắt có một phần tán thưởng, không hổ là bạn của Tuyết Thần, biện pháp cùng xử lý cũng đều là một cấp bậc.
"Trạch, đừng lo lắng, mặc dù chúng tôi không xâm nhập được hệ thống của hắn, nhưng đơn giản nhất vẫn có thể." Phàm Ngự đứng lên sửa sang lại y phục của mình một chút rồi nói.
Lạc Trạch liếc cô ta một cái, hiện tại anh chỉ muốn biết cô đang ở đâu?
"Lạc thiếu, người tôi đã mang tới." Một người đàn ông mang theo một nữ sinh đi tới, xem ra là học sinh cấp 3.
Nữ sinh len lén liếc hai người đàn ông trước mắt, phản ứng đầu tiên chính là, đẹp trai. Khuôn mặt nhỏ ửng đỏ. 8 Vừa nhìn biết ngay là người có tiền. Không phải mình nhặt được bảo vật chứ.
Lạc Trạch nhìn nữ sinh, sau đó mở miệng hỏi: "Tôi hỏi cô, cô nhặt được khối vải này ở nơi nào?"
Nữ sinh khẽ ngẩng đầu nhìn gương mặt yêu nghiệt của Lạc Trạch, nắm chặt bọc sách trong tay. 5Không dám lên tiếng.
Phàm Ngự thấy thế, cười nhạo nói: "Trạch, cậu hù người ta rồi, cậu xem bộ dạng của người ta kìa."
Lúc này Lạc Trạch mới quan sát một phen quả thật là một đứa bé. Lạc Trạch nhìn cô ngượng ngùng cúi đầu sau đó thanh âm nhẹ hơn rất nhiều.
"Em gái nhỏ, em nói cho anh, em nhặt được ở đâu. Anh sẽ đồng ý bất cứ chuyện gì với em." Lạc Trạch hứa hẹn tiếp.
Nữ sinh run run rẩy rẩy ngẩng đầu cắn múi môi, sau đó nhẹ giọng nói ra.
"Em đi nhà bạn học, lúc trở về đã nhìn thấy bay trên bầu trời, em nhặt lấy vừa nhìn đã nhìn thấy máu, sau đó vội vàng gọi số điện thoại này."
Lạc Trạch nghe nói cùng Phàm Ngự liếc nhau một cái. 8e Sau đó sải bước rời khỏi biệt thự.
"Trạch, bây giờ chúng ta không thể uổng công hành động, biết bọn họ ở đâu, tối nay xem tình huống trước đã." Phàm Ngự ngồi ở trong xe nói.
"Tớ biết rõ." Lạc Trạch không nhịn được đáp lại một câu, anh hiện tại liền muốn nhìn thấy cô gái của anh. Lo lắng cô có ăn cơm hay không, hiện tại cô đang mang thai đấy.
Phàm Ngự mấp máy môi mỏng, cũng không nói gì. Hai người nhìn màn ảnh trong xe, mắt không nhúc nhích, chờ làn sóng điện cảm ứng, bọn họ cần phải biết rằng Reynold làm gì kế tiếp?
*
Giang Lệ Lệ ăn cơm no, nằm ở trên giường, cô nhìn cửa bảo hộ, chỉ mong băng gạc khác tăng tốc có thể để cho người nhìn thấy hơn nữa còn tốt bụng gọi điện thoại. Thế nhưng thời gian sao dài thế, nếu như Lạc Trạch nhận được tin tức làm sao còn chưa tới cứu mình, chẳng lẽ khối vải kia cũng bị anh nhặt được. 4d Cũng không thể, chỉ có một khả năng, đó chính là không ai nhặt được hoặc là nhặt được cũng sẽ không để ý.
Giang Lệ Lệ ngồi dậy, sau đó mở cửa phòng, đi ra ngoài, cô ở trên lầu nhìn một vòng trừ vách tường không có gì cả. e Chỉ cần đến dưới lầu. Cô thấy kỳ quái, tại sao không nhìn thấy cửa.
Giang Lệ Lệ lặng lẽ xuống lầu, sau khi đi dạo một vòng ở dưới lầu, rốt cuộc phát hiện gì cũng không có, cô vô lực ngồi ở trên bàn ăn, nằm ở trên bàn.
"Dựa vào đâu, làm sao mà có thể không có cửa?" Giang Lệ Lệ lẩm bẩm.
"Bởi vì có cửa ngầm."
Giang Lệ Lệ bị thanh âm đột nhiên tới dọa sợ hết hồn, vội vàng ngồi dậy, quét nhìn nơi phát ra âm thanh.
Reynold từ từ đi tới, mắt nhìn xuống gương mặt Giang Lệ Lệ, anh cũng đi tới, ngồi trên ghế đối diện cô. Mặt đùa giỡn nhìn Giang Lệ Lệ. Cứng rắn giễu giễu nói.
"Đang suy nghĩ gì?"
Giang Lệ Lệ gắt gao chờ anh, cắn răng nghiến lợi nói qua: "Tôi đang suy nghĩ, lòng dạ anh sâu thế nào?"
Reynold hơi cong môi, "Không cảm thấy."
Giang Lệ Lệ không muốn tiếp tục cái đề tài này cùng anh, cô phải xuyên phá thành cửa sổ này. c Đôi mắt đẹp nhìn thẳng Reynold.
"Rốt cuộc anh muốn thế nào? Reynold tiên sinh, tôi không cho là anh yêu tôi, mới ép buộc tôi."
Reynold đối mặt với Giang Lệ Lệ bốc đồng, cũng không có tức giận, chỉ hơi hơi nhíu mày, sau đó lười biếng dựa vào ghế, cánh tay vẫn đặt ở cái bàn gõ có tiết tấu.
"Tôi nói, tôi có hứng thú đối với em, tôi muốn em làm người phụ nữ của tôi. b Còn chưa đủ rõ ràng sao?" Reynold nhẹ giọng nói. 9 Không đem tức giận của Giang Lệ Lệ để ở trong mắt.
Giang Lệ Lệ nổi đóa, ngực phập phòng nghiêm trọng. Hai tay nhỏ bé nắm thật chặt. d Cố gắng không để cho mình bộc phát, thanh âm mềm xuống. 8e Nhớ anh nói để ý.
"Reynold tiên sinh, thích một người không có sai, nhưng thích một người không nên đó chính là lỗi, hơn nữa làm chuyện nhốt như vậy càng thêm lỗi càng thêm lỗi. a Cho nên cách làm của anh, quả thật chính là lỗi đặc biệt lớn." Thanh âm của Giang Lệ Lệ đã mềm xuống.
Giang Lệ Lệ nhìn anh tiếp tục nói: "Reynold tiên sinh, tôi đã là vợ người, làm mẹ người rồi, anh hãy thả tôi rời đi đi, cô gái tốt rất nhiều, không phải sao?"
Mắt màu xanh dương của Reynold tản mát, nhìn cô, khóe miệng khẽ mở khẽ đóng nói: "Sẽ không tha em rời đi, chết cái ý niệm này cho tôi, chuẩn bị cùng tôi về nước Pháp, còn nữa, bây giờ em cũng chưa gả cho Lạc Trạch. Điểm này cần tôi nhắc nhở em sao?"
Giang Lệ Lệ quả thực là giận điên lên, cô tức giận vỗ bàn, sau đó đứng lên, hướng về phía anh quát.
"Tôi nói với anh thế nào rồi? Tôi không muốn đi nước