Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhà Tù Nóng Bỏng: Tổng Giám Đốc Tha Cho Tôi Đi

Nhà Tù Nóng Bỏng: Tổng Giám Đốc Tha Cho Tôi Đi

Tác giả: Ái Tình Hoa Viên

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1342560

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2560 lượt.

hiểu ra, gật gật đầu, Giang Lệ Lệ cũng liếc anh một cái, sau đó lại quay sang ngắm nhìn đứa nhỏ. Cô cảm thấy thật thần kỳ. e Đứa bé như vậy lại từ trong bụng mẹ chui ra. Thật sự rất thần kỳ, tương lai liệu có phải cô cũng sẽ sinh ra một đứa nhỏ như vậy không? Nhưng sao cô thấy bụng mình vẫn nhỏ như vậy?
Giang Lệ Lệ vuốt bụng của mình, trên mặt cũng nhanh chóng hiện lên nụ cười hạnh phúc. Lạc Trạch nhìn cô, như đoán được cô đang nghĩ gì, bước lại gần ôm cô vào trong ngực, vừa nhìn con gái Phàm Ngự vừa nói: “Vợ à, con mình sau này chắc chắn sẽ là đẹp nhất. Đúng không?”
Giang Lệ Lệ ngẩng đầu nhìn Lạc Trạch, cười thành tiếng: “Ừ. Chắc chắn như vậy rồi. Bảo bảo của chúng ta nhất định sẽ rất đẹp.” Vừa nói cô vừa đưa tay ra khẽ chạm vào đứa nhỏ, cô bé liền mở mắt, nhìn hai người rồi toét miệng ra cười.
Giang Lệ Lệ kích động nói: "Trạch, anh nhìn này. Con bé nhìn mình cười đó.”
Lạc Trạch nhìn cô gái nhỏ trong ngực mình, cưng chiều vuốt ve tóc cô: “Ừ. anh thấy rồi. fe Xem em vui mừng kìa, đợi tới lúc chính mình sinh con ra là được rồi.” 






Vài ngày sau, thân thể An Tuyết Thần cũng khôi phục không sai biệt lắm, con gái bọn họ rất đáng yêu, da không hề nhiều nếp nhăn như vậy nữa.
An Tuyết Thần ôm bé và Phàm Ngự, gương mặt hạnh phúc, đang trêu chọc bé. e Chọc cho đứa con nhỏ luôn cười ha ha, thanh âm giòn tan.
Giang Lệ Lệ ngồi ở trên ghế sa lon, nhìn hai vợ chồng nọ, sau đó xoay đầu hướng Lạc Trạch.
"Con của chúng ta, lúc nào thì có thể ra đời, xem ra, chúng ta nhất định phải rơi ở phía sau rồi." Giang Lệ Lệ vuốt ve bụng mình đoán điểm nhỏ phập phồng.
"Dì, sẽ không, chỉ cần mười tháng, dì sẽ sinh em bé." Lúc này Tiểu Niệm Ngự chạy xuống dưới lầu, liếc mắt nhìn em gái trong ngực cha mẹ.
"Lạc Trạch, đúng, anh còn thiếu em một hôn lễ."
Lạc Trạch nhìn Giang Lệ Lệ đột nhiên chui ra từ trong ngực mình, lông mi nhăn nhăn, tản ra bất mãn cực lớn. Anh lại ôm cô vào trong ngực.
"Anh sẽ cho em một hôn lễ, hiện tại ngoan ngoãn nằm ở trong lòng anh, hử?" Lạc Trạch ôm Giang Lệ Lệ, thanh âm cực kỳ bá đạo.
Giang Lệ Lệ quyệt miệng, người đàn ông này thế nào bá đạo như vậy, Giang Lệ Lệ rất bất đắc dĩ. Hiện tại cô liền chờ đợi hôn lễ của mình, không cần quá xa hoa nhưng phải có người chúc phúc. Như vậy cô cũng rất thỏa mãn.
"Trạch, hôn lễ chúng ta không nên quá xa hoa, chỉ cần có bạn tốt chúc phúc là tốt, cũng không cần viết báo. 5 Đơn giản là tốt." Giang Lệ Lệ vùi ở trong ngực Lạc Trạch nhẹ giọng nói.
Lạc Trạch cưng chìu vuốt ve đầu Giang Lệ Lệ, sau đó đem cằm đặt ở đỉnh đầu của cô, hương hoa nhài nhàn nhạt tràn vào hơi thở của Lạc Trạch, chỉ cần thời thời khắc khắc có thể ngửi thấy mùi của cô như vậy, anh cũng rất thỏa mãn, thì ra là hạnh phúc, không gì hơn cái này. Chỉ cần đơn giản là tốt rồi.
"Bà xã, ừ, làm theo như em nói, hôn lễ đơn giản, để cho chúng ta được Thượng Đế chúc phúc, cùng lễ rửa tội."
Giang Lệ Lệ gật đầu một cái, An Tuyết Thần nhìn Phàm Ngự, liếc nhìn đối phương. a9 Phàm Ngự ngăn cô vào trong ngực, hạnh phúc ôm vào.
Tiểu Niệm Ngự đâu? Đương nhiên là nằm ở đối diện Giang Lệ Lệ rồi, bé quan tâm nhất chính là em bé trong bụng Giang Lệ Lệ, sẽ là con trai hay con gái, bé thề, nếu như là con trai, bé sẽ khi dễ, cho nên nhất định, nhất định phải là con gái.
"Dì, dì nhất định phải sinh một bé gái cho con, con muốn bé làm vợ của Tiểu Niệm Ngự. 7e Cho nên, nếu như là bé gái, bé là dự định trước của con á." Tiểu Niệm Ngự nhìn Giang Lệ Lệ cùng Lạc Trạch nói.
Lạc Trạch ôm Giang Lệ Lệ khóe miệng giật giật, tình huống thế nào, anh thế nào không biết con gái mình muốn gả cho cái tiểu tử thúi này? Lạc Trạch liếc Phàm Ngự một cái.
"Ngự, con trai cậu nói cái gì đó?" Lạc Trạch vô cùng bất mãn nhìn Phàm Ngự nói với vợ chồng son ngọt ngào.
Phàm Ngự liếc Lạc Trạch một cái sau đó rất rộng rãi nói: "Cậu không nghe thấy à? Con trai tớ nói như vậy, nó muốn cưới con gái cậu."
Lạc Trạch nhìn tên tiểu quỷ Tiểu Niệm Ngự này, nhướng mày nhìn Tiểu Niệm Ngự. Sau đó nói rõ ràng.
"Tiểu tử, con lấy con gái của chú, có phải trải qua chú đồng ý hay không?" Lạc Trạch nhìn Tiểu Niệm Ngự nhướng mày nói.
Tiểu Niệm Ngự lui về phía sau tùy tùy tiện tiện dựa vào ghế sa lon, bắt chéo chân, một đôi mắt nhỏ đào hoa khẽ híp, cánh tay nhỏ tùy ý khoác lên trên ghế sa lon, một cái tay khác đặt ở hai chân bé. Nhìn thẳng Lạc Trạch, đáy mắt hẳn là một mảnh không đáng. Tiểu Niệm Ngự giơ tay lên tùy ý nhẹ nhàng đỡ tóc rơi trên trán, miệng nhỏ buộc vòng quanh nụ cười mị hoặc tà tứ, sau đó hướng về phía Lạc Trạch nói.
"Chú à, con cùng dì con nói chuyện, chú đúc kết cái gì? Lại nói, em bé là dì con sinh, sao con phải xin phép chú, có liên quan tới chú sao? A, đúng rồi, con mới nhớ tới, chú chẳng qua là cung cấp một tinh trùng mà thôi, chỉ là tốt nhất đây là tinh trùng tốt, nếu không sẽ ảnh hưởng tới đời kế tiếp của dì con." Tiểu Niệm Ngự một phen lôi đảo tất cả người tại chỗ. f Gương mặt Lạc Trạch cũng tối. 3 Phàm Ngự cong môi mỏng hấp


XtGem Forum catalog