Bước Vào Tim Em Nhẹ Nhàng Như Thế
Tác giả: Ái Tình Hoa Viên
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342558
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2558 lượt.
h, Lạc Anh dĩ nhiên hiểu được.
Gương mặt anh tuyệt mỹ, áo sơ mi ô mảnh màu lam nhạt, chỗ cổ tay xắn lỏng, đơn giản hơi hoa mỹ, lại có mấy phần hấp dẫn không nói ra được, tựa như hoàng tử tham gia dạ yến hào hoa trời tối lễ phục liền tiện tay vứt bỏ. f Tùy ý như vậy, chỉ một tư thế lười biếng đủ để cho ngàn vạn phụ nữ thần mê điên đảo.
Lạc Anh nhấc con ngươi lên nhìn Phàm Niệm Ngự, phát hiện một đôi mắt câu hồn của anh híp lại đang ngó chừng mình, Lạc Anh nhìn anh tuấn mỹ tuyệt luân, sắc mặt như điêu khắc, ngũ quan rõ ràng, mặt tuấn mỹ có góc cạnh khác thường. 3Bề ngoài xem ra phóng đãng không câu nệ, nhưng trong mắt lơ đãng toát ra tinh quang làm cho người ta không dám xem thường. 49 Một đầu tóc đen nhánh rậm rạp, một đôi mày kiếm dài nhỏ, mắt đào hoa, tràn đầy đa tình, làm cho người ta không cẩn thận sẽ luân hãm vào. ca Lỗ mũi cao thẳng, môi đỏ mọng dày mỏng vừa phải lúc này lại cười khiến người khác đoán không ra, cười như không cười.
Từ khi Phàm Niệm Ngự đi vào đến bây giờ, anh không có nói một câu với Lạc Anh, Lạc Anh cũng không để ở trong lòng, nếu cô biết Phàm Niệm Ngự có đủ bạn nữ rồi. Cô cũng không có ôm hy vọng quá lớn.
"Lạc Anh, chị ở Paris, có trai đẹp theo đuổi chị hay không, dáng dấp của chị xinh đẹp như vậy." Lúc này Phàm Dịch Hân đột nhiên toát ra một câu nói. 1.2
Lúc này An Tuyết Thần mới nhớ hỏi, vội vàng nhìn Lạc Anh hỏi: "Đúng vậy, Lạc Anh, con ưu tú thế có bạn nam hay không, con cũng đã 20 rồi."
Lạc Anh nhìn An Tuyết Thần sau đó rất ngượng ngùng cười một tiếng: "Dạ, bạn trai, không biết có tính hay không, chỉ là người ngoại quốc rất ít thích Hoa kiều Trung Quốc. Dáng dấp không giống nhau." Lạc Anh rất hài hước đáp trả. Thật không biết trả lời thế nào.
"Ha ha, cũng thế, không giống nhau." Phàm Dịch Hân rất phối hợp nói, trên bàn ăn một hồi cười vui.
Phàm Niệm Ngự dùng một đôi mị con mắt tập trung vào khuôn mặt nhỏ mỹ lệ ngượng ngùng của Lạc Anh. Môi mỏng nâng lên cười như không cười.
Lạc Anh cúi đầu cảm thấy đối diện ánh mắt cực nóng, trong lòng cô không ngừng nhảy, anh làm gì vẫn nhìn mình, coi như mười năm không gặp, nhưng cũng không cần nhìn như vậy chứ. Muốn nhìn thủng người sao?
Lúc này Phàm Niệm Ngự vẫn trầm mặc mở miệng nói chuyện, thanh âm lạnh nhạt tràn đầy từ tính mị hoặc. 43 Giọng nói này đủ để đầu độc lòng người.
"Lạc Anh, có bạn trai chưa?"
Lạc Anh cúi đầu, lông mi thật dài run rẩy, sau đó ngẩng đầu lên, khuôn mặt nhỏ cười giống như rất liều lĩnh nhìn Phàm Niệm Ngự mặt ma quỷ.
"Có." Lạc Anh nhàn nhạt nói một chữ, thanh âm danh sách giống như lông vũ, nói xong cũng tiếp tục cúi đầu ăn cơm trong bát, nhưng cô không có chú ý tới, sau khi Phàm Niệm Ngự nghe nói sắc mặt khẽ biến thành có một chút đen, nhưng vẫn giắt nụ cười tà tứ đùa giỡn bên khóe miệng, dựa vào ghế, duỗi ngón tay ra gõ lên mặt bàn. f Thoạt nhìn là tùy ý, nhưng một động tác đơn giản như vậy có thể mị hoặc tất cả phụ nữ, duy chỉ có cô gái đối diện không coi trọng anh.
Bốn bề trên dĩ nhiên nhìn ra giữa bọn họ có điểm không đúng, cho nên tận lực tìm những đề tài khác, nhưng bữa này, Phàm Niệm Ngự dùng một đôi con ngươi lãnh mị tập trung vào trên mặt lớn lên thành thục mềm mại của Lạc Anh, không có bất kỳ trang sức, tự nhiên mềm mại, rất đơn giản, không có tính khí đại tiểu thư, hơn nữa còn rất xấu hổ, rất hướng nội, tuy nói mấy năm qua ở nước ngoài, nhưng bản tính vẫn ngượng ngùng và rất hay xấu hổ.
Ăn cơm xong, Lạc Anh liền bị Phàm Dịch Hân kéo vào phòng. Dịch Hân nói với Lạc Trạch và Lệ Lệ, tối nay muốn đem Lạc Anh lưu lại ở cùng cô, họ rất sảng khoái đồng ý.
Tối nay Phàm Niệm Ngự cũng không có trở về biệt thự của anh, mà mang theo phụ nữ của anh lưu lại. b Lạc Anh cùng Phàm Dịch Hân nằm ở trên giường công chúa của cô, hai người cứ nhìn trần nhà, đây là chuyện khi còn bé họ thích làm nhất.
"Chị Lạc Anh, có phải chị còn yêu thích anh em hay không?" Dịch Hân nghiêng đầu nhỏ nhìn Lạc Anh một bên hỏi.
Lạc Anh bị câu hỏi của Dịch Hân làm cho sửng sốt, cô nghiêng đầu nhỏ nhìn Dịch Hân, sau đó thanh âm nhu hòa nói: "Tiểu Hân, có một số việc không thể miễn cưỡng, anh trai em, không thích hợp với chị, không phải em cũng cảm thấy sao? Cho nên không tồn tại có thích hay không, mặc kệ chị có thích hay không đều là cùng nhau lớn lên, đây là sự thật không phải sao?"
Phàm Dịch Hân nghe Lạc Anh nói, nhăn nhăn mày xinh đẹp tuyệt trần, gương mặt không hiểu. "Lạc Anh, chị nói quá thâm ảo rồi, em không hiểu."
Lạc Anh cưng chiều sờ sờ đầu Dịch Hân sau đó phụ họa nói: "Không hiểu thì thôi, chờ em lớn lên liền hiểu." Đối với người chị em này, cô rất ưa thích đấy.
Dịch Hân bịt bịt miệng sau đó nói: "Cái gì? Em lớn hơn chị đấy, có được hay không."
Lạc Anh thản nhiên cười, sau đó nhìn Dịch Hân nói; "Có muốn ăn trái cây không, chị xuống lầu lấy cho em."
"Được." Dịch Hân gật đầu một cái, rất sảng khoái nói. 9 Lạc Anh đi dép vào. ab Mở cửa phòng liền chạy hướng lầu dưới, bởi vì mọi người đều đã ngủ rồi, lầu dưới chỉ còn một chiếc đèn vàng tối mờ.
Lạc Anh đi xuống cầu thang