Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhà Tù Nóng Bỏng: Tổng Giám Đốc Tha Cho Tôi Đi

Nhà Tù Nóng Bỏng: Tổng Giám Đốc Tha Cho Tôi Đi

Tác giả: Ái Tình Hoa Viên

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1342559

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2559 lượt.

nữ số lượng tuyệt đối hơn số lượng của cha anh cùng Lạc Trạch năm đó. Hơn nữa tốc độ đổi cũng nhanh hơn rất nhiều so với bọn họ.
"Lạc Anh, chị đã đến rồi." Phàm trạch, một cô gái nhỏ chạy về phía Lạc Anh. Cười ngọt. Phàm Dịch Hân, con gái Phàm Ngự cùng An Tuyết Thần, năm nay cũng tầm 20 tuổi, cũng đã là cô gái lớn. Dáng dấp giống An Tuyết Thần. Di truyền tất cả của cô, nhất là Piano, hiện tại đã có địa vị nhất định trong giới Piano rồi. Nhưng rất ngây thơ, rất không thành thục, thật đáng yêu, cùng Lạc Anh ở chung một chỗ, Lạc Anh luôn là nhân vật diễn vai chị gái.
Lạc Anh kéo tay nhỏ bé của Phàm Dịch Hân, sau đó lấy ra một hộp quà tặng nhỏ. "Dịch Hân, đây là lễ vật chị tặng em. Hi vọng em thích." Thời điểm Lạc Anh mười tuổi cũng đã bị Lạc Trạch đưa ra nước ngoài du học, hôm nay cô mới vừa trở lại.
"Niệm à, gần đây không biết chạy đi đâu, không liên lạc được với nó, xử lý vài vụ lớn xong liền biến mất." An Tuyết Thần nói chi tiết, nhưng mà đối với con trai hoa hoa đây chính là báo cáo không kiêng dè.
Giang Lệ Lệ cũng thở dài một tiếng, Lạc Trạch càng thêm bất đắc dĩ. 4 "Lạc Anh, Niệm Ngự người ta đã có rất nhiều bạn gái, con cũng đừng nghĩ nữa. Khi còn bé nói đùa nào làm thật."
Giang Lệ Lệ chọc chọc chồng mình, sau đó nhìn con gái của mình nói: "Lạc Anh, không quan trọng."
Lạc Anh có một chút thất vọng, nhưng ba nói rất đúng, dù sao cũng là trẻ con? Cô làm sao sẽ không xem tin tức tình cảm của Phàm Niệm Ngự, cơ hồ là mỗi ngày, minh tinh, người mẫu. Đều là mỹ nữ, thậm chí còn mang thai nhảy lầu. Mặc dù cô ở nước Mĩ, nhưng cô luôn theo dõi tin tức Trung quốc, mở cửa sổ tất cả đều hiển thị tin tình cảm của Phàm Niệm Ngự tổng giám đốc đảm nhiệm Phàm thị.
Lạc Anh nhìn mọi người lo lắng, sau đó ngẩng đầu lên thản nhiên cười.
"Sẽ không, nói thế nào, chúng con cũng là thanh mai trúc mã, trẻ con, con biết rõ. Sẽ không làm thật. Lại nói những tin tức của anh ấy, con làm sao có thể không thấy. Ha ha" Lạc Anh là một cô gái rất hiểu chuyện.
Nghe cô nói như vậy, mọi người cũng yên lòng. 4 Nhất là An Tuyết Thần, còn tưởng rằng, ha ha, suy nghĩ một chút cũng thế, vậy cũng có khi là chuyện tình còn bé rồi.
"Ăn cơm." Vú Trương hô một tiếng.
"Đi thôi, mọi người đi ăn cơm trước." An Tuyết Thần lôi kéo Lạc Anh hướng bàn ăn.
"Ừ, đi thôi, ăn cơm." Giang Lệ Lệ cũng ứng tiếng.
Mọi người cùng nhau ăn cơm, thời gian thật dài không có như vậy, cho nên mọi người đều cười cười nói nói, nhất là An Tuyết Thần cùng Giang Lệ Lệ. Luôn nói không hết chuyện lý thú.
"Ha ha" Mọi người cười thành một mảnh, Lạc Anh dù hướng nội thế nào cũng ít nhiều bị lây nhiễm. Cũng cười. Thật lòng cười.
"Con đã trở về." Một thanh âm khêu gợi tràn đầy từ tính truyền đến từ cửa.
"Thiếu gia trở lại, bọn họ đang dùng cơm, cậu cũng đi qua đi." Vú Trương ở một bên đốc thúc, căn bản không có chú ý đến Phàm Niệm Ngự cùng người nào đồng thời trở về.
Phàm Niệm Ngự ôm một phụ nữ trở về, khi Lạc Anh nghe thấy thanh âm cô đã biết, mặc dù cô rất hướng nội, nhưng rất biết tỉnh táo, di truyền chỗ tốt của Giang Lệ Lệ, chính là giả bộ.
Lạc Anh không nhìn về phía cửa, chỉ yên lặng gắp thức ăn.
Phàm Niệm Ngự ôm phụ nữ trong ngực đi về phía bàn ăn, nhìn lướt qua, cuối cùng rơi vào trên người Lạc Anh yên lặng cúi đầu ăn cơm, một đôi mắt lạnh lùng, tuấn mi cau lại, nhưng ngay sau đó buông lỏng.
Người phụ nữ trong ngực Phàm Niệm Ngự lên tiếng: "Chào mọi người, con là bạn gái Niệm. 8Tên Trương Thiến, mọi người có thể gọi con là Thiến Thiến."
An Tuyết Thần nhìn con trai đẹp trai đến không thể sử dụng ngôn ngữ hình dung, thở dài một tiếng, thật không biết đây là cô gái thứ mấy mang về nhà. Nhưng theo lễ phép không thể làm gì khác hơn là cười nói: "A, Niệm, Thiến Thiến, các con đến đây, hôm nay Lạc Anh trở lại. Mọi người cùng nhau ăn nhé."
Lạc Anh bị điểm đến tên, lần này không thể làm bộ như cái gì cũng không biết, cô rất có tu dưỡng, từ từ đặt chén, sau đó đứng lên, tóc dài đơn giản ghim một đuôi ngựa, váy hồng phấn. 4 Vừa nhìn chính là học sinh, hoàn toàn bất đồng so với người phụ nữ xinh đẹp trong ngực Phàm Niệm Ngự.
Lạc Anh đứng dậy, cùng Phàm Niệm Ngự nhìn nhau, sau đó rất lễ phép thản nhiên cười: "Niệm Ngự, đã lâu không gặp, đây là bạn gái anh? Rất đẹp, cô khỏe chứ, tôi là Lạc Anh, À? Đúng rồi, bạn chơi khi còn bé của anh ấy." Trong khoảng thời gian ngắn Lạc Anh không tìm được từ hình dung, chỉ có thể nói như vậy.
Người phụ nữ trong ngực Phàm Niệm Ngự nhìn Lạc Anh, Lạc? Cô vô cùng thông minh biết cô là thiên kim Lạc thị.
"Xin chào, gọi Thiến Thiến là được." Người phụ nữ đưa tay nhỏ bé ra.
Lạc Anh sửng sốt một chút nhưng ngay sau đó vươn tay, cười nói: "Lạc Anh."
An Tuyết Thần nhìn không có cái gì không đúng, sau đó nói: "Ngồi xuống đi các con."
Phàm Niệm Ngự ngồi đối diện Lạc Anh, bạn gái anh đương nhiên ngồi ở bên cạnh anh. Mới vừa rồi Lạc Anh chỉ nhàn nhạt quan sát anh một phen. Thay đổi, trở nên đẹp trai hơn so với trước kia. Cuồng vọng hơn, trên người anh tản mát ra hơi thở cương quyết bướng bỉn