Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1341515
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1515 lượt.
h hơi hơi cúi đầu, dáng vẻ cô độc đứng nghiêng người so với tầm mắt của cô.
“Tần Tống,” cô dè dặt đi qua, đứng bên anh, nhỏ giọng gọi anh, “Bác sĩ nói như thế nào?”
Tần Tống vẫn đứng yên, một lúc lâu sau mới từ tốn đáp: “Bác sĩ nói, không có việc gì.”
Hàn Đình Đình thở dài nhẹ nhõm, “Vậy là tốt rồi… Ba đã tỉnh, anh sang thăm ông ấy chứ?”
Tần Tống hoàn toàn yên lặng.
“A Tống, anh đừng như vậy.” Hàn Đình Đình bước đến kéo tay anh, động tác này với hai người bây giờ quả thật rất bình thường tự nhiên, “Anh và ba cãi nhau là anh đã không đúng, nhưng bệnh của ba không phải là do anh. Anh quả thật nên xin lỗi, nhưng là, xin lỗi vì anh chống đối với ông, chứ không phải vì ông bị bệnh.”
Rốt cục Tần Tống chầm chậm ngẩng đầu lên, trong thứ ánh sáng từng hàng từng hàng hắt ra từ cửa chớp, đôi mắt bị bóng cửa che phủ lóe lên sáng rực, ngỡ ngàng như một đứa trẻ, giọng nói rất nhẹ rất nhẹ: “Thật vậy chăng?”
Hàn Đình Đình gật đầu, “Đương nhiên rồi!” Cô ngẩng đầu nghiêm túc nhìn vào mắt anh, nói rất chân thành.
Trong mắt Tần Tống không ngừng đấu tranh, cuối cùng “Ừ” một tiếng, xoay người đi đến phòng bệnh chính.
——————————————
Đêm đó cha con Tần Tống nói chuyện với nhau rất lâu. Khi ngoài chân trời tờ mờ sáng, Hàn Đình Đình loáng thoáng nghe thấy động tĩnh bên tai, mở mắt ra vừa thấy Tần Tống nhẹ tay nhẹ chân đẩy cửa bước vào.
“A… A Tống, mấy giờ rồi?” Cô mơ mơ màng màng ngồi dậy.
“Năm giờ kém mười lăm. Cô ngủ tiếp đi, khoan hẵng dậy.” Tần Tống xoa xoa đầu cô, ngồi xuống chiếc ghế sô pha bên giường, tuy có hơi mệt mỏi nhưng lại thở phào thật nhẹ nhõm.
Tần Uẩn nằm ở trong phòng ngủ, bên ngoài phòng bệnh chính còn có một phòng nghỉ, Trương Phác Ngọc ngủ ở phòng nghỉ của hộ lý, để lại căn phòng này cho con trai và con dâu, chỉ là cái giường kia ngủ hai người thì khá chật, Tần Tống cuộn tròn trên ghế sô pha, nhường giường cho Hàn Đình Đình ngủ.
Hàn Đình Đình xoa xoa mặt, hơi tỉnh táo một chút, xuống giường kéo anh đến, “Anh lên giường ngủ đi, để tôi ngủ trên sô pha!”
Tóc tai cô rối mù, khuôn mặt ngái ngủ hơi hồng hồng, dùng hai tay kéo tay anh như cố sức nhổ củ cải, Tần Tống không nín được cười, theo lực kéo của cô đứng lên, lại ấn cô xuống giường, anh ngồi bên cạnh, chớp chớp mắt nhìn vẻ quyến rũ của cô, “Không bằng… Chúng ta cùng ngủ nhé?”
Anh chỉ là muốn hù dọa cô thôi, không ngờ Hàn Đình Đình thoáng do dự một chút, lại gật đầu: “Ừm, được.”
Thật ra trong lòng Hàn Đình Đình cũng hoảng hốt, nhưng ánh mắt Tần lúc đó lại ẩn chứa vẻ mệt mỏi, khiến cô có chút đau lòng khó nói thành lời, không muốn đùn đẩy với anh mất thời gian, cô tự an ủi mình: Bạn tốt trong lúc hoạn nạn nên giúp đỡ nhau, không phân biệt giới tính, không phân biệt giới tính…
Thấy cô thế mà lại đồng ý thật, Tần Tống bật cười. Anh quyết định một cái, nằm xuống thật, cùng chen chúc trong một chiếc chăn với cô. Sau đó anh chống tay nghiêng đầu nửa cười nửa không, cố tình dùng ánh mắt xấu xa trêu chọc cô.
Cô rõ ràng có chút hồi hộp và không thoải mái, cứ dán lấy mép giường chầm chậm nằm xuống, thụt cả người vào chăn như con rùa, nhắm chặt hai mắt lại.
Tần Tống vui vẻ, nhích người sang ghẹo cô, cô liền cúi cả mặt vào trong chăn. Giường vốn đã chật, Hàn Đình Đình bị anh chọc ghẹo cứ lùi lùi về phía sau, cả người suýt thì ngã xuống, cô “A——-” một tiếng, vội vàng chụp lấy tay Tần Tống, Tần Tống cũng phát hiện có gì không đúng, nhẹ kéo cô lại, tức thì cả người lẫn chăn của cô lăn vào lòng anh.
Trong đêm tối, hai tiếng tim đập rõ ràng, từng tiếng từng tiếng hòa vào nhau.
Tần Tống ôm cô trong lòng bối rối đến độ không dám cả cử động, một tay đỡ nhẹ sau gáy cô, không kiềm chế được vò vò mái tóc mềm mại của cô. Sau một quãng thời gian vô cùng vô cùng im lặng, anh nhẹ nhàng mà vui vẻ ghé tai cô thốt ra: “Anh biết là em… Lúc hôn em tối hôm đó.”
Những lời này, anh đã muốn nói từ rất lâu rồi. Không phải Trần Duẫn Chi, cũng chẳng can hệ gì đến chuyện trước kia của Tần Tang và Lý Vi Nhiên, tối hôm đó lúc anh cúi đầu hôn lên môi cô, trong lòng biết rất rõ đó là cô. Mặc kệ cảm giác đặc biệt của anh đối với cô lúc ấy hay hiện tại rốt cuộc là gì, tại một khoảnh khắc đó, anh muốn hôn cô, chỉ là cô mà thôi.
Phương đông càng ngày càng sáng, lại một ngày tràn ngập tình yêu và hạnh phúc sắp đến, căn phòng chìm ngập trong nắng sớm tươi đẹp động lòng người, một đôi nam nữ trẻ tuổi ôm lấy nhau, vô tình cả hai đều ngủ rất bình yên.
“Đình cưng, Đình cưng…” Mẹ thúc giục bên cạnh.
Hàn Đình Đình mơ màng nghĩ: Phải dậy đi làm rồi… Cô lăn người lại, mở mắt mơ màng quơ tay ôm lấy Phốc Phốc, định cọ cọ mặt vào nó theo thói quen, bỗng nhiên cảm giác hôm nay Phốc Phốc rất kỳ cục, cô nhắm chặt mắt khua tay quơ quào mấy cái, “Phốc Phốc” không ngờ ấm ứ hừ hừ một tiếng, sau đó còn động đậy trong lòng cô.
Mẹ Đình thấy con gái không những ì trên giường lại còn hết quơ lại cào con rể bảo bối của bà, nhịn không được với