Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhân Duyên

Nhân Duyên

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1341530

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1530 lượt.

chỉ nghe anh nghiến răng nghiến lợi: “Em câu dẫn anh!”
Quẫn… Cô đẩy anh ra, “Không phải … Áo ngủ rất ngứa…
“Vậy không cần mặc!” Anh cắn cổ cô, hai tay linh hoạt với vào bên trong vạt áo, nhanh chóng đem cô bóc một cái sạch sẽ, sau đó a ô a ô cắn đi lên, một ngụm một ngụm ăn đi.
Ăn cô ý loạn tình mê, cả người đều bắt đầu hơi hơi run rẩy, Tần Tống lại cảm thấy không thích hợp —— Như thế nào đột nhiên muốn đánh hắt xì…
Thế nhưng thật vất vả cô đêm nay trong lòng mang áy náy phối hợp với anh như vậy, thời điểm trọng yếu bị cô chuồn mất về sau sẽ không ăn được, anh sẽ bị nghẹn, thật sự không nín được liền kêu rên một tiếng.
Chính là đang hôn khéo léo, anh như vậy khụ một tiếng toàn thân bị hung hăng chấn động, cô chỉ nghĩ anh cố ý tra tấn, cắn môi rầm rì nói chịu không nổi, cầu anh không cần. Âm điệu kia uyển chuyển tinh tế, khiến lòng người đều muốn đi theo run a run a, Tần Tống kích động không kềm chế được, động tác quá nặng, cô nhịn không được khóc, ừ a a âm thanh nghẹn ngào bị anh một chút một chút phá thành mảnh nhỏ, ngược lại dẫn tới chuyện anh càng thêm thú tính.
Đại khái hai ngày sau vào một buổi sáng sớm, khi Hàn Đình Đình kéo thân thể đau nhức cơ hồ như muốn tan ra rời giường, anh mềm nhũn nằm úp sấp tay liền ngăn lại, dán vào đùi cô hạnh phúc than thở: “Vợ… Thân ái !”
Cô cười cúi người đi qua, tập trung nhìn vào, dọa “Oa” một tiếng kêu lên.
“A Tống! Mặt của anh!”
Tần Tống mơ mơ màng màng đứng lên soi gương, chỉ thấy trong gương khuôn mặt kia của anh vốn dĩ một khuôn mặt tuấn tú thiên hạ vô song, nay lại sưng đỏ giống như đầu heo!






“A… Là dị ứng a, không quan trọng, tiểu Lục từ nhỏ còn có tật xấu này, không đáng ngại, không cần phải lo lắng. Bất quá gần sang xuân là thời kỳ tỉ lệ phát bệnh cao, phải cẩn thận một chút.” Bác sĩ trong nhà họ Trương từ khi Tần Tống sinh ra liền bắt đầu chiếu cố anh, thực hiểu rõ tình huống của thân thể anh.
“Cái này hai ngày gần đây có tiếp xúc phấn hoa hay là đi đến nơi nào nhiều bụi đi?”
“Không có… a, tối hôm qua thời điểm xã giao, một vị khách dùng là nước hoa có chút đặc biệt, tôi nghe thấy sau đó liền hắt xì.” Tần Tống bị bác sĩ riêng bày ra bộ mặt nghiêm túc kiểm tra xoang mũi cùng khoang miệng, một bên mồm miệng không rõ nói.
“Vậy xem ra như vậy đại khái là do kia nguyên liệu sử dụng chế ra nước hoa kia vừa vặn bị cậu hít vào nên dị ứng … Bất quá ngửi mùi hương mà bị dị ứng cũng không đến mức nghiêm trọng như vậy đi, tôi xem a, này phần lớn là do vải lông tơ sợi nhỏ mới là đầu sỏ gây nên chuyện đâu!” Bác sĩ gia đình dùng cái nhíp từ khoang miệng anh ở chỗ sâu bên trong gắp ra một hiện vật rất rất nhỏ, cẩn thận quan sát sau đó thực kinh ngạc hỏi: “ Đây là quần áo sợi ? Như thế nào chạy vào trong miệng của cậu ?”
Ngồi một bên cùng Tần Tống, bánh bao đất nhỏ nghe đến đó, mặt “Oanh” một tiếng biến thành bánh bao hồng … Tần Tống nhìn cô một cái, chậm rì rì “uh” một tiếng, “Có thể là… áo ngủ bằng lông của tôi rơi ra… thời điểm ngủ không cẩn thận hít vào…”
Tần Tống híp mắt, giật giật ngón tay, tách tách cách đánh kí tự, không thể nào nương tay cho cái một món hàng kém chất lượng, từ chất lượng cho đến ngoại hình thật quá khoa trương hơn một trăm lần dùng thân cảm thụ thống khổ, châm chọc khiêu khích đến trình độ vô cùng nhuần nhuyễn máu tươi nhỏ giọt, dù sao xem qua bình luận này, liếc mắt một cái về sau tuyệt đối ngay cả tính chất thậm chí kiểu dáng áo ngủ cũng không dám mua lại.
Sau khi đánh chữ xong thành công chuyển biến làm cho anh tâm tình tốt lên, gọi người mang tách cà phê vào, vui vẻ bắt đầu một ngày công tác.
Lão bản cửa hàng trên mạng cũng rất nhanh chóng đằng đằng sát khí đáp trả qua đây, chỉ nghe một tiếng “Leng keng”, một cái khung đối thoại bắn ra ——
Tư Đồ không gọi chíp bông: “? ? ? ! ! !”
Đình bảo tối nghe lời: “Nói ngươi bán hàng giả kém chất lượng! Vậy đó!” Tức giận đi? Tần Tống cười lạnh một tiếng, trong lòng vô cùng vui sướng.
Tư Đồ không gọi chíp bông: “…”
Đình bảo tối nghe lời: “Còn không chạy nhanh đi đem cái đống áo ngủ lông nhung kia phá đi! Không phải mỗi người đều giống như tôi, tâm rộng rãi như vậy đâu, không truy cứu trách nhiệm pháp luật của ngươi!” Tần Tống bưng cà phê hưởng thụ mùi vị lượn lờ, vô cùng đắc ý hừ lạnh.
Tư Đồ không gọi chíp bông: “Phải nói là, không phải mỗi người đều giống ngươi như vậy, mua áo ngủ chỉ dùng đến để liếm đi?” Người đầu bên kia tạm dừng một lát, cuối cùng không phải là dấu chấm câu mà là một câu.
Tần Tống lơ đãng nhìn thấy, nhất thời thiếu chút nữa một ngụm cà phê phun hết tới, “? ? ? ! ! !”
Tư Đồ không gọi chíp bông: “áo ngủ có giá đặc biệt 199 đồng, chẳng lẽ ngươi còn chờ mong nó là làm từ lông nhung của thiên nga hay sao \'o′!
Biết chính mình có cái mũi cẩu dễ dàng bị dị ứng thì nên trốn xa một chút đi, làm chi còn đứng đó đùa giỡn giống như bọn lưu manh

(

_

)

còn không biết xấu hổ vội vàng cáo trạng tới hang của tôi kém chất lượng! Chạy


The Soda Pop