Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1341536
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1536 lượt.
ẩy về sau, cánh tay ở bên hông cô lại càng thêm dùng sức, hận một nỗi không thể để cô với anh dính sát vào nhau, tối hôm qua ăn no nê một chút, tiểu cầm thú ngẩng đầu ưỡn ngực tinh thần phấn chấn hưng phấn dụi người vào cô, “Bằng không chúng ta ôn tập lại một chút đi? Em xem, em đều đã quên!” Anh vô sỉ trơ mặt ra đề nghị.
“Không cần!” chân cô nhất thời mềm nhũn, “Anh… Tốt lắm a…”
“Có bao nhiêu tốt?” Tần Tống hưng trí bừng bừng truy vấn, một bên biên độ của cái đỉnh kia dần dần lớn thêm, Hàn Đình Đình tận dụng hết khả năng vặn thắt lưng tránh đi cái căn càng ngày càng khoa trương kia, một chút cũng không hay không biết đã bị anh dẫn đường thế nhưng lại đi đến giường bên kia.
Cuối cùng Tần Tống thắng lợi áp đảo cô, cách lớp áo ngủ cắn một ngụm trước bờ ngực mềm mại của cô…
“A!” Cô bỗng nhiên kêu lên.
Tần Tống nghĩ làm sao cho cô đáp lại nóng bỏng như thế, càng thêm thú huyết sôi trào, chính là đi xuống dưới, lại bị cô dùng lực đẩy mạnh ra, “A Tống!”
Cô từ dưới thân anh giãy dụa đi ra, đẩy chăn ra mặt nhăn nhìn ga giường hỏng bét, một màu tuyết trắng kia trù trên mặt một khối rồi chút điểm hồng, giống như hoa mai trong tuyết cực kỳ bắt mắt, chung quanh thản nhiên còn có vài chỗ ấn ký ái muội. Cô quẫn không có biện pháp, nhìn về phía anh: “… Làm sao bây giờ?”
Tần Tống ngẩn người, sung sướng cười rộ lên, ôm lấy cô đặt ở dưới thân hôn hôn: “Đừng lo lắng, anh đến giải quyết.”
Nhìn bộ dạng thuận theo thẹn thùng không nói lời nào của cô, anh đột nhiên không có làm ra hành vi cấp bách. Nam nữ trong lúc đó xác thực càng làm càng yêu, nhưng là có khi so với việc kia còn có chuyện còn làm cho người ta sung sướng hơn nhiều, tỷ như hai người trong lúc đó giữ lấy trọn vẹn cho nhau, từ thân thể cho đến tâm linh.
“Vợ.” Tần Tống cách một lúc lâu sau, lại mở miệng nói: “Anh thật cao hứng.”
Thật cao hứng em im lặng đợi anh, thật cao hứng anh cũng như vậy đợi em.
Thật cao hứng chúng ta gặp nhau không tính là trễ, thật cao hứng vài chục năm sau này chúng ta mỗi ngày đều cùng một chỗ, hạnh phúc viên mãn.
Thật cao hứng, cuộc đời này anh có em.
O^_^O
“Đây là lần đầu tiên cũng là một lần cuối cùng, tôi muốn làm cho bọn họ hiểu biết: Mặc kệ là ba tôi hay là tôi, bọn họ tốt nhất đều không cần chọc.” Tần Tống nhìn thành thị xa xa phía chân trời, thấp giọng lạnh lẽo mà chắc chắc nói.
Mồng hai, Tần Tống phải đi làm, công việc trong năm trước của “Lương thị” anh cơ bản đã làm xong xuôi, chỉ còn dự án hợp tác cùng “Tần thị” chưa có hoàn thành, toàn bộ dự án người phụ trách hai bên đều là anh, người đến quấy rối đã có một đống lớn, so với năm trước anh gần đây còn nhiều việc hơn.
Đại hội cổ đông “Tần thị” ngay khi anh làm việc sứt đầu mẻ trán cũng là lúc bỗng nhiên tuyên bố mời dự họp, vài đại cổ đông bị Tần Uẩn mạnh mẽ áp chế vài chục năm nay, bây giờ rốt cục cũng đợi đến lúc cơ hội đến, lần này cơ hồ tất cả đều hợp lại, rục rịch, trình lên ban giám đốc yêu cầu quyền phát ngôn.
Kỷ Nam đem đủ loại tư liệu tuyệt mật cùng động thái của tất cả mọi người sửa sang lại đưa ra cho Tần Tống, Tần Tống chỉ nhìn một bộ phận nhỏ liền xanh mặt, đứng dậy đứng ở trước cửa sổ, hít một hơi, nhìn chân trời xa xa, trầm mặc thật lâu.
Kỷ Nam ghé vào bên cạnh bàn hội nghị lớn, đem vài cái ảnh chụp sinh hoạt cá nhân của một số đại cổ đông không chịu yên lặng kết hợp lại với nhau giống như liều mạng, “A Tống, muốn giáo huấn bọn họ một chút không?” Nhiều nhược điểm như vậy, muốn xuống tay thật sự rất đơn giản a.
“Không.” Tần Tống rõ ràng lưu loát cự tuyệt, “Thủ đoạn đùa giỡn nho nhỏ này, tự hạ giá trị con người mình, tôi ở ‘Tần thị’ sẽ giống như liên miên không dứt được.”
Kỷ Nam “A” một tiếng, ảnh chụp bị đẩy đi ra ngoài, xuất ra một cái bao dứa đến để bản thân cắn.
“Đây là lần đầu tiên cũng là một lần cuối cùng, tôi muốn để cho bọn họ biết: Mặc kệ là ba tôi hay là tôi, bọn họ tốt nhất đều không nên chọc.” Tần Tống nhìn phía chân trời thành thị xa xa, thanh âm trầm thấp lạnh lẽo mà chắc chắc nói.
Đại hội cổ đông đúng hạn tiến hành, Tần Tống lẻ loi một mình bước đi về phía trước, một mình đấu hơn phân nửa ban giám đốc tựa như hổ rình con mồi.
“Như vậy kế tiếp chúng ta liền bỏ phiếu đi!” Bối phận cao nhất - tam thúc công ở trước mặt Tần Tống hạ thủ, cười hô hố đề nghị với mọi người, tất cả mọi người ai nấy cũng đều phụ họa theo ông ta, một đám rõ ràng hoàn toàn đem ông chủ Tần Tống rành rành trước mắt coi như không khí, một chút cũng không cần trưng cầu ý kiến của anh.
“Bắt đầu bỏ phiếu cái gì?” Tần Tống bỗng nhiên ngẩng đầu, thản nhiên đặt câu hỏi: “Vì sao còn muốn bỏ phiếu ? Tôi đây toàn lực duy trì dự án hợp tác ba phía, những vị đang ngồi nơi này chẳng lẽ còn có cái gì phản đối sao?”
Những vị đại cổ đông do tam thúc công cầm đầu nhất thời hai mặt nhìn nhau, trong khoảng thời gian ngắn không biết mao đầu tiểu tử này như thế nào bỗng nhiên lại thay đổi chủ ý.
“Lương thị” là ngọn núi lớn nhất mà Tần Tống dựa vào, nay nhà tư