Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1341529
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1529 lượt.
ột thân cợt nhả vận thời trang mùa xuân, bọc một cái áo choàng mềm mại không biết là do tính chất màu đỏ thẫm, giày cao gót màu đen, váy ngắn tóc đen kính râm màu đen che khuất đi khuôn mặt, thật sự xinh đẹp rung động lòng người.
Tần Tống thiết yến khoản đãi ở “Thịnh thế”, chờ trợ lý từ sân bay đón Uyển Phi Phi, anh vừa vặn đồng thời đuổi tới. Hai người gặp nhau ở đại sảnh, Tần Tống mỉm cười hướng cô vươn tay, “Uyển tổng, một đường vất vả. “
Uyển Phi Phi trầm mặc đánh giá anh liếc mắt một cái, sau đó tháo kính râm xuống, nở nụ cười. Tươi cười của cô cùng với mỗi một dạng biểu tình của cô, giống như rượu ngon mỹ vị, hương lan tỏa bốn phía.
“Xin chào.” Cô bắt tay anh, lại hào phóng cúi người đi qua cùng anh thêm cái ôm mặt kề mặt, nét mặt tươi cười như hoa, “Tần Lục thiếu quả nhiên nghe trong lời đồn giống nhau === nhân gian tuyệt sắc.”
Tần Tống trong lòng âm thầm khó chịu một chút. Bị khen tuyệt sắc anh đã có thói quen, nhưng là Uyển Phi Phi này thời điểm khen anh thần sắc…. Cũng thật giống ở cửa hàng tổng hợp trong lúc vô tình chọn trúng một đôi giày cao gót đẹp mắt.
Trong lúc tiến hành tiệc tối.
Uyển Phi Phi là một đối tác tiềm lực, thật sự là không thể soi mói, cô quyết đoán, trực tiếp, ánh mắt tinh anh chuẩn xác, khi nói chuyện tiến lui đúng lúc. Có được sự hợp tác của cô, Tần Tống có thể nắm chắc bố cục trận này, từ đó có thể ngồi ổn định trong “Tần thị”.
Chính là trong lúc đó sóng mắt ẩn ý đưa qua kia của cô nói không rõ hơi hơi có chút xuân ý, thật sự làm cho Tần Tống trong lòng run sợ không thôi.
“Vấn đề chi tiết không bằng chúng ta để sau đó hãy bàn lại, hôm nay đã khuya, Uyển tổng sớm một chút nghỉ ngơi.” Tần Tống kiềm chế, mỉm cười đối với cô nói, “Trợ lý của tôi sẽ đưa cô đi khách sạn.”
“Anh không tự mình đưa tôi đi sao?” Uyển Phi Phi môi đỏ mọng hé mở, người cũng thực khéo léo nhẹ nhàng đẩy đưa một chút, nhất thời một làn gió mang theo hương thơm xông vào mũi, chọc người ta dâng lên dục vọng say đắm…
“Hắt xì!” Tần Tống xoay mặt, thành thật không chút khách khí đánh cái hắt xì vang dội.
“Thật có lỗi.” Anh hợp lôgic ngồi cách xa ra một chút, “Mũi tôi mẫn cảm.”
“Không quan hệ.” Uyển Phi Phi một chút cũng không ngại, hơn nữa lập tức thu hồi ý câu dẫn như có như không kia. Tần Tống đứng dậy, cô cúi thấp đầu, trong mắt hiện lên một tia nghiền ngẫm quang mang.
Suýt nữa bị quy tắc trên thương trường phải đưa người ta về nhà, trên đường đi trong lòng luôn luôn buồn bực không thôi.
Rốt cuộc phải thế nào nói cho bánh bao đất nhỏ, mới có thể khiến cho cô vừa không cảm thấy lo lắng đến việc anh bên ngoài, lại lên cơn ghen nhỏ nhỏ một chút, từ đó càng thêm khẩn trương vì anh, bảo bối anh, đối với anh tốt hơn đi?
Về nhà anh thay đổi dép đi vào nhà, trong phòng khách không có ai, trên bàn cơm có một chén canh nóng hôi hổi, trước mặt có hai cái phần ăn sáng, chiếc đũa trên đầu ướt sũng, hiển nhiên vừa rồi cô mới ăn.
Tần Tống bữa tối luôn luôn ở trong phòng đón tiếp Uyển Phi Phi, không có ăn được bao nhiêu, lúc này thấy bánh sủi cảo thơm ngào ngạt, thèm ăn đến chảy cả giọt nước miếng, cầm lấy chiếc đũa xinh đẹp duyên dáng lên.
Hàn Đình Đình nghe thấy động tĩnh anh vào cửa, từ trong toilet đi ra vừa nhìn thấy, anh chui đầu vào trong bát ăn canh. . . .
“A Tống. . . . anh như thế nào ăn cái kia a. ” Cô ấp úng , “Cơm chiều còn chưa có ăn sao?”
Tần Tống một bên vui vẻ ăn một bên gật đầu. Hàn Đình Đình vài lần muốn nói lại thôi, nghĩ nghĩ vẫn là trở lại đi lừa cái tiểu tử kia không cần lộ ra thì tốt rồi.
Ai biết tiểu Đào thấy cô lâu như vậy không quay lại, thế nhưng “bịch bịch” chạy đi ra, “Cô giáo Hàn, con đi toilet xong rồi!”
“Ai?” Tần Tống thích ý uống canh bánh trẻo, “Tiểu gia hỏa này như thế nào lại ở nhà chúng ta ?”
“Ba con đưa mẹ con đi công tác, ăn xong cơm chiều sẽ tới đón con!” Hàn Đình Đình đang muốn nói chuyện, một bên tiểu Đào lại dẫn đầu lên tiếng : “cô giáo Hàn , cô xem a, chú ấy không biết thế nào hợp vệ sinh, ăn qua đồ ăn mà con đã dùng rồi!”
Hàn Đình Đình vội vàng che miệng tiểu tử kia, thấp giọng dỗ dành: “Hư. . .cô giáo Hàn làm cho con thêm một chén nữa được không?”
Tiểu Đào thực ngoan gật đầu, “Vâng !”
Tần Tống miệng đang húp một ngụm canh cuối cùng, nuốt cũng không phải, không nuốt cũng không phải. . . .
Buổi tối trước khi đi ngủ, đánh răng vài lần anh vẫn đưa lưng về phía cô, thở phì phì không được tự nhiên.
Hàn Đình Đình vốn đang nghĩ cho anh nhìn thấy áo ngủ mới nhất mà cô vừa mới mua trên mạng, lần này liền không dám, tay chân nhẹ nhàng xốc chăn ngủ lên, tận lực cách anh xa một chút đừng lại gần.
Nhưng là… Rất ngứa a…
Cô chậm rãi chậm rãi tay che mặt vùi vào trong quần áo, nhẹ nhàng gãi gãi.
Vẫn là rất ngứa. . . . Tiếp tục cong người. . . .
Cùng trên giường lớn dưới một ổ chăn, một đôi mắt mở to không được tự nhiên, từ từ nhắm hai mắt không ngừng vặn vẹo . . . .
Hô… Cô chính là còn hăng say, một vật kỳ quái to lớn đen tuyền bỗng nhiên đè ép lên, nhất thời cô không thể động đậy, bên tai nóng hầm hập,