Tác giả: Mạc Nhan
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 134720
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/720 lượt.
Nếu như Đường Sĩ Thành nhớ không lầm, bọn họ là tình địch, sao chỉ thoáng chốc đã biến thành bạn tốt vậy chứ?
*Lãnh mâu trừng nhiệt mắt: mắt lạnh trừng mắt nóng.
Sam¬my nhìn anh, tâm ý tương thông an ủi.
"Anh yên tâm, tôi sẽ không để ý ."
Ai quản suy nghĩ của anh ta làm quỷ gì chứ?
"Nhưng tôi để ý." Đường Sĩ Thành đứng lên, lạnh lùng đi đến phòng tắm, bất kể Sam¬my biểu hiện thân thiện cỡ nào, ở trong mắt của anh, đối phương chỉ có một thân phận —— tình địch.
Vào phòng tắm, anh đem dao cạo râu, bàn chải, kem đánh răng, khăn lông và mấy thứ đồ dùng cần thiết, để vào vị trí.
Tiếp đó, anh rời khỏi phòng tắm, trở lại phòng khách, đem mấy thứ còn lại dọn vào phòng chứa video, trước hết tìm một chỗ treo tây trang lên, về phần những bộ quần áo cùng đồ dùng hằng ngày khác, đặt ở trong va ly là được, khi nào cần sẽ lấy ra .
Sau đó, đem chiếc nệm để ở góc tường, tìm một vị trí thích hợp trải ra, sàn ở phòng này làm bằng gỗ, chỉ cần trải lên tấm nệm cùng chiếc chăn bông thật dày, là có thể ngủ thoải mái.
Những chuyện này làm rất đơn giản, cũng không có gì khó khăn, nhưng anh vẫn cảm thấy vô cùng không được tự nhiên, thái dương không vui khẽ co rút, rốt cuộc không nhịn được quay đầu lại, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào người đàn ông kia.
"Anh nhất định phải đứng bên cạnh, nhìn chăm chú như vậy sao?"
Lúc ở phòng tắm cũng nhìn!
Ở phòng khách cũng nhìn!
Giờ đến căn phòng này, vẫn tiếp tục nhìn!
Sam¬my không vì sự nghiêm nghị cảnh cáo của anh mà lui bước, nụ cười trên mặt thủy chung vẫn thanh thản tự đắc.
"Tôi chỉ hiếu kỳ, anh có sức quyến rũ gì, mà có thể khiến Thiên Tầm yêu thích như vậy, biết người biết ta, trăm trận trăm thắng, nên có cơ hội thì nghiên cứu tình địch một chút là điều hiển nhiên!"
Tâm Đường Sĩ Thành trầm xuống, âm thầm cảnh giác, người đàn ông này còn trầm ổn, kín kẽ, bình tĩnh, khách quan hơn so với anh. Ngược lại, mình thật quá dễ xúc động rồi, bởi vì không biết đối phương đang suy nghĩ gì, cho nên dễ dàng tức giận, điều này đối với anh thật rất bất lợi.
Lần đầu tiên, anh sâu sắc cảm thấy mình gặp phải một đối thủ mạnh mẽ.
Cuộc sống của ba người, bắt đầu trình diễn.
Mỗi sáng , Đường Sĩ Thành đều bị hương thơm của thức ăn thúc dục tỉnh lại, anh nhớ mùi vị này, là bí đỏ hầm.
Anh ra khỏi phòng, theo mùi hương của thức ăn đi tới, ở phòng bếp phát hiện bóng dáng mặc tạp dề của giai nhân.
Thiên Tầm đang bày bát đũa, phát hiện anh đến, nhẹ giọng nói: "Chào buổi sáng."
Ánh nắng từ ngoài cửa sổ chiếu vào, khiến buổi sớm mai càng thêm ấm áp, trong không khí tràn ngập mùi thơm, gương mặt hiền tuệ của cô đang đứng ở một bên, cùng với bữa ăn sáng phong phú, đan vào nhau tạo thành một bức tranh xinh đẹp, cảm giác đã lâu không thấy này, khiến trong khoảng thời gian ngắn anh nói không ra lời, chỉ có thể ngơ ngác nhìn chằm chằm cô.
Từ ánh mắt của anh, cô cảm nhận được tình ý, tình yêu có lúc chỉ là một ánh mắt giao nhau, không cần ngôn ngữ gì, liền có thể hiểu.
Bọn họ đã bao lâu không cùng nhau dùng bữa sáng? Thật giống như đã trải qua mấy kiếp. . . . . .
Sam¬my buồn ngủ đi ra ngoài, đúng lúc nhìn thấy một màn này, ghen tức dâng lên đầy bụng, chỉ chốc lát sau, trong đôi mắt màu xanh dương thoáng qua một tia sáng quỷ dị, tiếp đó khóe môi gợi lên nụ cười tà khí, anh đi về phía Thiên Tầm, không hề báo trước ôm lấy cô từ phía sau.
"Chào buổi sáng, bảo bối." hạ một nụ hôn lên mặt cô, hành động này, thiếu chút nữa khiến Đường Sĩ Thành tức điên.
Thiên Tầm cũng không ngờ Sam¬my lại đột nhiên làm thế, cô biết là do anh cố ý , vội phụ họa: "Em làm bữa sáng anh thích ăn nhất đấy." Gì vậy chứ! Muốn diễn trò cũng không chịu báo trước một tiếng, hại cô thiếu chút nữa làm lộ chuyện rồi.
"Cám ơn, lúc ở trong phòng, anh đã ngưởi được mùi vị của hạnh phúc rồi."
Lời này phải nói là rất cao minh, không giống như mấy lời ngon tiếng ngọt buồn nôn ngoài miệng, mà len vào tận trong tâm khảm, khiến người nghe được cảm thấy lòng mình mềm lại, Thiên Tầm không thể không âm thầm bội phục Sam¬my, thì ra người này là cao thủ tán tỉnh a!
"Đúng."
Anh đi tới, không hề báo trước ôm hông của cô, hạ xuống một nụ hôn thật sâu, anh đã quên nụ hôn gặp lại trong quá khứ mỗi ngày trước khi ra cửa, nên bây giờ muốn đòi lại.
Lửa nóng xâm nhập, thưởng thức cô một lúc lâu, cho đến khi hài lòng, mới bỏ qua cho cái miệng nhỏ nhắn ngọt ngào kia.
"Anh đi làm đây." Nói xong, liền mang theo gương mặt thỏa mãn, bước nhanh rời đi.
"Thật. . . . . . Gian trá. . . . . ." Thiên Tầm khẽ vuốt đôi môi bị anh hôn sưng, nói thầm , khóe miệng lại nhấc lên một nụ cười thẹn thùng, tư vị ngọt ngào còn ở trong miệng, đã sớm khuếch tán đến tận ngực.
Cuộc sống cứ thế tiếp diễn đến ngày thứ ba, bỗng xuất hiện một vị khách không mời mà đến.
An Mật Nhi có nhà nhưng không về. Thiên Tầm ở nhờ chỗ Sam¬my đến giờ vẫn chưa đi, hấp dẫn sự tò mò của cô, thật khiến người ta khó lòng mà bỏ qua được.
Cô ngồi ở trên ghế sa lon,