Tác giả: Mạc Nhan
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 134717
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/717 lượt.
sinh - Sam¬my.
Đường Sĩ Thành ngây người, nhìn chằm chằm tình địch, anh không thể không thừa nhận, người này. . . . . . thật rất anh tuấn, từ trước đến giờ, đối với những người đàn ông để tóc dài anh không có hảo cảm, luôn cho là bất nam bất nữ, nhưng không nghĩ tới, thì ra là đàn ông để tóc cũng có thể đẹp mắt như vậy,. Không giống với ngày hôm qua, bữa nay đối phương đổi cách ăn mặc, một chiếc áo Anh quốc với những sợi tơ mềm khoác lên người, tản mát ra một cỗ hơi thở quý tộc bất phàm.
Ngoài mặt, Đường Sĩ Thành gắng giữ tỉnh táo, không lộ ra kinh ngạc trong lòng, người đàn ông này. . . . . . quả thật là một đối thủ mạnh.
Anh bắt đầu hiểu nguyên nhân mình không thể buông ra cô rồi, cũng hiểu rõ quyết định chuyển vào là chính xác.
Anh muốn đoạt cô về!
Phát hiện anh đến , Thiên Tầm đứng lên, lấy mu bàn tay lau đi mồ hôi trên trán, cùng đôi mắt đen như mực kia chạm nhau mấy giây, liền không tự chủ dời đi tầm nhìn.
"Sửa sang xong rồi, anh có thể đem đồ đạc chuyển vào." Ánh mắt của cô cũng không nhìn anh, mà là nhìn sàn nhà.
Đường Sĩ Thành làm theo, nhưng vẫn luôn nhìn chằm chằm cô, trong bụng cảm thán, khi cô làm việc nhà, bộ dạng thật là đẹp, trước kia cũng rất đẹp, chỉ là khi đó mỗi ngày đều nhìn thấy, cho nên không đặc biệt quan sát, nhưng sau khi tách ra gần ba tháng, anh tỉ mỉ đem hình dáng này khắc vào trong đầu, tỉ mỉ thưởng thức.
Mồ hôi thấm ướt quần áo của cô, dán chặt vào da thịt, càng hiện rõ ràng những đường cong xinh đẹp, khiến anh nhìn đến mất hồn.
Thiên Tầm cố ý biểu hiện vẻ không quan tâm, mặc dù không nhìn anh, nhưng sự ăn ý khi ở chung ba năm vẫn còn, biết tầm mắt nóng bỏng kia đang nhìn chằm chằm cô, cho nên vẫn không dám nhìn anh, tránh tiết lộ sự e lệ của bản thân, sẽ chỉ làm anh thêm đắc ý.
Anh muốn thấy cái gì chứ? Tầm mắt chuyên chú này làm tim cô không tự chủ được đập nhanh hơn, thật may là, Trình Giảo Kim đúng lúc tham gia làm kỳ đà cản mũi.
"Đến đây, để hành lý của anh xuống, cứ coi như nhà mình, đừng ngại." Sam¬my thân thiết chào hỏi, nhưng thật ra là cố ý chen giữa bọn họ, ngăn trở tầm mắt của hai người.
Người đàn ông này quả nhiên tâm cơ rất sâu, Đường Sĩ Thành không muốn tình địch được như ý, vạch trần quỷ kế của đối phương, một lòng toàn bộ đặt ở trên người Thiên Tầm.
"Phòng của em ở đâu?" Nếu như anh không lầm, vừa rồi quan sát sơ qua, phát hiện bốn gian phòng, hình như chỉ có hai gian là để ngủ.
"Sát vách." Cô thuận miệng đáp lời, đang muốn ra khỏi phòng, đi ngang qua cạnh anh thì đột nhiên bị dán lại, hơi thở nóng rực phả tới.
"Không được!"
Cô sợ hết hồn, không biết vì sao anh lại đột nhiên kích động, giọng điệu còn bá đạo như thế, nhưng chỉ chốc lát sau, cô bừng tỉnh hiểu ra.
"Không phải bên trái , mà là bên phải á!" Cô đỏ mặt sữa chữa, hiểu nguyên nhân Đường Sĩ Thành bá đạo, người này cho là cô muốn cùng giường chung gối với Sam¬my, đúng lúc ở bên kia còn có một gian phòng.
Mi tâm Đường Sĩ Thành giãn ra, nhưng lại rất nhanh phát hiện có chỗ không đúng.
"Phòng bên phải không có giường."
"Dĩ nhiên không có giường, bởi vì đó là phòng cất video."
Sam¬my là chủ nhân, đương nhiên ở phòng ngủ chính, gian phòng khách này vốn là cô ở, hai phòng khác, một là phòng thiết kế của Sammy, còn lại là phòng cất video, hiện tại lại thêm một người, hai nam một nữ sống chung một mái nhà, mấy gian phòng đương nhiên cần phân phối lại một chút.
Nói tóm lại, ba người, nhưng chỉ có hai chiếc giường.
Cô nói thật nhẹ nhàng, nhưng anh nghe được, chân mày lần nữa nhíu chặt.
"Em ngủ ở phòng cất video?"
"Thế nào, không được sao?" Cô tức giận trừng lại anh.
Ánh mắt không vui của Đường Sĩ Thành bắn về phía Sam¬my."Anh để cho cô ấy ngủ ở phòng cất video?"
Dù nói thế nào, cũng phải ưu tiên cho phái nữ mới đúng, huống chi Thiên Tầm là mục tiêu chung của hai người họ, sao có thể để cho cô ngủ ở gian phòng kém chất lượng nhất? Điều này thật không có đạo lý!
Ánh mắt vô tình lại lãnh khốc kia, làm tim Sam¬my nhíu chặt , cõi lòng đầy khổ sở, vô tội trả lời: "Thật ra thì tôi vốn muốn đem phòng tặng cho Thiên Tầm, nhưng nói đi nói lại, cô ấy vẫn không chịu, tôi cũng hết cách." Chuyển sang Thiên Tầm, tận tình khuyên nhủ cô: "Thiên Tầm, *em đừng cố chấp như vậy nữa, khiến cho tôi thật khó xử đó."
* Mình thay đổi cách xưng hô của Sammy trước măt Đường Sĩ Thành để phù hớp với hoàn cảnh đang đóng kịch của hai ngươi họ.
Gặp quỷ!
Quả đấm của Thiên Tầm ngứa ngáy, thật muốn tẩn Sam¬my một trận cho thoải mái! Ban đầu là Sam¬my muốn cô nhường lại phòng, còn nói nếu không làm như vậy, thật quá thất lễ đối với khách, nhưng bây giờ lại bày ra bộ dạng che chở, đau lòng, anh giả vờ cũng quá giỏi đi!
"Thật ra thì anh không cần phải khổ cực như vậy, chúng ta ngủ chung một giường lớn là được." Sam¬my đề nghị.
Đường Sĩ Thành chậm rãi quay đầu, dùng *lãnh mâu trừng nhiệt mắt, bởi vì đối phương ngồi sóng vai với anh, một cái tay giống như rất quen thuộc khoác lên vai anh.